Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trong-sinh-van-tai.jpg

Trọng Sinh Văn Tài

Tháng 2 1, 2025
Chương 506. Vô Hạn Tương Lai Chương 505. Tâm Lực Nhất Đạo
dai-minh-man-troi-lo-ra-anh-sang-ta-day-bao-chu-doan-thong-tao-phan

Đại Minh: Màn Trời Lộ Ra Ánh Sáng Ta Dạy Bảo Chu Doãn Thông Tạo Phản

Tháng mười một 6, 2025
Chương 167: Kết thúc Chương 166: Chu Hậu Chiếu ưu sầu
xa-dieu-cai-mieng-nho-boi-mat.jpg

Xạ Điêu: Cái Miệng Nhỏ Bôi Mật

Tháng 1 28, 2026
Chương 202 Lời cuối sách 2: Cốc Trung Nhật Nguyệt Chương 201 Lời cuối sách 1: năm mươi năm
cung-nu-de-song-tu-ta-thuc-tinh-vo-thuong-de-huyet

Cùng Nữ Đế Song Tu, Ta Thức Tỉnh Vô Thượng Đế Huyết

Tháng 2 7, 2026
Chương 1408 giết người thăng cấp? Chương 1407 tu luyện lửa dương quyết
ban-gai-mang-ta-ngheo-buc-mot-nam-sau-ta-toan-cau-nha-giau-nhat.jpg

Bạn Gái Mắng Ta Nghèo Bức, Một Năm Sau Ta Toàn Cầu Nhà Giàu Nhất

Tháng 2 9, 2026
Chương 456: nến bộ lạc Chương 455: số 5 thế giới mở ra!
than-tham-tu-canh-sat-hoc-vien-bat-dau

Thần Thám: Từ Cảnh Sát Học Viện Bắt Đầu

Tháng mười một 13, 2025
Chương 190: gặp lại, La Duệ!(Đại kết cục) (2) Chương 190: gặp lại, La Duệ!(Đại kết cục) (1)
toan-cau-than-linh-thoi-dai-tu-ban-than-den-tinh-bich-he-chua-te

Toàn Cầu Thần Linh Thời Đại: Từ Bán Thần Đến Tinh Bích Hệ Chúa Tể

Tháng 2 6, 2026
Chương 633: Quyết đấu khu (1 ). Chương 632: Dàn xếp nơi ở.
chien-hao-chot-lon-cung-ma-phap.jpg

Chiến Hào Chốt Lớn Cùng Ma Pháp

Tháng 1 2, 2026
Chương 280: Người chết chi dạ (tàn khốc đột biến) (2) Chương 280: Người chết chi dạ (tàn khốc đột biến) (1)
  1. Bói Toán Lấy Mạng Đổi Mệnh Dối Trời Gạt Đất
  2. Chương 23: Thiên Táng
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 23: Thiên Táng

Thiên Táng ngồi xuống trước mặt Chư Vấn, ngón tay đặt lên đỉnh đầu: “Nói, ngươi rốt cuộc là ai, Thổ Địa Hồ Thiên Nga?”

Kính Hà tròn mắt, đối với lão già này càng ngày càng khó nắm bắt, ban đầu là đồng đạo bắt ma với Viên Thiên Cang, sau lại là sư tôn của bọn Tả Từ, ba anh em họ Trương, rồi dư nghiệt Xi Vưu, bây giờ lại là Thổ Địa. Rốt cuộc là sao?

Thổ Địa là chức vị thần tiên thấp nhất trong hệ thống của Thiên Đình, đôi khi còn bị bỏ qua. Nhiệm vụ canh giữ một vùng đất, phàm nhân thường tin rằng Thổ Địa mang lại ấm no, trù phú, mùa màng nhưng thực tế Thổ Địa không mạnh đến thế, có tác động đến thiên nhiên nhưng không đáng kể. Phép thuật mạnh nhất là độn thổ nhưng so với độn thổ thực sự thì chỉ như trẻ con.

Thổ Địa có ba xuất thân:

Thứ nhất là con người có công với làng, với đất nước, quê hương, được dân chúng kính ngưỡng, bái lạy, công đức sâu dày. Lúc này Thần Hoàng xem xét sắc phong làm Thổ Địa, hưởng thụ cuộc sống an nhàn.

Thứ hai là từ yêu như hòn đá, cổ thụ, thú vật… thành yêu nhưng tâm hướng thiện, bảo vệ vùng đất, giúp đỡ con người. Thần Hoàng cũng sẽ xem xét, chính thức bổ nhiệm, cho vào biên chế Thiên Đình.

Thứ ba là Thần Hoàng trực tiếp điều thuộc hạ đến cai quản, sắc phong Thổ Địa.

Thổ Địa đơn thuần chỉ là con mắt của Thiên Đình, ăn cơm nhà nước, không được coi trọng, ngay cả tiểu yêu cũng có thể tùy ý bắt nạt.

Kính Hà nghiêng đầu nhìn lão mũi trâu: Lão ta đâu phải người tốt, bằng cách nào lại trở thành Thổ Địa?

Chư Vấn bị dúi mặt xuống đất không thể trả lời, ngón tay lão run run viết một chữ trên đất. Thiên Táng nhìn xong thì khẽ động tâm, phất tay cho U Đôn thả lão ra. Mấy người Minh Diệt Thiên cũng nhìn nhưng không hiểu chữ này ý nghĩa. Đang khi mọi người còn suy nghĩ thì có tiếng hét lớn.

“Thiên Táng, ngươi ra đây!?”

Minh Diệt Thiên nhíu mày, là tên nào to gan như vậy.

“Ông nội ngươi đến rồi đây!”

Rầm! Tiếng cánh cổng lớn bị xô vỡ. Mọi người lập tức phi thân ra đại lộ, lúc này thấy một tên Atula cao lớn, cao tới ba thước, U Đôn đã rất cao rồi, tên này còn cao hơn, tay cầm cự phủ bằng đá, tả xung hữu đột đánh cho đám quân phòng vệ tan nát. Nhưng tộc Atula rất dũng mãnh, thứ mạnh nhất của bọn họ là không sợ chết, dù đánh không lại vẫn xông lên.

“Dừng tay!” Thiên Táng đơn giản một câu, tất cả vệ quân lập tức dừng chiến lùi lại mười bước nhưng tay vẫn cầm chắc vũ khí, sát khí không tan.

Tên to xác nhìn đám người, hỏi: “Ngươi là tộc trưởng Thiên Táng? Ta là Cổn Khai, đến khiêu chiến.”

Thiên Táng chưa trả lời, Minh Diệt Thiên đã xắn tay áo lên: “Con trâu nhà ngươi muốn chết đây mà.” nàng không cho phép ai dám khiêu khích thần tượng của mình.

“Ấy ấy… khoan đã, ta không đánh nhau với con gái.” Cổn Khai vội xua tay. Nhưng Minh Diệt Thiên đã tung cước đạp, Thiên Táng giữa chừng ngay lại, nói: “Ta không muốn bẩn tay, ngươi đi đi.”

Cổn Khai cầm cự phủ chém xuống đất để lại vết cắt sâu trên nền đá cứng. “Ta khiêu chiến với tư cách tộc trưởng Tộc Sói Đá. Dựa theo quy tắc tổ tiên khiêu chiến. Ngươi không thể từ chối, không thể dùng người khác thay thế.”

“Ngươi mà cũng đòi khiêu chiến Đại ca. Để ta bẻ răng ngươi.” Minh Diệt Thiên tiến lên trước, hùng hổ nói.

“Hừ, ta không thèm đánh nữ nhân. Thiên Táng, ngươi chỉ giỏi núp sau nữ nhân thôi sao? Ngươi dám trái quy tắc tổ tiên?” Côn Khai cười ha ha vừa khinh thường vừa khiêu khích nói.

Đã là quy tắc tổ tiên thi chỉ có thể chấp nhận, Thiên Táng tiến lên một bước, đưa tay ra ngoắc: “Ta dùng một tay giải quyết ngươi!”

“Ga! Vậy đừng trách ta.” Cổn Khai hét lớn, vung cự phủ chém xuống. Oanh! Khói bụi mù mịt nổi lên, mặt đất khẽ rung nhẹ, sức mạnh này thật đáng sợ nhưng đám người Minh Diệt Thiên lại tỏ ra thản nhiên, xem ra rất tin tưởng Thiên Táng.

“Các ngươi không lo lắng chút nào sao?” Chư Vấn hỏi.

Minh Diệt Thiên khoanh tay cười khẩy, giọng đầy tự hào nói: “Tộc trưởng của chúng ta là huyền thoại, đừng nói một tên, cho dù có hàng vạn tên Cổn Khai cũng không đụng vào được cọng lông chân.”

Mẹ của Thiên Táng khi mang thai hắn đang phải chạy nạn, vì đói nên ăn rất nhiều nấm độc, cuối cùng chết trên đường, phụ nữ bên cạnh phải mổ bụng lấy hắn ra. Hắn tong teo gầy gò, bụng trương sình, mắt nhắm nghiền, hơi thở như có như không, làn da xanh lét do trúng độc nặng. Lúc đó tưởng hắn đã chết nhưng bằng cách thần kỳ nào đó, hắn vẫn sống.

Người tộc Atula hiếu chiến nên tất cả trẻ con từ nhỏ đã phải chiến đấu sống chết, hắn lớn lên trong máu và tiếng thét, bộc lộ tài năng chiến đấu thiên bẩm. Mười ba tuổi đã tham gia đội đi săn, mười bảy tuổi đã trở thành đệ nhất chiến binh, mười tám tuổi khiêu chiến tộc trưởng, giết chết đối phương.

Hai mươi tuổi tiến tới cực địa tham gia thử thách của Thủy Tổ, vượt qua tất cả những chiến binh xuất sắc nhất trong tất cả các tộc Atula, nhận được truyền thừa của Thủy Tổ. Đó là ba thức Thí Thần: Thí Thể, Thí Hồn, Thí Đạo. Chỉ có ba thức nhưng từ xưa đến nay chưa ai lĩnh ngộ hết được.

Thiên Táng sau khi có được ba thức Thí Thần, không biết học được hết bao nhiêu tinh hoa, nhưng thực lực đã siêu việt cổ kim. Hắn còn biên soạn ra 72 thức Tiểu Thí Thần, dễ lĩnh ngộ hơn truyền cho tộc nhân.

Vốn dĩ hắn đã có thể trở thành thủ lĩnh của tất cả tộc Atula, kẻ vĩ đại nhất sau Thủy Tổ. Nhưng hắn lại chọn cách không ai ngờ… bẻ răng, bẻ đi niềm tự hào của Atula, rời bỏ bộ tộc, hắn vượt qua Cửu U Địa Ngục tiến vào dương giới. Hắn là người đầu tiên làm được.

Mấy trăm năm sau trở về, hắn mang theo hai món bảo vật. Món thứ nhất là… hạt giống. Phải, chính là hạt giống. Hạt giống cây củ mài, đây là loại cây hiếm hoi có thể sống được ở đất Cửu U này.

Củ mài dạng thân dây, có thể leo trên giàn hoặc bò dưới đất, mọc ra củ thon dài tròn to bằng hai ngón tay, cắm sâu dưới năm thước đất. Trồng và khai thác tương đối vất vả vì đất rất cứng, chủ yếu là đá.

Sau khi có được củ thì vẫn chưa ăn được vì củ có độc, phải mài thành bột – đó là lý do nó gọi là củ mài – để lắng trong nước, sau đó gạn nước lấy tinh bột, đem tinh bột phơi khô dưới bóng râm, sau khi khô thì bóp nhuyễn rồi hấp cách thủy. Tiếp tục đem phơi khô rồi lại hấp. Liên tục chín lần chín ngày thì mới loại bỏ hết độc tố, ăn được.

Từ khi có tinh bột, bùng nổ cuộc cách mạng đời sống, tộc của hắn phát triển vượt bậc. Trở thành tộc lớn nhất toàn bộ Atula giới. Nhưng cũng vì vậy mà có lắm kẻ dòm ngó.

Tộc Atula là tộc chiến binh phải chiến đấu và ăn thịt, nhiều người đã buộc tội hắn phá vỡ truyền thống. Chế giễu hắn không có răng nanh, là một tên nhược nô.

Trong lúc kể chuyện thì trận chiến ngoài kia đã đến hồi kết thúc, Cổn Khai vẫn tấn công điên cuồng nhưng Thiên Táng nhẹ nhàng như chiếc lá luôn dùng phương thức nhẹ nhàng nhất, ít sức nhất tránh né.

Cổn Khai ức chế không chịu nổi: “Con bà mẹ nó, có dám đánh nghiêm túc với ông cố nội của ngươi không hả?”

Hắn cầm cự phủ bổ xuống nhưng trái với mọi lần, Thiên Táng không tránh né. Rầm! tiếng va chạm nổ vang, khói bụi mù mịt. Khi khói bụi tan đi, Thiên Táng lẳng lặng đứng một tay nắm lấy lưỡi phủ, Cổn Khai to lớn như ngọn núi dùng hết sức ép cự phủ xuống đến mức hai cánh tay run lên. Nhưng Thiên Táng vẫn đứng bình lặng, năm ngón tay vận lực, rộp rộp… cự phủ bằng thiết thạch vậy mà nứt vỡ, các vết nứt trải dài. Cổn Khai kinh hãi, chưa bao giờ gặp phải đối thủ kiểu này.

Rắc rắc… vết nứt mở rộng, cự phủ vỡ tan, Thiên Táng biến mất tại chỗ, xuất hiện đã đứng ngay trước mặt Cổn Khai. Thiên Táng cầm răng nanh đối phương dùng lực hất xuống. Rầm! Cả một thân hình đồ sộ đổ sụp, mặt đập xuống đất, Thiên Táng một chân đạp trên mặt Cổn Khai.

“Kết thúc!”

Cổn Khai giãy giụa la hét nhưng hắn phát hiện cho dù có dùng bao nhiêu sức cũng không nhấc lên được, cảm giác như ngọn núi lớn đè lên người. Một hồi sau hắn thở hổn hển, nói: “Phục, phục rồi. Ta nhận thua!”

Thiên Táng thu chân quay trở lại chỗ, trận chiến vừa rồi chẳng khiến hắn đổ một giọt mồ hôi.

“Tốt lắm, vậy thì…” La Mạn liếm móng vuốt, thua thì tất nhiên sẽ bị chặt đầu.

“Khoan đã!” Cổn Khai giơ tay cản, ngồi quỳ khúm núm nói.

La Mạn: “Sợ?” tộc Atula ghét nhất những kẻ tham sống sợ chết, không tuân thủ quy tắc.

Cổn Khai: “Không phải, ta chết cũng không sao nhưng các ngươi phải tuân thủ quy tắc.”

“Quy tắc gì? Quy tắc chính là lấy đầu ngươi làm ghế.”

“Không phải! Ta khiêu chiến với quy tắc tộc trưởng, theo quy tắc tộc nhân của ta bây giờ là của các ngươi.” Cổn Khai nói.

La Mạn: “Hả?”

Minh Diệt Thiên hiểu ra, sắc mặt đanh lại, thì ra là vậy.

Cổn Khai vẫy tay gọi lớn: “Ta thua rồi, các ngươi lại đây, bây giờ đây là tộc của các ngươi.”

Một đám tộc nhân Atula gầy gò, xanh xao tiến vào trong, chỉ có ba mươi bảy người, phụ nữ và trẻ em, chiến binh đã chết hết.

Minh Diệt Thiên nghiến răng mắng: “Con chó này! Dám tính toán bọn ta.”

La Mạn nhìn Thiên Táng: “Đại ca, không được. Lương thực của chúng ta không có nhiều.”

Cổn Khai vội nói: “Các ngươi… các ngươi… không được phá quy tắc…”

“Câm miệng!” Minh Diệt Thiên quát mắng, bất ngờ lao tới đá vào bụng. Cổn Khai nghĩ rằng mình đang nhờ người, chịu một đá của cô bé này cũng không sao. Nhưng… Bụp! Cổn Khai trợn mắt, đau đến thấy cha thấy mẹ, ôm bụng gục xuống. Sao lại có sức mạnh khủng khiếp trong thân hình bé nhỏ như vậy được.

“Ngươi chết đi!”

Cổn Khai đang bị bẻ răng vẫn vùng vẫy nói: “Làm ơn thu lưu, lãnh địa của bọn ta bị Thần Khí nuốt chửng, bọn họ đã không còn chỗ nào có thể ở.”

Tất cả hướng mắt về Thiên Táng chờ câu trả lời của hắn.

“Sắp xếp chỗ ở cho bọn họ.” Hắn nhẹ nhàng nói.

La Mạn: “Nhưng…”

Thiên Táng: “Giao cho ngươi.”

La Mạn im miệng, hành sự.

Thiên Táng đối với Minh Diệt Thiên nói: “Hắn vẫn còn hữu ích.”

Minh Diệt Thiên nhìn Cổn Khai dưới chân hừ một tiếng, tung cước đá bay đối phương như đá một cục đất. “Sửa cổng thành!”

La Mạn trợn mắt, trong lòng lo lắng, con bé này sao lại mạnh như vậy. Nhớ ngày xưa xếp hạng, con bé bị đánh cho khóc nhè nếu không phải có Đại ca đã bị giết chết rồi. Những năm nằm vùng rất ít khi thấy mặt, không ngờ con bé trưởng thành lớn như vậy. Chỉ sợ ta đánh không lại nữa, lo lắng cho vị trí của chính mình.

Minh Diệt Thiên nhìn đám lưu dân ánh mắt dịu lại, đặc biệt là đối với những bé gái, nàng xoa đầu an ủi: “Đừng lo, ở đây các ngươi sẽ được ăn no. Và đấm tất cả tên nào dám khinh thường phụ nữ.”

Nàng vẫn nhớ lời tên Cổn Khai vừa rồi, nàng thuộc loại nhớ dai thù dai. Tốt nhất đừng chọc vào.

Thức ăn được đưa tới, những chiếc bánh bột nướng vàng, quét thêm chút mật nấm óng ánh. Đám người ăn như chưa bao giờ được ăn, đây là món ăn tuyệt vời nhất trên đời, quả nhiên lời đồn không sai, đến tộc Thiên Táng sẽ được ăn ngon.

Cổn Khai đang đóng cọc nhìn chảy nước miếng, U Đôn mang bánh cho hắn, vỗ vai nói: “Hành động của người từ đầu đến cuối đã bị Đại ca nhìn thấu, nếu không đã sớm giết ngươi trong một đòn. Muốn sống ở đây thì phải thành thật. Hiểu chứ?”

Cổn Khai vừa ăn vừa gật đầu, khóe mắt rưng rưng. Bất chợt có tiếng kèn hú dài khiến hắn sợ đến mức làm rơi chiếc bánh, đám lưu dân run rẩy nép vào nhau như chuột nghe tiếng mèo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

liep-thien-tranh-phong.jpg
Liệp Thiên Tranh Phong
Tháng 3 8, 2025
phat-song-truc-tiep-ta-co-the-phat-ra-tu-vong-thong-cao
Phát Sóng Trực Tiếp: Ta Có Thể Phát Ra Tử Vong Thông Cáo
Tháng mười một 22, 2025
tam-quoc-cai-gi-dieu-thuyen-la-ty-ta
Tam Quốc: Cái Gì! Điêu Thuyền Là Tỷ Ta!
Tháng mười một 11, 2025
mang-theo-mc-he-thong-den-trung-tho.jpg
Mang Theo Mc Hệ Thống Đến Trung Thổ
Tháng mười một 29, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP