Chương 93: Tàn sát tài chính (5)
Lewis hơi khó hiểu hỏi lại Đạt:
– Tại sao không để giảm thấp xuống chút nữa rồi mua gom lại?
– Kéo sớm thế này không tối ưu lợi nhuận, bào tiền của tụi tay mơ.
Đây là sự thật, nếu thao túng thị trường giảm xuống, chờ đám gà hoảng loạn bán ra rồi gom lại xong mới kéo lên thì tiền kiếm được nhiều hơn kha khá.
Hầu hết nhà cái đều chơi theo lối này nhằm tối ưu hóa lợi nhuận.
Nhưng Đạt lắc đầu:
– Bên trên không chỉ muốn tiền, tiền kiếm đã đủ nhiều rồi.
– Họ muốn một cuộc tàn sát đẫm máu để khuất phục những kẻ đầu bướu.
Thông thường, khi kiếm tiền, các tay to sẽ vét tài sản của những tay chơi nhỏ lẻ FOMO theo từng đợt cắt lông dê, vốn dày một chút là đủ.
Nhưng đánh sập tài chính theo kiểu tiêu diệt nó khác, cần lực và thế mạnh hơn gấp nhiều lần vì sẽ có chính phủ Hồng Kông và một vài tài phiệt Hồng Kông gắng sức chống cự.
Trong tay Đạt chỉ có vài trăm triệu đô la và không thể dùng đòn bẩy thêm vì đây là thị trường chứng khoán và số tiền quá lớn nên cần phải lên kế hoạch kỹ càng.
Cơ chế đòn bẩy về bản chất là vay tiền trong ngân hàng, tín dụng để chơi liều, mà ai đủ hàng chục tỷ đô la để cho vay, mà có đủ cũng chẳng dám cho, hơn nữa thị trường chứng khoán không cho phép đòn bẩy có tỉ lệ cao như vậy vì ảnh hưởng quá lớn.
Kết lại, vốn quá lớn sẽ không được dùng đòn bẩy hoặc dùng rất ít, một quy tắc ngầm chẳng cần văn bản trong giới tài chính.
Vậy nên vụ cầm vài tỷ USD đi làm đòn bẩy mua cổ phiếu chỉ lý thuyết ảo thôi, thực tế không bao giờ có và Đạt sẽ phải dùng vài trăm triệu USD này giết sạch thị trường hàng chục tỷ USD của Hồng Kông, chuyện cực kỳ khó.
Nhưng khó mấy cũng không làm Đạt chùn bước, sau khi suy tính đã vạch ra sách lược là chia rẽ và tiêu diệt từng phần bằng ba bước:
“Đầu tiên, mình phải để cho nhỏ lẻ FOMO ăn tiền tin mình đi theo cùng nhau giết chết những nhà đầu tư kỹ thuật trước.”
“Sau khi đã giết sạch đám đầu bướu ấy mới quay lại làm thịt tay mơ nhỏ lẻ cùng các tổ chức tín dụng.”
“Cuối cùng, khi chỉ còn lại tổ chức và chính phủ Hồng Kông thì liên hợp với công ty ma, các tay bán khống quốc tế đập phát chết luôn.”
“Phải làm trọn vẹn như vậy mình mới gây ấn tượng mạnh và có tiếng nói trong Hội Kín.”
Lewis hoàn toàn không biết tham vọng của Đạt, anh ta cứ tưởng đơn thuần là ý của Hội Kín.
– Hóa ra là vậy!
– Thôi, tất cả nhờ cậu.
Thấy Lewis tránh xa, Đạt cũng không nói thêm gì nữa, nhìn xuống đám đông bên dưới với vẻ thương hại.
Trên thực tế, bản thân cậu không muốn tiêu diệt tài chính Hồng Kông vì làm lợi cho phe đỏ thân Trung Quốc.
Nhưng đây là quyết định của trùm Hoa Kỳ, Đạt không làm cũng sẽ có người khác làm.
Vậy nên Đạt quyết định tự mình xử lý để gia tăng địa vị, tương lai can thiệp vào chính sách của những ông trùm Mỹ triệt để hơn, giúp Việt Nam gỡ lệnh cấm vận.
– Còn bây giờ, chỉ đành phải hi sinh những con gà đáng thương của Hồng Kông rồi.
Theo mệnh lệnh Đạt ban ra, chỉ số Hang Seng Index nhanh chóng tăng mạnh
1709
1710
1711
1715
Cùng lúc đó, các tay chơi nhỏ lẻ cũng nhận được điện thoại từ Room Vip.
– Cái gì? Thị trường sắp được nâng hạng?
– JP Morgan khuyến nghị mua cổ phiếu?
– Sẽ có nhiều đợt đầu tư khủng vào Hồng Kông?
– Up trend up trend, ko mua là lỗ nặng.
Đám đông FOMO vốn đang chùng xuống thì được ROOM VIP và dòng tiền tay to thổi gió vào hồn mát lạnh, điên cuồng giơ tay đòi mua.
– Mua!
– Mua!
– Giá nào cũng mua!
– Cứ mua là ăn tiền.
Chỉ trong nửa tiếng, thị trường cổ phiểu chuyển hẳn sang up trend một cách kỳ quái khiến các nhà đầu tư theo phân tích kỹ thuật trở tay không kịp, há hốc mồm.
– Không thể nào, tại sao nó lại bật tăng sớm như vậy.
– FOMO!
– FOMO, đây chắc chắn là vì FOMO, nó sẽ quay đầu giảm mạnh sau đó.
Một số người yếu tâm lý bắt đầu trù ẻo thị trường sập trong khi những cao thủ lắc đầu ngao ngán:
– Lái đánh ác quá, chịu thôi!
– Phen này rút ra ngoài quan sát, để cho tay to tự chơi.
Từng giây từng phút trôi qua, chỉ số Hang Seng Index giằng co ở quanh quẩn dưới mốc 1717.
1717
1718
1717
Nhưng không như mong đợi của những người hô sập, chỉ số cứ đi ngang ròng rã 15 phút và không có dấu hiệu bị đạp tiếp.
– Không! Không, chỉ là bull trap mà thôi.
Lúc này, một vài người dần ý thức được vấn đề vượt quá tầm kiểm soát nhưng lại không muốn thừa nhận.
– Chủ tịch! Đã dùng 10 triệu USD để giữ giá cổ phiếu trong 15 phút.
– Tốt, kéo lên tiếp, Thảo!
Chỉ chờ có thế, giá cổ phiếu sau đó quay đầu tăng phi mã:
1719
1722
1724
1728
1733
…
Cảnh tượng tăng đột biến này khiến những người chùn tay lúc trước chỉ biết bùi ngùi tiếc hận:
– Tao biết ngay mà, chỉ là phiên rung lắc vét hàng thôi, còn tăng nữa.
– Phiên rung lắc rung cây dọa khỉ đây mà.
– Lên tàu nào anh em, có trend rồi.
– May mà tham gia vào ROOM VIP, ăn tiền ngập mồm!
– ROOM vip muôn năm, tay to vạn tuế!
Thấy cổ phiếu đảo chiều, đám đông FOMO lập tức lao theo hô hào.
– Mua, mua mạnh lên!
– Nhanh đớp không hết!
– Móa nó, sáng gặp mấy thằng ngu khuyên cái gì mà điều chỉnh danh mục, cái gì mà cẩn trọng, làm tao bán lỗ mất đống hàng ngon.
– Dẹp đi, từ giờ chỉ nghe theo ROOM VIP thôi.
Tâm lý FOMO tiếp tục được đẩy cao thêm, thậm chí mua mạnh tới mức vượt qua cả mức dự tính trước là 1733 mà xông tới tận 1735.
Kết quả này nhìn có vẻ bất ngờ, khó đoán nhưng đối với những người trong nhóm nhà cái như Đạt thì hoàn toàn bình thường.
Chỉ cần có tiền, có quan hệ, có truyền thông, bạn muốn kéo lên bao nhiêu cũng được.
Trên đường ra về, Đạt bắt gặp cảnh một người đàn ông gầy gò, đầu mái ngố, đeo kính đang bị đánh bầm dập dưới lòng đường bởi những người chơi cổ phiếu cuồng nộ.
– Thằng chó ngu này, nào là an toàn, nào là quản trị rủi ro.
– Tại mày ngăn cản nên tao mới không giàu được, mất lãi 10%!
– Đánh nó, đánh chết nó!
Tay đấm, chân đá, nhổ nước bọt vào mặt, trông cực kỳ thê thảm.
Hỏi ra mới biết, anh ta là một chuyên viên phân tích, sáng nay ngăn cản những khách hàng của mình mua cổ phiếu, buổi chiều cổ tăng vượt đỉnh nên đám đông tức giận đánh cho bõ tức.
Phải đến khi toác đầu chảy máu, thoi thóp trên đường thì họ mới xả giận rút đi, để lại chàng trai lẩm bẩm mơ hồ:
– Thịt trường sắp sập!
– Thị trường sắp sập.
Nhưng chỉ nhận lại sự chê cười:
– Đấy, cái bọn chim lợn ngu ngốc, biết cái gì đâu.
– Đánh chết cho chừa, dám ngăn cản bọn ông làm giàu à.
– Dốt thì ngậm miệng vào, cứ đi oang oang trù ẻo sập thế kia người ta đánh là đúng.
Đây là phản ứng thường thấy của những con bạc say máu.
Họ không quan tâm gì đến chỉ số, giới hạn, chỉ cần tăng là được.
Nhưng Đạt biết rõ anh chàng kia không hề nói sai, thị trường sắp sập, Đạt là nhà cái hiểu rõ hơn ai hết.
“Có thể đây là một nhân tài IQ cao nhưng EQ thấp.”
“Công việc tư vấn này không phù hợp với cậu ấy.”
Điểm yếu của người IQ cao nhưng EQ thấp là họ chỉ phân tích lý tính logic, không hiểu lòng người tham lam và hiểm ác.
Đối diện với đám đông FOMO mà bạn dám nói thị trường sập là sẽ bị xé xác tế thiên giống nhà khoa học thời xưa trên giàn hỏa thiêu.
Cuối cùng, Đạt vẫn sai nhân viên:
– Gửi cho cậu ấy danh thiếp, nếu muốn thì ứng tuyển vào công ty Đ&T.
Đây là một chút thương hại cuối cùng của Đạt, sau đó xoay người lạnh lùng.
Mỗi người một cuộc sống, mạnh được yếu thua, khôn sống mống chết, Đạt không phải như trên phim, cứ thấy người tội nghiệp là nhảy vào cứu.