Chương 92: Tàn sát tài chính (4)
Khi tới phòng Vip đã có một vài nhân viên giao dịch của Đ&T chờ sẵn cúi chào:
– Chủ tịch!
– 200 triệu USD đã chuẩn bị sẵn sàng.
Đạt gật đầu nhẹ nhàng lại càng khiến Lewis sợ hãi hơn.
Chỉ trong một đêm huy động 200 triệu vốn lưu động không phải chuyện dễ dàng, bản thân Lewis cũng chỉ là nhân vật vùng rìa của Hội Kín, có khi phải huy động cả tháng mới ra số tiền ấy.
Nghĩ tới tiền vốn mạnh lên, có thể tiếu tục thao túng chứng khoán, Lewis kích động nói:
– Có tiền rồi, chúng ta sẽ từ từ gom thêm cổ phiếu rồi đẩy lên cao ăn ngập mồm.
Nhưng Đạt không vội đồng ý:
– Từ từ đã, xem thử tình hình thế nào.
– Tôi đi vệ sinh một lát, mọi người bàn trước đi.
Đạt không bình chân như vại dù sàn đã mở cửa giao dịch từ lâu.
Cậu lấy cớ đi ran goài tìm gặp tìm gặp một người đàn ông da trắng tên Michal, một nhân viên tài năng đến từ công ty Đ&T phụ trách phân tích thị trường Hồng Kông biệt lập.
– Tình hình thế nào rồi, Michal!
– Chủ tịch! Từ sáng tới giờ dòng tiền nhỏ lẻ vẫn đang liên tục được bơm vào, tuy nhiên vì thiếu đi lực đẩy nên có xu hướng giảm.
– Chỉ số Hang Seng Index từ 1717 điểm lúc mở phiên nay đã giảm còn 1707 điểm.
– Ngay cả cổ phiếu lớn như Hang Seng Bank cũng bị giảm nhẹ.
– Dựa theo phân tích kỹ thuật, khả năng cao sắp vào phiên điều chỉnh, tôi đã điều chỉnh giảm tỷ trọng ở đầu phiên và chuẩn bị gom hàng khi giảm hoặc đổi sang bán khống, Short sell.
Đây là do nguồn tiền bơm thổi từ Lewis và Đạt đứng ngoài thị trường.
Dựa theo phân tích kỹ thuật, quả thực hiệu ứng FOMO đám đông nếu thấy thị trường giằng co vài phiên liên tục sẽ hạ nhiệt zic zac lên xuống, tạo điều kiện cho Michal gom hàng.
Nhưng có Đạt làm nhà cái thì chuyện đó sao xảy ra được.
Đạt ân cần đưa Michal vào trong phòng riêng, dặn dò anh tiếp tục nghiên cứu, phân tích thị trường.
– Cậu hãy ở trong phòng này, tiếp tục phân tích thị trường Hồng Kông, khi kết phiên tôi sẽ quay lại.
– Yên tâm tự tin mà dự báo, đúng sai không quan trọng, quan trọng là thể hiện được năng lực của mình.
– Tiền thắng là của cậu, tiền thua công ty sẽ trả hộ.
Những lời lẽ ấy khiến Michal cảm động, trên đời này có ai tốt như vậy không, bỏ tiền cho người khác chơi chứng khoán còn bản thân bù lỗ
Đến cả cha mẹ của Michal còn chưa tốt như vậy khiến bản thân anh nghĩ rằng Đạt đang vun vén bồi dưỡng mình.
– Chủ tịch yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết mình.
Michal giơ nắm đấm lên thể hiện quyết tâm, hoàn toàn không thấy nụ cười kỳ quái trên mặt Đạt khi quay lưng.
Vì sao Đạt muốn Michal phân tích mặc dù bản thân là nhà cái? Anh là thiên sứ từ thiện sao?
Tất nhiên là không.
Ngược lại, cậu muốn “giết” những người như Michal trước trong cơn khủng hoảng tài chính này.
– Michal đại diện cho thành phần người đầu tư có kiến thức, có tìm hiểu, chiếm khoảng 25% thị trường chứng khoán.
– Tuy không nhiều bằng đám đông FOMO nhưng lại là nhóm người có kỷ luật vững chắc nhất, không dễ bị hù dọa.
– Phải tìm cách làm cho nhóm người này chịu lỗ liên tục tới mức mất tinh thần thì mới dễ dàng thao túng số còn lại, đánh sập sàn được.
Trên thị trường, chủ yếu chia làm ba loại, loại thứ nhất là đầu tư FOMO theo người khác nói, bị room VIP tác động gián tiếp, là thành phần đông nhất.
Loại thứ hai là đầu tư theo phân tích chứng khoán kỹ càng có hệ thống, loại này có chiến thuật rõ ràng nên khó kiểm soát.
Loại cuối cùng là các tổ chức lớn như Đạt, hầu hết đều ăn chia lợi ích với nhau nên không cần quan tâm.
– Những người phân tích chứng khoán cũng sẽ giống Michal, tiến hành quản trị rủi ro, bán sớm rồi mua vào khi giá thấp.
– Cứ giữ Michal ở đây là sẽ đoán được phương hướng xử lý của họ và counter ngược lại.
– Hôm nay họ muốn muốn chờ cổ phiếu giảm để mua chờ hồi phục sao? Vậy mình sẽ kéo mạnh vượt nóc luôn.
– Càng phân tích thì càng lỗ, càng nhắm mắt FOMO thì càng lãi, phải thế thì họ mới sụp đổ tinh thần mà đầu hàng.
Đây mới là mục đích và giá trị thật sự của Michal.
Đạt không thực sự hiểu về phân tích kỹ thuật, nhưng cậu có thể bỏ tiền ra cho người khác phân tích.
Thương nhân thật sự không cần giỏi, chỉ cần biết cách thao túng người giỏi là được.
Dựa vào phân tích của Michal, Đạt tính toán kế hoạch counter trong đầu cẩn thận rồi mới quay trở về phòng VIP của nhóm người Lewis.
Lúc này, các nhân viên giao dịch đã chuẩn bị sẵn sàng, ngồi bên điện thoại và quan sát bảng điểm.
Cứ một người nắm trong tay 1 tài khoản công ty và hàng chục tài khoản cá nhân ảo để thao túng chứng khoán, mười người cộng lại tương đương 10 công ty và hàng trăm tài khoản cá nhân.
Số cổ phiếu đã gom trước đó và 100 triệu đô la dự trữ đều ở đây.
Còn 200 triệu đô la Đạt mới vay thì nằm ở tài khoản riêng khác do nhân viên Đ&T kiểm soát.
Cộng thêm số Room Vip mà những nhân viên này đang quản lý và thao túng nữa thì sẽ là một thế lực cực kỳ mạnh mẽ.
Quả thật, tay to ngay từ khi bắt đầu đã ở thế bất bại.
Bởi vì đã giao trách nhiệm lại cho Đạt nên Trương Vệ đứng ra xin chỉ đạo:
– Thưa ngài, tôi đoán rằng hôm nay thị trường có phần hạ nhiệt do tăng nóng thời gian dài.
– Tôi dự định đạp xuống dưới 1700 điểm sau đó tranh thủ lúc họ hoảng loạn xả hàng thì vét và kéo lên cao lại.
Đây là chiêu thức thường thấy là tương đối cơ bản trong giới tài chính, cùng một hệ tư tưởng với Michal.
Trong thị trường chứng khoán, nhỏ lẻ là đối tượng dễ làm thịt nhất.
Nhưng Đạt lắc đầu:
– Không được, còn nhiều kẻ rình rập vét hàng ở đáy và bán khống giống vậy dựa vào phân tích kỹ thuật.
– Nếu để họ thắng tiền dễ dàng, lần sau vốn họ càng mạnh hơn, càng khó đánh bại vì kỷ luật và đoàn kết.
– Ngược lại cứ kéo lên cho đám đông FOMO ăn tiền coi như vỗ béo rồi thịt.
– Đã tới giai đoạn cao trào rồi, không được để các mối nguy hiểm còn tồn tại trên thị trường.
– Đầu tiên, kéo tiếp chỉ số Shang Hai tăng kịch trần từ 1707 đến 1717 thông qua cổ phiếu trụ như Shang Hai Bank và vốn hóa vừa dạng blue chips như Paul Lee Engineering đã tăng gấp 25 lần trước đó.
– Gọi điện thông báo trước cho các khách hàng trong Room Vip, khuyến nghị họ mua cổ phiếu, bịa tin JP Morgan chuẩn bị nâng hạng thị trường cho Hồng Kông, Rostchild đầu tư vào các ngân hàng ở đây.
– Còn Thủy, khi cổ phiếu trụ rớt làm Hang Seng tới 1717 thì dùng tài khoản công ty Mỹ kéo thẳng lên 1730+ để lấy số liệu nhà đầu tư nước ngoài, khối ngoại.
Ở trên thị trường chứng khoán, bởi vì khối ngoại thường là tổ chức nước ngoài nên mỗi khi khối ngoại mua nhiều đều dễ kích thích nhỏ lẻ tin tưởng FOMO mua theo.
Nắm bắt tâm lý này, Đạt chơi trò ngược lại, dùng tài khoản nước ngoài để lái đám đông theo ý mình.
Còn Thủy là người Mỹ gốc Việt được Đạt tuyển dụng phụ trách thao tác mua bán, đã từng có nhiều kinh nghiệm làm việc nhưng bị phân biệt đối xử vì gốc Á.
Vốn dĩ Thủy sẽ không có cơ hội tiếp xúc với những trò chơi cao cấp thế này nhưng may là gặp Đạt, được cho cơ hội liền vô cùng hưng phấn:
– Dạ! Chủ tịch! Em sẽ cố gắng hết sức mình.
Đạt hài lòng gật đầu, dù sao cậu cũng cần cố gắng bồi dưỡng nhân tài gốc Việt trong mảng tài chính – kinh tế để giúp tổ quốc trong tương lai nữa.
Nhưng hành động này vô tình lại khiến Trương Vệ nghĩ rằng Đạt muốn xa lánh mình, cố ý phủ quyết đề nghị “hợp lý” mà trọng dụng “người quen”.
“Hừ, để rồi xem, không giao dịch theo phân tích chỉ số, tới lúc lỗ há mồm đừng khóc.”
Bởi vì có vệ sĩ cầm súng lục chờ sẵn bên ngoài nên Trương Vệ không dám ý kiến gì mà chỉ chửi thầm trong lòng, nguyền rủa Đạt thất bại.
Nhưng chắc chắn câu nguyền này sẽ không có hiệu lực.