Chương 94: Tàn sát tài chính (6)
– Có tới 20% số tài khoản đang hoạt động là tài khoản mới mở, chứng tỏ nhiều F0, chưa có kinh nghiệm và đang FOMO.
– 56,21% là số tiền của nhà đầu tư nhỏ lẻ, dư nợ vay Margin chiếm tới 40% số vốn.
– 23,2% là tiền của nhà đầu tư chuyên nghiệp lâu năm, 60% số tiền là vay Margin.
– Số còn lại do quỹ đầu tư, tổ chức tài chính nắm giữ.
– Dư địa cho vay Margin là dưới 20% mức cảnh báo khá nguy hiểm.
– À đúng rồi, sau phiên giao dịch hôm nay, bởi vì chủ tịch kéo trần bất ngờ, số tiền của nhà đầu tư chuyên nghiệp chỉ còn lại 19,5% thay vào đó, họ chuyển sang bán khống cổ phiếu và lỗ sấp mặt.
– Còn đây là danh sách cụ thể thành phần giao dịch, tỷ lệ giao dịch từng cổ phiếu loại nóng.
– Trong đó có những cổ phiếu đáng chú ý có gạch chân đỏ như Paul Lee Engineering là công ty Ma với lượng giao dịch bất thường
Đạt ngồi thư giãn trong phòng ở khách sạn, phía đối diện là Serana tận tụy báo cáo sau một ngày dài làm việc ở biệt thự.
Thông qua tài liệu, Đạt có thể biết chính xác các con bạc trên sòng hiện đang có bao nhiêu tiền, giữ bài gì, dùng lệnh thế nào, khớp lệnh ra sao, có vay được nữa không.
Tất cả các nhà đầu tư trên thị trường giống như cởi truồng trước mặt cho Đạt kiểm tra xem ông nào mặc quần, ông nào mặc váy vậy.
– Paul Lee Engineering sao? Công ty đó là công ty ma của Lý Đông lập ra để lùa gà gom tiền nhỉ?
– Vâng! Đúng vậy, Lý Đông lợi dụng cơ chế lên sàn mập mờ, không được kiểm soát nghiêm ngặt, tạo ra hàng chục công ty ảo, làm giả số liệu để bán cổ phiếu cho người thiếu hiểu biết.
– Công ty này thậm chí còn không có dự án nào mà giá cổ phiếu 25 lần, thế quái nào vẫn có người FOMO tranh nhau mua mới tài chứ.
Đạt bật cười:
– Sự ngu xuẩn và tham lam của con người là không có giới hạn.
– Không có gì lạ cả.
– Ngược lại cũng có người thông minh cẩn thận quá này.
– Ví dụ như các chứng sĩ đặt lệnh Stop – Loss này, bọn họ đều canh cổ phiếu trụ uy tín, hơn nữa nếu giá giảm quá 5% là sẽ bán luôn cắt lỗ, tránh tình trạng bị bón hành ngập mồm.
– Nếu cứ để đám này còn sống, tới lúc mình đạp xuống là họ vớt cổ phiểu cản mình phá sàn, phải giết từ sớm.
Serana là kiểu người tư bản, cô không quan tâm việc giết ai hay không vì tư lợi chính là tối thượng, cô chỉ tò mò:
– Vậy phải làm thế nào? Chúng ta dùng cách gì để giết trong khi họ phòng thủ an toàn đến vậy.
Nhìn bề ngoài, cách làm này là vô cùng an toàn, không sợ giảm mạnh mất tiền, khi tăng cao vẫn nắm cổ phiếu trong tay, tiến có thể công, lui có thể thủ.
Nhưng Đạt lại mỉa mai:
– Làm gì có hai chữ an toàn trên thị trường chứng khoán.
– Hãy đánh dấu đỏ vào các công ty mà họ tập trung nắm giữ như Hang Sheng Bank, ngày mai đạp mạnh những cổ phiếu này vừa chạm mốc 5% để họ bán tháo rồi sau đó vét lại.
– Cứ họ dám đặt lệnh Stop – Loss là chúng ta dám kéo thả kiểu đấy, xem còn đầu bướu lì lợm tới lúc nào.
– Còn lũ bán khống thì chờ mấy đứa Stop – Loss đi hết là kéo vượt đỉnh cháy tài khoản.
– Tập trung giết cái bọn Margin đòn bẩy 1:4, 1:2 bán khống ấy, cứ kéo nhân 2 giá cổ phiếu là cháy liền, sàn Hồng Kông không sử dụng giá trần nên chơi dễ ẹc.
Đây là sự khác biệt của nhà cái và con bạc.
Nhà cái sẽ biết cụ thể bạn dùng lệnh gì, ở mã nào, giới hạn bao nhiêu để trừng phạt sai lầm.
Đã không mở sòng thì thôi, một khi vào thế sòng bạc là thiên tài cũng phải nuốt hận, không ai thắng được nhà cái, ngoại trừ “chân lý đạn pháo” và mấy khẩu “dân chủ”.
Càng nghĩ về viễn cảnh vô số con bạc sẽ nằm sấp dưới chân Đạt, Serana càng thêm hâm mộ cậu hơn, đôi mắt dần dần thay đổi chuyển sang thần tượng.
Ở văn hóa Mỹ, việc thao túng nhà cái kiếm tiền con bạc là chuyện đáng tự hào chứ không bị lên án như khu vực châu á.
Một nhà cái tài hoa địa vị không khác gì lãnh tụ quốc gia, vĩ nhân trong mắt họ.
– Ngài thật là thông minh.
– Đám dân chơi nửa mùa kia gặp ngài quả thật và vận xui mãn kiếp.
Đạt lắc đầu:
– Trò trẻ con này thì nói làm gì.
– Chúng ta đứng ở vị trí của người khổng lồ, điều khiển được cả thống đốc Hồng Kông, thao túng chính sách, truyền thông, ngân hàng, tài chính nên làm rất dễ.
Thời kỳ này, Hồng Kông là thuộc địa của Anh, do thống đốc người Anh cai quản, mà tài phiệt Anh – Mỹ mặc chung một cái quần nên Đạt chỉ đạo cho thống đốc Hồng Kông không hề khó tí nào.
– Chủ tịch à, thế lực, xuất thân cũng là một loại thực lực.
– Nước Mỹ chúng ta không có khái niệm người người bình đẳng của đám cộng sản ấy nên ngài hoàn toàn có quyền tự hào về thành tựu của mình.
Đạt bật cười:
– Sao bữa nay thái độ khác thế, nhớ bữa đầu tránh như tránh tà mà?
Câu này khiến Serana ngượng đỏ mặt, trong lòng thầm nhủ “do hiểu lầm” ngoài miệng thì chối đây đẩy:
– Làm gì có, do chủ tịch nhạy cảm quá đấy!
– Rồi rồi! tôi nhạy cảm.
– Vậy mai giao lại việc ở biệt thự cho người khác đi, cùng tôi tới sàn giao dịch thử cảm giác thống trị là sao.
– Dạ, chủ tịch.
…
Ngày hôm sau, vừa mở cửa, cổ phiếu Hang Seng Bank đã giảm mạnh từ 300 đô la Hồng Kông xuống còn 285 đô la Hồng Kông, kích hoạt hệ thống Stop-Loss.
Nhưng vừa bán xong, nó lại ngay lập tức được kéo lại lên 320 đô la Hồng Kông khiến những người bán cay đỏ dái.
Chưa dừng lại ở đó, giá cổ phiếu tiếp tục nhảy múa như lên đồng:
290
315
285
307
Liên tục là những pha kéo thả liên tục khiến nhà đầu tư an toàn đặt lệnh Stop Loss lỗ sặc máu.
Và những khoản lỗ này đều vào túi của Đạt.
– Thôi bỏ!
– Nay đi về, không chơi nữa!
– Mất mịa nó 50% tài sản rồi, về thôi!
Nhìn thấy nhóm đầu tiên bị “giết” rời khỏi thị trường vào cuối ngày, khóe miệng Đạt nhếch lên.
Trên thực tế, Hang Seng Bank chỉ là một trong số những cổ phiếu tiêu biểu bị kéo thả thôi, xét cả toàn thị trường thì hơn chục mã như vậy.
Và giờ đến mục tiêu tiếp theo, những đứa bán khống cược cổ phiếu giảm.
Ngày hôm sau, ngày 8 tháng 3 năm 1973.
Ngay từ đầu phiên, chỉ số Hang Seng Index từ 1756 giảm xuống 1751 rồi 1747.
Đồng thời, báo chỉ đăng tải lại những truyền kỳ bán khống giàu lên chỉ trong một phiên giao dịch nhờ khủng hoảng kinh tế, bla bla.
Rồi đến chuyên gia phân tích thị trường có khả năng giảm ngắn hạn vì tăng nóng quá dài.
Chính vì những điều trên đã tạo ra một trào lưu bán khống cổ phiếu điên cuồng, Short sell tràn vào ào ào như thể thị trường sắp sập đến nơi.
Nhưng ngay khi chỉ số Hang Seng Index giảm xuống 1740, các cổ phiếu đang cắm đầu giảm bật tăng như điên như dại.
1760
1780
1800
Một đợt nhảy cóc lịch sử chỉ diễn ra trong vòng nửa tiếng cuối phiên, thậm chí vượt đỉnh mà Đạt từng thấy trong bảng tiên tri đã đốt cháy toàn bộ tàn khoản của những con bạc Short sell.
– Cháy rồi!
– Cháy rồi!
– Hết thật rồi!
Ngày hôm đó, một cơn mưa nhảy lầu xuất hiện trên các cao ốc Hồng Kông xung quanh sàn chứng khoán.
Những người tham lam, ảo tưởng mình là thiên tài chứng khoán bán nhà, gán vợ, vay lãi nặng, full Margin để bán khống đã không còn đường lùi.
Họ chỉ có thể lần lượt ngắm cảnh phố xá Hồng Kông, cao ốc chọc trời trong nhưng giây cuối cùng rồi nhắm mắt lại, gieo mình xuống dưới.
Bịch!
Bịch!
Bịch!
Người đi đường thường xuyên phải giật mình ám ảnh trước hình ảnh máu me, bạo lực, họ gọi rằng đây là ngày thứ 5 đẫm máu.
Nhưng không có gì đảm bảo rằng thứ 6 sẽ ít đổ máu hơn