Chương 91: Tàn sát tài chính (3)
Sáng sớm, sàn giao dịch chưa mở, Đạt và Serana cùng ăn sáng với Lewis những món Quảng Đông.
Đạt tương đối thích bánh bao xá xíu với cách làm đơn giản nhưng đậm vị.
Còn Lewis, có lẽ vì là người Mỹ nên khoái vịt quay hơn.
Cả hai đều đã quen với văn hóa châu á nên vừa ăn vừa bàn chuyện thoải mái.
– Tôi đã sai người di chuyển hết tài liệu và nhân sự tới một biệt thự độc lập mà cậu đã chỉ định rồi.
Sau phi vụ triệt hạ Giang Cầm lần trước, Trương Mưu tặng cho Đạt một biệt thự tư nhân, nay vừa hay sử dụng làm trụ sở độc lập cho phi vụ lần này.
– Cảm ơn! Mong anh hãy nhắc họ trước đừng cố gắng liên lạc với bên ngoài để tránh gián điệp thương mại, nếu có người thân thì báo tin sớm trước để họ không lo lắng.
– Lỡ có ai “đi lạc” thì lực lượng an ninh của chúng tôi không phân biệt được đâu.
Đây là một lời cảnh báo sớm.
Đạt đã nhận trách nhiệm nên cách làm phải chuẩn chỉ, không cho phép sai lầm nhỏ nào cả, cậu đã huy động tới năm mươi cựu quân nhân Mỹ trong công ty an ninh với trang bị tận răng bảo vệ biệt thự tư nhân.
Lewis tỏ ra không quan tâm:
– Tất cả những gì cần nói tôi đã nhắc nhở hết rồi.
– Có đứa nào láo nháo thì cứ xử, ở Hồng Kông này thứ không thiếu nhất là người.
– Không cần nể mặt tôi, tôi với họ cũng chỉ là quan hệ thuê mướn thôi.
Đạt từ chối cho ý kiến, chỉ cười cảm ơn rồi nói chuyện tiếp:
– Vậy thì tốt!
– Chút nữa tôi sẽ đến biệt thự, ông có muốn đi cùng không?
– Dĩ nhiên rồi, đây là sự nghiệp của hai chúng ta mà.
Lewis nở cụ cười, làm gì có ai yên tâm khi tiền của mình trong tay người khác.
Xong xuôi, cả nhóm người cùng đến chỗ biệt thự nằm ở ngoại ô Hồng Kông.
– Chủ tịch!
Người đầu tiên ra đón là Smith, trên người mặc đồng phục an ninh, tay cầm bộ đàm chỉ huy, vai đeo súng trường CAR-15 nhỏ gọn, phù hợp với chiến đấu tầm gần.
Đối với một biệt thự tư nhân tại Hồng Kông, tiêu chuẩn này quả thực là vượt quá sức tưởng tượng, khiến cho Lewis phải gật mình nhìn lại Đạt.
Hồng Kông không phải Mỹ, họ dùng dao chứ ít dân chơi dùng súng kiểu Đạt.
Đạt chẳng thèm để ý, tiến tới bắt chuyện với người của mình:
– Smith, nhiệm vụ lần này rất quan trọng, tôi tin tưởng vào năng lực của anh!
– Chủ tịch cứ yên tâm, năm mươi anh em của tôi đều là những chiến binh tinh nhuệ trải qua khói lửa nơi chiến trường.
– Đảm bảo không để một con ruồi bay qua.
Smith nói với giọng đầy tự hào, bàn tay hướng về phía dàn binh sĩ chất lượng được tuyển chọn kỹ lưỡng ở phía sau.
Kể từ sau khi “được” Đạt thu mua, tài khoản công ty an ninh luôn luôn vào trạng thái dồi dào, nhiều đơn đặt hàng liên tục từ chính phủ và cửa hàng ở Washington do tài phiệt Gardner hỗ trợ giới thiệu khiến Smith phải tuyển thêm hàng trăm cựu quân nhân thất nghiệp làm việc.
Anh ta biết tất cả là nhờ có Đạt trao đổi lợi ích với Gardner nên vừa nghe nhiệm vụ của Đạt liền lôi 50 anh em lên máy bay sang Hồng Kông làm việc.
Đạt vỗ vai Smith động viên rồi dẫn Serana và Lewis vào trong.
Trên đường đi, Lewis tỏ ra tò mò:
– Anh có quan hệ với quân đội sao, tôi thấy họ hình như đều là cựu quân nhân thiện chiến.
– Không có gì đâu!
Đạt không trả lời, mỉm cười nói lảng sang chuyện khác, điều đó càng khiến Lewis thận trọng hơn.
Nếu đơn thuần quan hệ thuê thì đơn giản, ở Mỹ không thiếu.
Nhưng Đạt lại là thành viên “Hội Kín” khiến cho Lewis e sợ rằng hậu trường của Đạt liên quan tới quân đội, uy thế lớn hơn rất nhiều.
Bởi vì sau thế chiến hai, Hoa Kỳ trở thành siêu cường thế giới, tài phiệt bình thường không được phép đụng vào quân đội, chỉ có những ông trùm thứ thiệt mới nắm giữ sức mạnh tại đây.
Đến phòng khách biệt thự, Lewis ngẫm nghĩ cảm thấy thân phận Đạt có thể cao hơn mình tưởng tượng nên quyết định hạ mình lấy lòng
Ở văn hóa tư bản, việc người hạ lưu nịnh bợ tầng lớp thượng lưu là chuyện đương nhiên nên Lewis chủ động đứng ra giới thiệu một cách nịnh nọt.
– Giới thiệu với cậu, đây là Trương Vệ, giám đốc tài chính của tôi, một người khá xuất sắc.
Nói xong, Lewis vỗ vai Trương Vệ:
– Mau chào cậu Đỗ, cậu ấy là nhân vật lớn đến từ trụ sở bên Mỹ, đến tôi cũng nể trọng.
Đây là một câu nói mang thâm ý, quả nhiên Trương Vệ hiểu, khom lưng xuống tỏ vẻ hèn mọn, đưa cả hai tay ra để bắt tay:
– Chào ngài, tôi là Trương Vệ, người Hồng Kông.
– Thật là vinh hạnh khi một kẻ hèn mọn như tôi được gặp ngài.
Đạt phiết mắt, lộ ra nụ cười đầy ý vị, vừa bắt tay vừa nói:
– Rất vui gặp cậu.
– Mong rằng chúng ta sẽ hợp tác êm đẹp.
Thực ra, Lewis đã âm thầm sai Trương Vệ “thử lửa” trước khi tới đây, xem thử Đạt có thực sự mạnh hay không, chỗ dựa là ai.
Dựa theo kế hoạch, Trương Vệ sẽ cố ý “Sai sót” “nhầm nhọt” gì đó để xem thử Đạt có giải quyết được không.
Nếu Đạt đủ mạnh thì Lewis sẽ đứng ra “trách mắng” Trương Vệ làm hòa còn nếu Đạt yếu thì xin lỗi, tư bản toàn cá mập ăn thịt thôi.
Nhưng thấy tình hình vừa nãy, sợ vừa làm trò đã bị ăn kẹo đồng nên Lewis liền vội vàng ra hiệu cho Trương Vệ đừng đâm đầu vào chỗ chết, hủy bỏ kế hoạch.
Quả nhiên, sau đó Trương Vệ không dám làm trò mèo nào cả, thành thật phối hợp báo cáo thông tin và điều động nhân sự.
Nhưng Đạt đương nhiên không yên tâm để lại Trương Vệ, trực tiếp đưa Serana vào chỉ huy:
– Trương Vệ dẫn một nhóm chuyên viên tới giao dịch tại sàn cùng với tôi, anh là người có năng lực mà tôi tin tưởng nhất đấy.
– Những người còn lại kiểm kê dữ liệu giao dịch mà các công ty môi giới chứng khoán gửi về theo chỉ huy của Serana.
– Serana nhớ giữ liên lạc với tôi và Smith để cập nhật tình hình.
Chỉ đôi ba lời nhắn nhủ, Đạt ngay lập tức tước đoạt quyền chỉ huy của Trương Vệ.
Ở biệt thự là do Serana chỉ huy, ở sàn chứng khoán là Đạt.
Đạt hơi kém chính trị thật nhưng đấy là so với những cái đầu vĩ đại chứ không phải mấy con gà con cắc ké này.
Trương Vệ và Serana hơi sững sờ, sau đó thay đổi sắc mặt.
Serana thì vui vẻ vì cuối cùng cũng được làm đúng điều mình muốn, với vị thế của cô hiện tại, đi giao dịch hàng tỷ đô la đánh sập kinh tế Hồng Kông mang lại áp lực quá lớn, dễ dàng phạm sai lầm.
Ngược lại nếu chỉ ở biệt thự thống kê tin tức thì nhẹ nhõm hơn nhiều về tâm lý, Serana tự tin mình sẽ làm tốt vì cô có năng lực.
Thậm chí Đạt còn ngầm ám chỉ cho Serana sẵn sàng liên hệ với Smith dùng vũ lực áp chế nếu đám người này không biết điều, đủ thấy ưu ái đến cỡ nào.
Dù sao thì thành viên dự bị của hậu cung nên phải chăm sóc một chút.
Trong khi phía đối diện, Trương Vệ trầm xuống vì biết Đạt không yên tâm bản thân nên cố ý tách ra.
Hắn ta nhìn sang Lewis, mong chờ sự ủng hộ từ chủ cũ nhưng đáp lại là ánh mắt sắc lẻm lạnh lùng.
Đùa, ai lại vì một thằng tay sai đi đắc tội với nhân vật từ Hội Kín có liên hệ với quân đội Hoa Kỳ.
Cuối cùng, Trương Vệ chỉ có thể cúi đầu đi theo Đạt tới sàn chứng khoán cùng mười nhân viên giao dịch khác.
Ngay từ ngoài cửa, giọng nói xuồng xã trong không gian ồn ào của phòng giao địch đã văng vẳng bên tai:
– Hôm nay thị trường có vẻ hơi đuối nhỉ, giảm mất 10 điểm rồi.
– Sẽ có phiên điều chỉnh!
– Chờ chỉnh xong múc là đẹp.
– Lỡ chưa kịp múc thì sao?
– Thì nhịn chứ sao, tàu này phải lên tới 2000
…
Rất rõ ràng, đám đông Fomo vẫn đang cực kỳ lạc quan và tin tưởng rằng thị trường sẽ tăng.
Đoàn người của Đạt ngầm nở nụ cười, rõ ràng những con gà này không biết nhà cái đang đi sát bên cạnh.
Ngay cả các nhân viên lương ba cọc ba đồng cũng bỗng sinh ra cảm giác thượng đẳng khi đi ngang qua chỗ “thường dân” trong thị trường chứng khoán.
– Toàn mấy đứa nằm mơ giữa ban ngày, nhà cái dễ cho ăn tiền thế à?