Chương 85: Nạn đói được tính trước
Vấn đề kinh tế nào quan trọng nhất mà Việt Nam sẽ phải đối mặt sau thống nhất?
Đáp án là lương thực.
Ở miền nam, với chính sách kinh tế nhập siêu, dù sở hữu vựa lúa nổi tiếng Đông Nam Á nhưng chính quyền Sài Gòn vẫn trong tình trạng nhập khẩu lương thực dai dẳng.
Đặc biệt là cuộc Cải Cách Điền Địa do tổng thống Nguyễn Văn Thiệu phát động gây ra rất nhiều vấn đề nhức nhối đối với an ninh lương thực quốc gia.
Người không hiểu kinh tế nghe chính sách Cải Cách Điền Địa sẽ tưởng là tốt vì toàn viễn cảnh tươi đẹp màu hồng nhưng một trùm thương nghiệp như Đạt trực tiếp trải qua biết rõ lỗ hổng bên trong nhiều đến dường nào.
Một khi bị cấm vận, không có viện trợ lương thực từ Hoa Kỳ thì miền nam sẽ gặp nguy cơ nạn đói mà chắc chắn là Hoa Kỳ sẽ cấm vận khi Việt Nam thống nhất.
Chưa kể đến chiến tranh tàn phá sẽ gây áp lực rất lớn lên lĩnh vực nông nghiệp vốn cần nhiều người lao động.
Vậy nên Đạt phải tính trước con đường viện trợ lương thực cả chính thống lẫn không chính thống cho Việt Nam trong tương lai.
– Chào Ruby!
Đạt tiến lại gần và chào hỏi một cô gái đeo nơ hồng đang nghịch ngợm cái gì đó với không khí.
Cô ấy tên Ruby là một người phụ nữ da trắng trạc tuổi Đạt, đôi mắt to tròn dễ thương cùng má tròn phúng phính và cơ thể nhỏ nhắn.
Ruby quay đầu lên nhìn Đạt hơi ngạc nhiên một chút rồi bừng tỉnh:
– À, cậu là Mr Đỗ triệu phú dân chơi đúng không?
Mặc dù trong lòng rất thắc mắc cái biệt hiệu dân chơi ở đâu ra, đứa nào nói bậy nhưng Đạt tập trung vào chuyên môn trước.
– Đúng vậy, Tôi tên là Đạt, Tôi có thể ngồi ở đây được không?
Đạt chỉ vào vị trí ở ngồi ở gần, dường như cảm thấy dễ gây hiểu lầm mưu đồ đen tối nên giải thích thêm:
– Đừng hiểu lầm, mình cũng là một người muốn bảo vệ thiên nhiên và sức khỏe con người, còn thành lập cả quỹ từ thiện giúp đỡ người khó khăn.
– Nghe mọi người nói bạn cũng là “thánh mẫu” à nhầm người tốt, chuyên lo lắng về những đứa trẻ nghèo đói trên thế giới nên mình nghĩ chúng ta sẽ có tiếng nói chung.
Ruby hơi lùi lại ngắm nghía Đạt một chút, giống như kiểu đánh giá xem thử những câu Đạt nói có bao nhiêu phần trăm sự thật.
– Trông cậu không giống kiểu người như vậy.
– Mà tùy cậu thôi, cậu muốn ngồi ở đâu là quyền cậu.
…
Đạt chỉ biết cạn lời, quả nhiên trực giác phụ nữ thật chuẩn, dĩ nhiên không có chuyện cậu lại có lòng tốt nửa mùa kiểu ấy đâu.
Cậu thuận thế ngồi xuống sau đó lân la trò chuyện về những đứa trẻ ở châu phi, nạn dân tại trung đông, vân vân và mây mây, tìm cách kết nối quan hệ với Ruby, thể hiện ý nguyện muốn tham gia từ thiện cứu đói.
Đạt chịu khó như vậy vì Bố Mẹ của Ruby đều có ảnh hưởng trong WFP, chương trình Lương Thực thế giới của Liên hợp quốc, trụ sở đặt tại Rome, Ý.
Trong tình trạng Hoa Kỳ cấm vận, họa may tổ chức quốc tế nhân đạo mới dễ viện trợ lương thực cho Việt Nam qua kênh chính thức.
Còn kênh phi chính thức như buôn lậu, vận chuyển lén thì phải tự thân vận động thôi.
Cuối buổi học, khi ra về, Đạt còn cố ý gửi cho Ruby khoản tài trợ trị giá 100 ngàn đô la cho bản thân cô đi làm từ thiện.
Đúng vậy, bạn không nghe nhầm, với gia đình quý tộc kiểu như Ruby thì chuyện tham gia công tác xã hội lớn ở trên ghế nhà trường là chuyện dễ hiểu.
Nhưng dù là với cô, con số 100 ngàn đô la vẫn quá lớn.
– Ha ha ha, có khi nào cậu ấy thích cậu không? Cố ý dùng cách này để tiếp cận tán tỉnh.
Một cô bạn thân của Ruby huých vai nhắc nhở khiến Ruby âm thầm rơi vào suy tư, sau đó lắc đầu:
– Trông không giống lắm, với lại cậu ấy có người yêu rồi mà?
– Có người yêu thì sao chứ? Cậu dễ thương thế này, ai chả muốn “thịt”.
– Thôi đi! Chỉ được cái nói xàm!
Ruby đỏ mặt lên khiến đám bạn xung quanh ôm bụng cười.
– Ôi Ruby ơi là Ruby, cứ kiểu này thì sao người ta yên tâm thả bạn ra đường.
…
Trong lúc Đạt vẫn đang còn đi loanh quanh chắp nối quan hệ tìm cách chuẩn bị trợ giúp cho tổ quốc trong tương lai thì tại trụ sở công ty Đ&T, khóa đào tạo nhân viên đã hoàn thành sơ bộ.
Sau khi phỏng vấn và loại bỏ, số nhân viên còn lại được thực tập khoảng 100 người, chia ra làm bốn nhóm A, B, C, D, có nhóm trưởng để quản lý đàng hoàng.
Trong quá trình đào tạo, họ được học chủ yếu về cách thức làm việc nhóm, khả năng giao tiếp, phối hợp với đồng nghiệp cùng một số kỹ năng cơ bản.
Những người không đạt yêu cầu sẽ bị loại bỏ, chỉ còn lại khoảng 50, 60 người là cùng.
Dựa vào đó, Jane sẽ phân chia họ vào các vị trí phù hợp để thử việc tiếp 1 tháng để dựa vào đó xem xét có nên tuyển nhận hay không.
Đặc biệt, công ty vẫn sẽ trả lương trong quá trình đào tạo và thực tập, một chính sách rất nhân văn của Đạt.
– Mọi người đã hoàn thành khóa đào tạo cơ bản của chúng tôi, đã chính thức bước đầu gia nhập đại gia đình Đ&T.
– Chúng tôi sẽ phân bố công việc thử nghiệm của mọi người dựa trên năng lực và nguyện vọng cá nhân.
– Nếu thử việc xuất sắc, bạn sẽ có cơ hội thăng tiến hoặc chuyển sang vị trí công việc mình mong muốn.
– Được rồi, dán bảng đi!
Theo mệnh lệnh của Jane, danh sách nhân viên thử việc được công bố.
Có người làm nhân viên chăm sóc khách hàng.
Có người được tuyển làm lễ tân.
Có người được tuyển làm quản lý sổ sách.
…
Nhưng đông nhất phải kể đến nhóm người bảo hiểm, tới tận 25 nhân viên thử việc.
– Chuyện gì vậy? Tại sao lại là bán bảo hiểm?
– Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, có việc là may rồi!
– Bán bảo hiểm cũng được, sau này phấn đấu tiếp!
– Nhìn thấy không, vua bảo hiểm của quý được thưởng mười ngàn đô la, vua bảo hiểm của năm trực tiếp thăng chức làm quản lý kìa.
– Hơn nữa chúng ta đều được cung cấp danh sách quân nhân mới về nước để tiếp cận, dễ thế còn gì.
Vụ danh sách quân nhân là do hợp tác với tướng Weyand, theo đó, Đạt sẽ cung cấp một gói bảo hiểm đặc thù cho các quân nhân Mỹ từ Việt Nam trở về nhằm đảm bảo họ sẽ tái hòa nhập cộng đồng ổn định.
Một mối quan hệ win – win giúp Đạt vừa có doanh thu, vừa tăng cường ảnh hưởng trong giới cựu chiến binh, tương lai nhờ họ ủng hộ bình thường hóa quan hệ với Việt Nam cũng dễ.
Hiển nhiên, bước đi thành lập công ty bảo hiểm không phải ngẫu nhiên mà đã tính toán kỹ lưỡng.
Ở trên khán đài, Jane quan sát phản ứng của các nhân viên thử việc trong công ty bảo hiểm, khóe miệng nhếch lên vẻ mỉa mai.
– Đúng như chủ tịch nói, chỉ cần dùng một mồi nhử dù cao xa khó chạm nhưng đủ béo là đủ khiến cả đàn chạy theo như vịt.
– Để đạt được thăng tiến, họ sẽ cày như trâu như chó, dùng mọi thủ đoạn đăng đỉnh, nâng cao năng suất một cách tự nguyện.
– Nhưng làm gì có chuyện được vua bảo hiểm dễ thế, công ty còn có nhân viên hợp đồng, nhân viên thời vụ tuyển thêm nữa, tỷ lệ thành công đâu có dễ.
– Thật là một kiểu quản lý đơn giản nhưng hiệu quả mà ít tốn kém.
Vừa nói, Jane vừa thán phục kiến thức thống trị của Đạt.
Tuy Jane đã bươn chải nhiều năm nhưng cũng khó lòng làm cách nào để nhân viên của mình hết sức cày cuốc làm giàu cho công ty hiệu quả được.
Dù tăng lương, tăng phúc lợi thì họ vẫn sẽ tị nạnh, đùn việc lẫn nhau, vừa tốn kém vừa không hiệu quả.
Nhưng dùng một bức tượng phông bạt làm mẫu thì khác.
Chi phí cho riêng một người xuất sắc nhất ít hơn rất nhiều việc tăng phúc lợi cho toàn công ty nhưng lại khiến toàn bộ đám đông ảo tưởng rằng mình sẽ đạt tới mà phấn đấu hết mình.
Đây là cách quản lý của thế giới tư bản, thay vì tăng mỗi người 1 đồng cho 100 người, họ sẽ tăng 50 đồng cho một người cao nhất và bắt 99 người còn lại chạy theo tiêu chuẩn của người cao nhất ấy.
Tất nhiên sẽ có người thất bại, bị đào thải nhưng xã hội chưa bao giờ quan tâm đến kẻ thất bại.
Đương kim vô địch thì ai cũng biết nhưng cho hỏi, người về hạng nhì là who?
Quản lý nhân sự là cả một nghệ thuật, không phải cứ có tiền là điều khiển người khác theo ý mình được mà cần có thủ đoạn thao túng tâm lý.