Chương 84: Ai cũng có ước mơ
Tiffany hiện tại cũng không còn là cô bé mới lớn nữa, sau một thời gian tiếp xúc với giới thượng lưu, cô hiểu cái tên Rockefeller tượng trưng cho điều gì.
Đỉnh của các đỉnh kim tự tháp, quyền uy và sức ảnh hưởng khổng lồ, có thể quyết định vận mệnh cả một quốc gia.
Cô đứng dậy tiến về phía Đạt với vẻ mặt nghiêm túc:
– Em sẽ chú ý thời gian, ngoài ra anh nghĩ rằng em có cần chuẩn bị thêm gì không?
– Hay em học đua ngựa nhỉ?
Tiffany vẫn còn nhớ lần đầu tiếp xúc với Gardner gặp nhiều bất lợi vì không biết “thú vui quý tộc”.
Nhưng lần này khác, gia tộc Rockefeller thừa sức điều tra cụ thể xuất thân của Đạt như thế nào nên phông bạt là sỉ nhục trí thông minh của họ.
Vậy nên Đạt bật cười, xoa nhẹ lên mái tóc mềm bồng bềnh lượn sóng, trầm giọng vỗ về:
– Em không cần làm gì cả, bởi vì thiên sứ hạ phàm đã là vinh hạnh lớn nhất cho phàm nhân rồi.
– Anh á, chỉ giỏi nịnh!
– Ha ha ha, nịnh ai chứ nịnh vợ thì anh nịnh cả đời.
– Thôi! Anh có việc phải tới công ty, có việc gì liên hệ với anh qua điện thoại nhé!
– Vâng! Anh lo công chuyện đi.
Tiffany cười vui vẻ vẫy tay tiễn Đạt đi làm
Chỉ đơn giản như vậy thôi nhưng cũng đủ để khiến Đạt sung sức hơn rất nhiều.
Lại một ngày mới bắt đầu và chúng ta lại trên đường thực hiện ước mơ của mình.
…
Trụ sở công ty Đ&T, New York.
– Anh đừng làm phiền tôi nữa, làm ơn!
Serana lúc này đang khoanh tay trước ngực, nói với giọng cáu gắt đối mặt với một người đàn ông mang hoa tới xin lỗi.
– Xin lỗi! Em có thể cho anh cơ hội được không, anh không biết…
– Không biết mà anh đã vội vàng nghi ngờ tôi đi nhà nghỉ, khách sạn với giám đốc để thăng chức à?
– Nếu không phải giám đốc của công ty là nữ thì anh mặc định tôi là con bitch phải không?
Câu chuyện rất đơn giản và quen thuộc.
Serana xinh đẹp thường xuyên đi công tác với giám đốc, ăn nhà hàng, ngủ khách sạn, đi xe sang, lại còn chưng diện, dễ dàng khơi gợi sự nghi kỵ của người yêu.
Trong một lần mất kiểm soát, anh ta chửi Serana là đồ lăng loàn, lên giường với giám đốc để thăng chức và ăn ngay cái tát vào mồm.
Sau đó, khi biết được giám đốc công ty Đ&T là Jane, một phụ nữ trung niên thì mới vội vàng ôm hoa tới xin lỗi nhưng đã muộn.
– Anh đi về đi, chúng ta đã chấm dứt rồi!
– Nếu anh còn tiếp tục như vậy nữa thì tôi sẽ gọi bảo vệ.
Nói xong, Serana quay đầu đi thẳng vào trong một cách lạnh lùng khiến chàng trai tội nghiệp kia chỉ biết dựa tường khóc lóc.
Nhưng không ai biết rằng, trong lòng Serana hoàn không có bất kỳ một chút thương cảm nào.
– Cuối cùng cũng loại bỏ được kẻ theo đuôi ấy rồi.
– Nhan sắc của mình xứng đáng gặp được người tốt hơn.
Serana thầm nhủ với mình trên đường đi lên gặp Jane.
Sau một thời gian đi công tác cùng giám đốc, gặp gỡ giới tinh hoa thượng lưu, tầm mắt của Serana dần hướng lên tầng trên của kim tự tháp.
Khi một người đàn ông trở nên giàu có, họ sẽ cảm thấy mình xứng đáng với cô gái mình yêu.
Khi một người phụ nữ nhìn thấy giàu sang, họ sẽ cảm thấy sự giàu sang đó xứng đáng với mình.
Ai mà chả có một ước mơ cơ chứ.
Giống như lúc này, các nhân viên khác gặp cô đều phải cúi đầu chào, đôi mắt lấp lánh vẻ hâm mộ.
– Đấy là Serana phải không, thật đáng ngưỡng mộ, mới vào đã làm trợ lý giám đốc.
– Lại còn được đi họp, công tác cùng giám đốc suốt nữa chứ.
– Chỉ biết ước!
Những lời nói có cánh phía sau giúp Serana càng thêm vững tin vào quyết định của mình, cô sẵn sàng từ bỏ tình yêu trẻ con để đổi lấy sự nghiệp thành công.
– Đúng! Mình không sai!
– Ai cũng sẽ lựa chọn con đường tốt hơn.
– Ai mà chẳng có ước mơ!
Như là để động viên cho mình, Serana hít một hơi thật sâu khiến bộ ngực chập trùng sóng cả dán sát vào cửa.
– Cốc cốc cốc!
– Vào đi!
Sau cánh cửa, Jane trong cương vị giám đốc đã chờ sẵn, ngẩng đầu nhìn Serana với nụ cười hiền hòa:
– Đã giải quyết xong việc riêng chưa?
– Dạ, đã xong, chị yên tâm, em sẽ đảm bảo không làm ảnh hưởng đến công việc.
Nụ cười của Jane càng thêm ngọt ngào hơn.
– Đúng rồi, để đạt được ước mơ thành công thì có những thứ cần phải từ bỏ.
– Tốt, vậy thì hãy đem những tài liệu này về và học tiếng Quảng Đông.
– Gần đây công ty sẽ có một chuyến công tác đặc biệt tới Hồng Kông, em hãy chuẩn bị.
Jane cố ý không nói rõ rằng lần này thực ra Serana là đi công tác cùng Đạt.
Điều này khiến Serana hoàn toàn không ngờ được và vui mừng nhận lời:
– Dạ! Vâng! Em sẽ học giao tiếp tiếng Trung trong thời gian ngắn.
– Ừ! Không cần cố gắng quá, nếu không kịp thì vẫn ổn.
Trên thực tế, Đạt biết tiếng Trung nên không cần e ngại gì về vấn đề ngôn ngữ nhưng Serana lại nghĩ theo hướng thuê thông dịch viên.
Jane biết Serana hiểu lầm nhưng cũng không nói thêm gì, để cô ra ngoài rồi cầm điện thoại báo:
– Chủ tịch! Đã xác định trợ lý đưa ngài đi Hồng Kông.
– Tốt! Để trống lịch cho cô ấy để sẵn sàng đi bất kỳ lúc nào.
Đạt cúp điện thoại, trong đầu bắt đầu tính toán.
Dựa trên bảng tin tiên đoán, thị trường tài chính Hồng Kông sẽ biến động mạnh như sau:
“Ting, ngày 9 tháng 3 năm 1973, chỉ số Hang Seng Index của Hồng Kông tăng nóng đạt 1774,96 điểm.
Ngày 30 tháng 4 năm 1973, chỉ số Hang Seng Index giảm mạnh còn 800 điểm.
Cuối năm 1973, chỉ số Hang Seng Index còn 430 điểm.”
– Đầu năm nay chỉ số Hang Seng Index còn chưa tới 1000 điểm mà đã sắp tăng nóng tới 1774,96 điểm.
– Xem ra đã có tay to của Mỹ ở phía sau bơm tin thổi giá.
Là một trùm thương nghiệp, Đạt hiểu không có bất kỳ lý do hợp lý gì đẩy chỉ số chứng khoán Hồng Kông tăng phi mã như vậy.
Chả lẽ các công ty Hồng Kông tăng lợi nhuận gấp đôi trong ba tháng trong bối cảnh suy thoái kinh tế?
Mà bất cứ cái gì vô lý thì đều có bàn tay âm thầm điều khiển sau lưng, một nguyên tắc cơ bản của sòng bạc.
– Không biết là ai đây, phải chờ cuộc gặp mặt vào cuối tháng mới biết.
Đạt âm thầm suy tư trên đường tới trường học.
Nói cũng lạ, một người vốn đang là học sinh cấp ba như cậu lại rất ít khi có mặt ở trường.
Đấy là nhờ hệ thống giáo dục cực kỳ tự do ở Hoa Kỳ, giúp phát huy tối đa ưu điểm của những người tài năng hoặc giàu có được định hướng từ nhỏ bởi gia đình.
Tất nhiên nó cũng có nhiều khuyết điểm, đặc biệt là đối với tầng lớp trung hạ lưu, nhưng riêng nhân vật giàu có, tài năng như Đạt thì cực kỳ tốt.
– Chào cậu Đỗ!
– Chào cậu Đỗ!
Trên đường đi, bất kể là học sinh da trắng hay da màu đều niềm nở chào Đạt vì biết cậu là người giàu có tài trợ cho trường.
Có thể tồn tại vài người phân biệt chủng tộc nhưng chắc chắn không dám thể hiện ngoài mặt với nhân vật giàu có hơn mình.
Địa vị giai cấp là thứ còn quan trọng hơn cả màu da.
Hôm nay, lớp học của Đạt là phát triển con người và sức khỏe (Human Development & Health) một môn học lạ hoặc cần câu đối với chương trình giáo dục bình thường khác.
Môn học này hướng dẫn về việc nghiên cứu sự phát triển của con người từ thể chất, nhận thức, cảm xúc, tư duy… vân vân và mây mây.
Ngay cả Đại Học cũng ít thấy các môn học quái quái kiểu thế này.
Nhưng đây là trường tư thục quý tộc, hiển nhiên bất thường mới là bình thường nên nó được nhét vào chương trình học của học sinh trung học.
Và cũng ở đây, Đạt bắt gặp được vài người đáng chú ý và quan sát thuộc tầng lớp thượng lưu nhằm phục vụ cho kế hoạch tương lai.