Chương 86: Gia tộc Rockefeller
Gia tộc Rockefeller, một gia tộc huyền thoại ở Mỹ.
Khởi đầu với nhân vật tỷ phú giàu có nhất mọi thời đại là John Davison Rockefeller Sr cùng Standard Oil vào năm 1870, gia tộc Rockefeller nhanh chóng đạt sự thống trị độc quyền, trở thành vua dầu mỏ.
Kể từ đó trở đi, cái tên Rockefeller gần như là biểu tượng cho sức mạnh và giàu có ở Hoa Kỳ dù trải qua nhiều thế hệ.
Hiện nay, người đứng đầu gia tộc Rockefeller là Nelson Aldrich Rockefeller, thống đốc bang New York ở Hoa Kỳ, một chức vụ nghe tên đã biết cực kỳ quyền lực.
Lần này, nhân dịp sinh nhật Erik, Đạt được mời tới tham dự với tư cách khách mời bạn bè.
Mặc dù đã có dự kiến trước nhưng Tiffany không thể ngừng căng thẳng khi phải đối diện với những nhân vật thường chỉ thấy trên truyền hình.
Gia đình Ford trùm ô tô, Du Pont trùm hóa chất, người của ngân hàng, gia tộc tài chính lớn…
Mỗi nhân vật ở đây chỉ cần dậm nhẹ một cái là đủ khiến cả thị trường tài chính Mỹ chao đảo nhưng lại đang tụ tập quanh bàn tiệc, cười nói nhẹ nhàng như ông chú hàng xóm.
Nhận thấy sự e ngại của Tiffany, Đạt nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, không nói lời nào nhưng ánh mắt ấm áp tiếp thêm tự tin giúp cô nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Tiffany ngước nhìn, ánh mắt kiên định, đôi chân nhẹ nhàng bước tới thu hút ánh mắt của quan khách trong đại sảnh.
Hôm nay Tiffany mặc một bộ váy tiểu thư trẻ trung, tươi sáng, trang điểm nhẹ nhàng để lộ ưu thế tuổi tác của mình một cách nổi bật giữa đám đông nhiều người luống tuổi.
Lẽ dĩ nhiên, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đóa hoa xinh đẹp như thiên thần cùng chàng trai đi cạnh cô.
Đạt vẫn như thường lệ, mặc đồ lịch sự nhưng tóc tai chải vuốt trông trẻ hơn để hợp với Tiffany.
Nhiều người thấy họ đẹp đôi như kim đồng ngọc nữ, trai tài gái sắc âm thầm nhỏ giọng khen và hỏi thăm danh tính.
Thậm chí đến nỗi đoàn múa ba lê ở trung tâm đang biểu diễn cũng không được chú ý bằng.
Với tư cách là chủ tiệc, Erik nhanh chóng nhận thấy bất thường và bước ra chào đón khi biết là Đạt đến.
– Mr Đỗ, chúng ta lại gặp nhau rồi.
– Xin chào Mr. Rockefeller, chúc cậu sinh nhật vui vẻ.
– Còn đây là vợ của tôi, quý cô Tiffany.
Tiffany cúi người chào, cùng lúc đó, nhóm bạn theo cùng Erik cũng xuất hiện.
– Giới thiệu với mọi người, đây là Mr Đỗ, một doanh nhân tài năng, tự mình kiếm được hàng chục triệu đô la nhờ thao túng tỷ giá tiền tệ.
Lời giới thiệu này ở Mỹ mà một lời khen cực kỳ trịnh trọng.
Ở trong văn hóa âu mỹ, việc thao túng tiền tệ, chứng khoán là nghề cao quý thể hiện sự thông minh, tài trí xuất chúng, thiên tài chứ không phải kỳ thị kiểu châu á.
Ngay lập tức, các tiểu thư, thiếu gia sáng mắt lên, đối với họ, chiến tranh kinh tế, tiền tệ là thứ gì đó rất ngầu.
– Còn đây là bạn bè của tôi, tiểu thư nhà Ford, quý ông của gia tộc Bush, đây là tiểu thư nhà Morgan…
Một loạt những cái tên đình đám trong giới tinh hoa Mỹ nhanh chóng xuất hiện trước mặt Đạt.
Không rõ là nhờ gia giáo hay bởi ấn tượng về pha giới thiệu của Erik mà họ khá niềm nở chào hỏi với Đạt và Tiffany, chủ động làm thân.
Mọi người cùng nhau dạo bước nói chuyện, vừa đi vừa thưởng thức các tiết mục trong tiệc sinh nhật cực hoành tráng.
Đầu tiên là đoàn múa ba lê với mười hai vũ công giữa đại sảnh và dàn nhạc giao hưởng trên sân khấu.
Chỉ cần nhìn vào số lượng người thôi là đủ biết đắt đỏ và sang trọng đến thế nào.
Tiếp đó là buổi biểu diễn Carole King, một nữ ca sĩ nổi tiếng mà không phải ai cũng mời được tới hát chúc mừng.
Ai nấy say xưa đứng nghe, lâu lâu vỗ tay khích lệ nghệ sĩ.
Đạt chú ý rằng các bữa tiệc phương tây ưa thích việc đứng tụm nhóm lại nói chuyện, có vẻ như để tiện bắt nhịp theo điệu nhảy chẳng hạn.
Mặc dù khá mỏi chân nhưng Đạt vẫn cố gắng nhập gia tùy tục, đi lòng vòng xung quanh giao lưu với mọi người.
Sau khoảng nửa tiếng thì Erik đi xuống cùng ông nội là Nelson Aldrich Rockefeller.
Thời điểm này, Nelson trông vẫn còn rất khỏe khoắn và lịch lãm, xuất hiện với một nụ cười thân thiết và được quan khách hai bên chào đón nhiệt liệt.
Đạt cũng ra vẻ nghiêm túc dõi theo mặc dù trong thâm tâm đang cố mong chuyện trên bữa tiệc lướt qua nhanh chóng.
Người Mỹ rất khôn khéo, họ sẽ tránh bàn những chuyện nặng nề như chính trị, tôn giáo, tư tưởng, xã hội trên bàn tiệc để dễ được lòng người khác.
Vậy nên có công chuyện gì cũng phải chờ sau khi bữa tiệc chính kết thúc và gặp riêng mới bàn được.
…
Hai tiếng sau, ở hậu đường.
– Ha ha ha, cậu là chàng trai trẻ dùng một ngón tay điều khiển tỷ giá ở Hồng Kông đúng không?
– Tôi đã nghe cháu trai của tôi kể lại rồi, quả thật là tuổi trẻ tài cao.
Thống đốc Nelson tỏ ra rất vui vẻ với Đạt.
– Cảm ơn ngài đã khen, ngài quả thật là một trưởng bối đáng kính, dành cho chúng tôi rất nhiều sự khích lệ dù chỉ là thành tích nhỏ.
Đạt không sử dụng kiểu khiêm tốn thường thấy ở phương đông.
Trong văn hóa phương tây, khi người khác khen bạn, bạn nên đón nhận điều ấy như một sự khích lệ và khen lại đối phương.
Quá độ khiêm tốn sẽ khiến người khác khó chịu và dối trá.
Quả nhiên, Nelson càng thêm thích thú:
– Nói hay lắm, tôi thích cậu rồi đấy.
– Đó là vinh hạnh với tôi.
Sau màn chào hỏi, hai bên bắt đầu vào chuyện chính.
– Tôi nghe nói tập đoàn Mobil của chúng tôi có hợp tác với công ty Cửu Long để thăm dò và khai thác dầu khí, văn kiện ký kết ba bên có mặt chính phủ Đại Nam Cộng Hòa đã được đưa đến.
– Tuy nhiên, gần đây Hoa Kỳ đã phải rút quân theo hiệp định Paris, ý cậu nghĩ sao?
Đạt thầm suy tư một chút, xem xét lý do vì sao đối phương muốn hỏi về hiệp định Paris.
Trên thực tế, việc hợp tác của họ hoàn toàn đẩy rủi ro và chi phí về phía Đại Nam Cộng Hòa nên không cần lo lắng vấn đề này.
Nếu là người bình thường sẽ vội vàng giải thích tính an toàn nhưng đây là hành động sai lầm, thứ thống đốc Nelson cần không phải thứ đó.
“Xét đến chức vụ thống đốc, xem ra câu hỏi này mang hàm ý chính trị nhiều hơn.”
“Ông ấy muốn xem thử một công dân hai quốc tịch như mình nghiêng về mẫu quốc hay Hoa Kỳ hơn để hợp tác lâu dài.”
“Con cáo già này vẫn chưa yên tâm về thân phận của mình, nếu vội vã bào chữa cho Đại Nam Cộng Hòa thì là tự khóa đường tiến lên. ”
Với quyền lực của gia tộc Rockefeller, hiển nhiên gốc gác của Đạt đều đã nắm trong lòng bàn tay.
Suy tính nhiều như vậy nhưng ngoài mặt chỉ mới thoáng qua vài giây, Đạt bình tĩnh tiếp chuyện:
– Tôi thấy đây thực ra là một điều tốt.
– Ồ! Nói thử xem!
Nelson cảm thấy khá bất ngờ với câu nói này.
– Đầu tiên, ít nhất trong thời gian ngắn sắp tới, chúng ta sẽ có thời gian thăm dò mỏ dầu trong yên bình cực kỳ thuận lợi.
– Hoa Kỳ đã nhượng bộ rút quân rồi, Việt Nam không dại gì chọc giận chúng ta ở thời điểm này, họ chỉ mong được hòa bình mà thôi.
– Hơn nữa, từ thăm dò cho tới khai thác cần rất nhiều thời gian, mọi chi phí lúc này đều do Đại Nam Cộng Hòa chi trả.
– Tình huống tệ nhất thì cùng lắm thì chúng ta rút về Mỹ tìm cơ hội khác, cũng không thiệt gì.
Đạt cố ý dùng cụm từ “chúng ta” để nói chuyện, nhằm khiến Nelson tin rằng bản thân đặt nhiều vào vị trí công dân Mỹ hơn.
Trên thực tế, chút tiền lẻ kia không cần đến Nelson suy tính, ông ta chỉ muốn xem thử Đạt thực sự là người phe mình hay không thôi.
– Ha ha ha!
– Tốt, những mối làm ăn không bao giờ lỗ, xem ra cậu cũng là người có tầm nhìn chiến lược tốt.
Nelson muốn dừng câu chuyện ở đây, nhưng Đạt hiển nhiên không bỏ lỡ cơ hội tiếp xúc với đỉnh kim tự tháp quyền lực của Hoa Kỳ.
– Xin lỗi! Thưa ngài, liệu tôi có thể nói chuyện riêng với ngài một chút được không?
– Với tư cách là một doanh nhân Hoa Kỳ có hợp tác trong lĩnh vực dầu mỏ.
Đạt bổ sung thêm câu sau để tăng tính thuyết phục.
Nelson có vẻ khá hài lòng với Đạt nên đồng ý:
– Được, vậy hãy cùng tôi tản bộ trong khu vườn riêng.
Nói đoạn, Nelson dẫn đường đi sang chỗ khác vắng người.
Thấy đã không có người ở gần nghe được, Đạt bắt đầu trình bày:
– Thưa ngài, ngài nghĩ sao về khả năng Hoa Kỳ đột ngột bị cấm vận dầu mỏ?