Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 83: Hiệp định Paris và những phi vụ mới
Chương 83: Hiệp định Paris và những phi vụ mới
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Ngày 23 tháng 1 năm 1973, hiệp định Paris chính thức được ký kết.
Trong đó, có các khoản chính là:
– Mỹ tôn trọng các quyền dân tộc cơ bản, tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân miền nam Việt Nam.
– Mỹ ngừng bắn, rút hết quân trong 60 ngày; chấm dứt bắn phá miền bắc Việt Nam; nhận tháo gỡ mìn do Mỹ đã rải ở miền bắc Việt Nam.
– Bảo đảm tự do dân chủ, tổ chức tổng tuyển cử tự do, thành lập Hội đồng quốc gia hòa giải, hòa hợp dân tộc gồm ba thành phần để tổ chức tổng tuyển cử.
– Mỹ hứa đóng góp hàn gắn vết thương chiến tranh ở Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Ngay khi hiệp định vừa được ký kết, người dân Mỹ đã có dấu hiệu bị chia rẽ một cách rõ ràng.
Bất chấp việc chính phủ Hoa Kỳ tuyên bố rút quân vì “hoàn thành mục tiêu” chứ không phải thất bại quân sự nhưng ai cũng biết thực tế là Mỹ đã phải tháo chạy khỏi vũng lầy đen tối ấy.
Phe phản chiến hân hoan chào đón những người lính Mỹ sắp trở về quê nhà và việc chấm dứt dây dưa với một cuộc chiến phi nghĩa.
Phe bảo thủ thì cho rằng chính phủ Nixon đã thất bại trong chiến tranh và nhượng bộ quá nhiều, đáng lẽ phải cứng rắn hơn.
Nhưng họ chỉ nói cho sướng miệng chứ đâu có biết nước Mỹ phải đau đớn thế nào khi nhìn thấy hàng tỷ đô la thành pháo hoa trên bầu trời Hà Nội.
Giá của B52 chưa bao giờ là rẻ cả, muốn cứng cũng phải có cơ sở chứ không phải thích làm gì thì làm.
Vậy nên dù phải uy hiếp, đe dọa, lừa bịp chính quyền Sài Gòn thì Hoa Kỳ cũng buộc Đại Nam Cộng Hòa phải ký kết hiệp định.
– Ông Thiệu ban đầu từ chối ký kết, phải để tới khi Nixon dọa cắt viện trợ và hứa thỏa thuận mật thì mới chịu ngoan ngoãn ngồi vào bàn đàm phán mà ký hiệp định.
– Tuy nhiên, khả năng cao là ông ta có ý đồ khác nữa, chưa chắc là chịu tuân thủ hiệp định đâu.
– Mà không riêng ông Thiệu, sẽ có những kẻ khác không muốn tuân thủ hiệp định.
Tướng Weyand nói trong điện thoại với vẻ mỉa mai, rõ ràng có vài chuyện không thể nói được ẩn dưới những câu đó.
Chính trị vẫn vậy, luôn dơ bẩn.
– Bác Weyand, quân đội của Đại Nam Cộng Hòa phế như thế nào thì bác cũng biết rồi đấy, bác nghĩ họ đủ sức đối mặt với quân giải phóng sao?
Đạt đặt ra câu hỏi mà bản thân quan tâm, cậu muốn biết Hoa Kỳ có thực sự từ bỏ hoàn toàn Đi Nam Cộng Hòa hay chưa.
– Tất nhiên là không, đám quan chức tham nhũng ấy thì làm ăn gì.
– Nhưng CIA đã thăm dò được tin tức rồi, lãnh đạo nắm quyền hiện tại ở Trung Quốc không muốn Việt Nam thống Nhất nên sẽ cắt giảm viện trợ quân sự.
– Liên Xô tuy ủng hộ Việt Nam thống nhất nhưng chủ yếu để hồi phục kinh tế chứ không hỗ trợ nhiều về quân sự vì có e ngại về phương diện quốc tế.
– Trong khi phía Mỹ nếu cần sẽ đẩy mạnh thêm viện trợ về mặt quân sự cho Đại Nam Cộng Hòa nên tương quan lực lượng không đến nỗi mất kiểm soát.
– Vậy nên việc Việt Nam dùng vũ lực thống nhất đất nước là không hề dễ, dù họ sở hữu một đội quân tinh nhuệ thiện chiến.
– Đúng rồi, những tin này nghe biết là được, đừng đi kể lung tung nhé.
– Dạ vâng! Cháu biết rồi!
Đạt thở dài cúp máy, quả nhiên con đường thống nhất không dễ dàng như vậy, muốn thống nhất phải dựa vào tự lực tự cường mới có thể đi đến thành công.
Sau khi đạt được địa vị cao, tướng Weyand nói chuyện với Đạt cũng thoải mái hơn.
Dù sao thì Đạt cũng có thể xem là một trong những người có quyền lực ở đất Mỹ, lợi ích của cậu nhất trí với lợi ích của Hoa Kỳ nên chẳng ai nghi ngờ cả.
Lúc này, Đạt đang ngồi trong phòng riêng, trước mặt là bản đồ khu vực Trung Đông.
– Hoa Kỳ rút quân khỏi Đại Nam Cộng Hòa, nhìn cứ tưởng như là một chuyện nhỏ tại Đông Nam Á nhưng thực tế mang tính chất chấn động toàn cầu.
– Lần đầu tiên kể từ lúc trở thành siêu cường thế giới, Hoa Kỳ đã buộc phải chấp nhận thất bại và rút quân trước một quốc gia nhỏ hơn.
– Như vậy, những ông chú đội khăn ở khu vực trung đông làm sao có thể nhịn nhục trước Israel được nữa.
Ngay khi Đạt dứt tiếng, bảng thông báo tiên tri lập tức hiện lên:
[Ngày 6 tháng 10 năm 1973, Ai Cập và Syria dẫn đầu đồng loạt tấn công Israel trong ngày lễ Yom Kippur của người Do Thái nhằm giải phóng phần lãnh thổ bán đảo Sinai và cao nguyên Golan đã bị Israel chiếm đóng từ năm 1967.
Sau giai đoạn đoạn đầu chiến thắng nghiêng hẳn về phía phe Ả Rập, Israel đe dọa đánh bom hạt nhân vào các nước Ả Rập, đồng thời Hoa Kỳ tung gói viện trợ khổng lồ 2,2 tỷ USD, còn lớn hơn tổng GDP của Đại Nam Cộng Hòa để giúp Israel đánh bại Ai Cập.
Kết quả, Israel dựa vào gói viện trợ siêu to khổng lồ để tái chiếm đóng bán đảo Sinai, cao nguyên Golan dưới sự bảo trợ của Hoa Kỳ, các nước Ả Rập nổi giận ban hành lệnh cấm vận đầu mỏ đối với Hoa Kỳ và phương tây để trả đũa hành vi thiên vị Israel của Mỹ.
Thời gian cấm vận kéo dài tới gần một năm, ảnh hưởng lớn đối địa vị siêu cường của Hoa Kỳ.]
Israel là một quốc gia do thái nằm ngay giữa vòng vây đạo hồi và bá chiếm lãnh thổ của dân Palestine, xâm lược Ai Cập, Syria.
Câu chuyện được diễn ra từ rất lâu chứ không phải ngày một, ngày hai nên không khó để đoán được người Ả Rập, Iran xung quanh cực kỳ cay cú Israel nhưng vì có Hoa Kỳ, siêu cường số một thế giới bảo kê nên vẫn luôn trong tình trạng cắn răng nhịn nhục.
Tuy nhiên, việc Hoa Kỳ rút quân khỏi Việt Nam chứng tỏ Hoa Kỳ bị suy yếu rõ rệt và tạo động lực cho Ai Cập và Syria “thử lửa”.
Đây cũng là một phần nguyên nhân khiến Hoa Kỳ từng cố gắng níu kéo cuộc chiến thất bại ở Việt Nam vì rõ ràng thất bại ở Việt Nam là minh chứng cho sự suy yếu của Hoa Kỳ trên trường quốc tế, ảnh hưởng sâu sắc đến lợi ích toàn cầu của Hoa Kỳ.
– Nhưng mà người Ả Rập hơi bị nhầm rồi, Hoa Kỳ thất bại là vì quân giải phóng quá thiện chiến chứ không phải do Hoa Kỳ yếu.
Đạt chưa bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của quân đội Hoa Kỳ nên không bất ngờ khi kết quả cuộc chiến nghiêng hẳn một phía khi Mỹ nhảy vào can thiệp.
– Tuy nhiên, đây không phải chuyện mình cần quan tâm, chỉ cần chiến tranh không đến chỗ người Việt thì sao cũng được.
– Vấn đề là lệnh cấm vận dầu mỏ của Ả Rập dành cho Hoa Kỳ và phương tây, chắc chắc sẽ ảnh hưởng đến thị trường tài chính toàn cầu.
– Mà muốn đụng chạm tới dầu mỏ chắc phải hỏi thăm phía Rockefeller một chút.
Hiện tại, số vốn của Đạt đã không nhỏ, tới lúc đó chỉ cần nhảy vào sẽ khiến toàn bộ thị trường dầu mỏ hỗn loạn, ảnh hưởng đến lợi ích nhiều người khác.
Vì thế nên Đạt phải đàm phán trước với những ông trùm chứ không còn tùy tiện mua bán phái sinh giống như hồi khởi nghiệp.
Mấy kẻ tham lam cầm vài tỷ USD vào bán khống bậy bạ rồi nửa đêm bị bắn chết đừng hỏi trăng sao gì ở đây cả.
– Hơn nữa, Hoa Kỳ rút quân thì kiểu gì Hồng Kông cũng sẽ rung chuyển.
– Đây là cơ hội làm một vố lớn trước khi bước vào khủng hoảng dầu mỏ.
– Nhưng để húp chén canh trong một cuộc chiến tranh kinh tế với Hồng Kông thì phải bắt tay với trùm tài chính mới được, cũng có nghĩa phải đi gặp Rockefeller để liên hệ.
Với người bình thường thì họ sẽ khó nhận thấy cơ hội vét cạn túi người Hồng Kông vì quy tắc đằng sau khá phức tạp.
Đạt với đôi mắt của trùm thương nghiệp mới phát hiện ra Hồng Kông sẽ suy yếu nghiêm trọng khi Hoa Kỳ rút quân và mất đi Đại Nam Cộng Hòa để hút máu, nghe có vẻ vô lý nhưng thực tế chính là như vậy, Hoa Kỳ rút quân sẽ làm ảnh hưởng tới Hồng Kông cực kỳ nghiêm trọng.
– May thay, vừa mới đây, gia tộc Rockefeller đã có lời mời dành riêng cho mình đến dự sinh nhật.
– Thật là đúng dịp.
Đạt đứng dậy, đi ra ngoài nói với vợ:
– Tiffany! Em để trống lịch cuối tháng hai nhé, gia tộc Rockefeller mời chúng ta đến dự tiệc.
Bình thường, Đạt sẽ không can thiệp nhiều vào hành trình hàng ngày của Tiffany.
Tuy nhiên, bữa tiệc với gia tộc Rockefeller đứng trên đỉnh kim tự tháp không phải sự kiện bình thường, nó là cơ hội để Đạt tiếp xúc và bước vào trong vòng tròn quyền lực cao nhất của Hoa Kỳ và thế giới đương đại.
Bất kể nói như thế nào, địa vị siêu cường số một thế giới của Hoa Kỳ là không cần tranh cãi.