Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 82: Nỗ lực cả đời của người này chỉ là tiện tay một nét của người khác
Chương 82: Nỗ lực cả đời của người này chỉ là tiện tay một nét của người khác
Hôm nay, thứ ba, ngày mồng hai tết dương lịch, công ty Đ&T chính thức tổ chức buổi phỏng vấn quy mô lớn cho 1000 người.
Ngay từ sáng sớm đã có nhiều người mặc đồ vest, tay cầm tài liệu chờ đợi dưới cửa văn phòng.
Trong thời buổi kinh tế suy thoái, công ty tranh nhau sa thải nhân viên thì kiếm được một tin tuyển dụng còn hiếm hơn lá mùa thu.
Vậy nên ai nấy đều phải gắng hết sức mình, cạnh tranh khốc liệt.
Bỗng một nhân viên cầm loa bước ra thông báo:
– Xin mời những người đến phỏng vấn việc làm di chuyển đến các phòng thi theo bảng hướng dẫn.
Mọi người dõi mắt nhìn lại thì thấy hai nhân viên, một nam một nữ mặc trang phục công sở có bảng tên nhân viên Đ&T đưa tay về phía những chiếc bảng hướng dẫn.
Tất cả đồng loạt đứng dậy đi vào trong phòng theo những gì ghi trên bảng.
Có tổng cộng năm phòng, mỗi phòng chứa được khoảng 50 người, nghĩa là mỗi lần sẽ kiểm tra được 250 người.
Jane đã chia cuộc thi ra làm 4 đợt, mỗi đợt cách nhau nửa tiếng giải lao.
Ở trong phòng có ba giám thị với giấy đỏ và bút đi quanh chấm điểm, một trong số họ đứng ra giải thích:
– Đây là phần thi viết kiểm tra, gồm hai bộ câu hỏi, phần một là câu hỏi kiểm tra tính cách, phần hai là câu hỏi kiểm tra năng lực chuyên môn, thời gian kiểm tra là 1 tiếng.
– Có bốn bộ đề A, B, C, D tùy vào từng lĩnh vực mà mọi người ứng tuyển.
– Phòng kinh doanh sẽ lấy đề A, phòng phân tích đầu tư lấy đề B,…
– Có ai còn thắc mắc gì nữa không?
Cả hội trường im phăng phắc, ai nấy đều im lặng chờ.
– Vậy thì bắt đầu!
– Thi!
Tất cả người tìm việc đồng loạt cầm bút.
Nhưng họ không biết rằng có nhiều người đã bị loại ngay từ trước khi viết bất kỳ chữ nào và mọi sự cố gắng hí hoáy đều trở nên vô nghĩa.
– Adrew! Quần áo không chỉnh tề, ứng tuyển nhân viên Sale, loại.
– Kale, ứng tuyển lễ tân mà có hình xăm, loại!
– Jiven, ứng tuyển nhân viên phân tích dữ liệu, nhổ kẹo cao su bừa bãi, loại!
Nhiều người cố gắng nỗ lực cả đời chỉ để kiếm lấy một công việc có thu nhập tốt, nhưng thực tế mọi nỗ lực ấy trong tay người khác chỉ là một cái phẩy tay.
Và “người khác” ấy mới chỉ là nhân viên công ty chứ chưa phải Jane giám đốc hay Đạt chủ tịch.
Chế độ giai cấp nghiêm khắc là như vậy đấy.
Đúng lúc này, một người phụ nữ bước vào phòng thi với chiếc áo trắng bị ố vàng do cà phê đổ.
Cô ấy tuổi tầm đôi mươi, mang theo vẻ tươi trẻ, ngọt ngào và thanh tú, mái tóc dài óng ả mượt hơn sunsilk, đúng chuẩn của một “girl-next-door” mối tình đầu điển hình của Hollywood.
Sở hữu khuôn mặt trái xoan cân đối với làn da mịn màng, đều màu cùng đôi mắt nâu sẫm long lanh, luôn toát lên sự ngây thơ, tinh nghịch nhưng cũng có chiều sâu cảm xúc của nỗi lo khi tới muộn.
Đặc biệt là nụ cười gượng với hàm răng trắng đều, khiến cô trở nên dễ được cảm thông, yêu mến.
– Xin lỗi! Tôi gặp một chút sự cố trên đường nên đến muộn!
– Sự cố gì?
– Tôi bị một người đàn ông va phải và đổ cà phê lên người, làm hư giày cao gót và trặc chân.
Mọi người liếc mắt nhìn xuống, quả thực chân của cô ấy có vết đỏ, hơn nữa giày cao gót đều đã bị bẻ gãy đế cho dễ đi.
Nhưng quy tắc là quy tắc!
– Đến muộn là đến muộn!
– Nếu thực sự muốn tiếp tục phỏng vấn thì chờ lượt thi sau.
Mặc dù hơi thất vọng, cô gái đó vẫn quay đầu đi vào phòng vệ sinh, tìm cách tẩy vết ố vàng trên áo trong lúc chờ bạn trai mang một chiếc áo khác ở nhà tới.
Cô ấy không biết rằng, tất cả thứ cô ấy làm đều được báo cáo về cho Đạt đang ở tầng trên cùng.
– Chủ tịch, cô gái ấy là Serana, tốt nghiệp đại học New York, nhà hai anh chị em, bố và mẹ đều là người làm thuê và đã có bạn trai.
– Chủ tịch, cô gái ấy khá là xinh đẹp, để tôi tuyển về làm trợ lý riêng cho ngài nhé, yêu cầu là phải không được yêu đương trong lúc làm việc.
Jane nháy mắt với dáng vẻ từng trải, rõ ràng cho rằng Đạt có mưu đồ đen tối mới chú ý Serana như vậy.
Trên thực tế, ly cà phê trên người Serana là do Đạt có ý đổ lên.
Tất nhiên không phải vì lý do ngớ ngẩn trong các phim bá đạo tổng tài mà là bởi Đạt muốn xem khả năng ứng biến của cô gái này tới đâu.
– Jane à! Tôi đã nói rồi mà, thứ tôi để ý ở Serana là năng lực.
– Ý chủ tịch là một người đàn ông trẻ tuổi hừng hực lại không có hứng thú với cô gái xinh đẹp như vậy?
-…
Một đòn câm lặng chí mạng không đỡ được.
Đạt tin chắc mình dám nói không thì ngày mai sẽ xuất hiện tin đồn bản thân bị gay.
Gặp chuyện khó nói thì đổi chủ đề:
– Tôi đã nói chuyện với cô ấy trên đường, cô ấy tỏ ra khá nhạy bén và sắc sảo.
– Khi tôi làm ngã và đổ cà phê lên người cô ấy, mặc dù rất khó chịu nhưng Serana vẫn quyết đoán bẻ giày cao gót và đi tới công ty, thể hiện là người có quyết tâm, ý chí vững chắc.
– Cuối cùng, khi nghe nói có vòng phỏng vấn sau, phản ứng đầu tiên của cô ấy là xử lý vết bẩn trên quần áo, đây là năng lực ứng biến, xử lý tình huống tốt.
– Tôi thật sự muốn bồi dưỡng cô ấy để đưa vào vị trí quan trọng.
“Tiện thể thu nạp vào dàn hậu cung, ừm, chỉ là tiện thể.”
Câu cuối Đạt không nói ra miệng mà chỉ để thầm trong lòng.
Tất nhiên, dù không nói, cáo già như Jane đương nhiên hiểu chủ tịch háo sắc của mình muốn gì.
– Cậu thực sự không để ý đến việc cô ấy có người yêu sao?
– Ừm! Người yêu cô ấy là chủ cửa hàng nhỏ sao?
– Vì công việc! Hãy cho cô ấy trúng tuyển ở vị trí trợ lý giám đốc.
– Dẫn cô ấy đi gặp giới thượng lưu, cho mặc đồ hiệu, đi xe sang, ăn tôm hùm, chi phí do công ty chi trả toàn bộ.
– Một người có năng lực như cô ấy tự biết phải làm gì thôi.
– À mà tất cả chỉ là vì công việc nhé!
Đạt vừa nói vừa bước đi tới bên cửa sổ, ngó xuống chỗ anh bạn trai của Serana đang đứng chờ.
Anh ta trông khá điển trai, tuổi cũng tầm hai mươi, chắc là bạn học cũ hoặc thanh mai trúc mã.
Ở trong mắt người ngoài, đây là đôi kim đồng ngọc nữ khá đẹp đôi.
Nhưng giám đốc Jane âm thầm nở nụ cười lạnh:
– Một người phụ nữ trải qua cuộc sống thượng lưu rồi thì làm sao có thể trở về bên ông chủ nhỏ đi xe cùi bắp, ngày kiếm ba cọc ba đồng.
– Chắc chắn Serana sẽ xuất hiện những bất mãn trong đầu, so sánh người yêu mình với giới thượng lưu giàu sang quyền quý, đồng thời cảm thấy cuộc sống mà người yêu dành cho mình quá nghèo túng, đói khổ.
Jane là người từng trải, hiểu rất rõ tâm lý của các cô gái trẻ chưa trải sự đời.
Thứ giết chết cặp đôi không phải tốt hay xấu mà là sự so sánh, một khi xuất hiện hơn thua thì tình yêu không còn nữa.
– Chủ tịch thật là ác, chia rẽ đôi uyên ương.
– Tôi lại nghĩ mình tốt bụng.
Đạt quay đầu, giang tay tỏ ra vô tội.
– Với nhan sắc của Serana, sớm hay muộn cô ấy cũng tiếp xúc với giới thượng lưu.
– Thay vì để sau này khi có nhiều vướng bận hơn, chia tay trong đau khổ thì hãy để tôi đứng ra làm kẻ xấu.
– Gái có bồ như hoa có chủ, là anh hùng thì phải dám đánh chủ giựt hoa.
– Còn nếu cô ấy một lòng chung thủy, không vì thế lung lay thì sao?
Jane đưa ra một trường hợp mà chính bản thân cô cũng không tin sẽ xảy ra.
Nhưng Đạt đã đi nhiều nơi, đúng thật từng thấy tình yêu chân chính nên thản nhiên nói:
– Thì thôi vậy, chọn người khác bồi dưỡng.
– Dù sao chúng ta cũng đâu có thiệt hại gì, lại còn giúp một cặp đôi tìm thấy chân ái nữa.
– Vậy nên tôi tốt bụng, đúng chứ!
Serana không hề biết, vận mệnh của cô đã thay đổi ngay từ khi gặp phải tên đàn ông “xấu xa” này.