Chương 81: Đón giao thừa
Trên đường về, Đạt ghé vào một tiệm trang sức mua vòng cổ đính kim cương.
Mục tiêu để tặng không phải Tiffany mà là cô giúp việc đáng thương đóng mạng nhện cả tháng trời.
Trong khoảng thời gian đi du lịch châu âu với Tiffany, hiển nhiên chị Đào phải ở lại biệt thự một mình cô đơn lẻ chiếc, ngày ngày buồn tủi, khổ sở bên chiếc tivi màu 24 inch và pate, xúc xích, bò bít tết…
À ừ, dù hơi khác tiêu chuẩn khổ một chút nhưng nói túm lại là cô đơn.
Mặc dù không nói tiếng nào nhưng Đạt thừa sức biết chị đào thấy tủi thân và cần phải có một thứ gì đó an ủi tâm hồn to, tròn, đẹp ấy.
Đúng lúc trở về khi chị Đào đang xếp quần áo, Đạt liền rón rén đi tới sau lưng cô, tập kích vào “tâm hồn đẹp” từ phía sau.
Bàn tay hư đốn dễ dàng luồn vào trong chiếc áo hầu gái mỏng manh đang thấm ướt dính sát vào người.
Bởi vì đã quen thuộc với việc bị Đạt tập kích mọi lúc mọi nơi nên cô giúp việc không bị giật mình hay phản ứng đặc thù nào, quay sang thấy là Đạt thì tiếp tục làm việc, mặc cho bàn tay hư kia sờ mò khắp nơi.
Nhưng thực sự là cô ấy không có tâm sự gì sao?
Dĩ nhiên là không, cô ấy cũng là phụ nữ, cũng biết thiếu thốn, ghen tuông nhưng bởi vì tự biết thân phận mới không dám thể hiện.
Nếu là kiểu phụ nữ tâm cơ muốn trèo cao thì đã giả vờ ỏng ẹo, hờn dỗi, vòi vĩnh cái này cái kia, ấp ủ âm mưu thượng vị rồi.
Nhưng chị Đào thì không, cô ấy giấu hết tâm sự vào lòng và giả vờ bình thường nhất có thể, một quyết định ngốc nghếch nhưng may mắn.
Ngốc nghếch vì kiểu người này bình thường chỉ có thiệt, may mắn vì cô gặp trúng người không bao giờ để cô thiệt.
Đạt không thừa nước đục thả câu nữa, lấy từ sau lưng một chiếc vòng cổ đính kim cương có trị giá 10 ngàn đô la, bằng tài sản cả đời của kẻ khác và nhỏ giọng:
– Chị Đào, hình như chị làm rơi cái gì này.
– Để em đeo lại cho!
Nói đoạn, cậu không chờ chị Đào kịp nhận ra chuyện gì đã nhanh chóng đeo lên cổ với kỹ thuật điệu nghệ qua tay vạn bụi hoa.
Khuôn mặt chị Đào giống như vẫn còn ngái ngủ không hiểu chuyện gì cho đến khi cảm nhận đường chiếc vòng óng ánh và chỗ dựa vững chắc sau lưng thì bừng tỉnh giật mìng.
– Ôi… không, đừng… đừng như vậy!
Mặc dù miệng nói đừng và lắc đầu liên tục nhưng nụ cười toe toét và đôi mắt đắm chìm trong hạnh phúc ngọt ngào đã bán đứng suy nghĩ thật sự trong lòng cô ấy.
Làm gì có người phụ nữ nào chống cự được thứ lấp lánh như kim cương cơ chứ.
Cô muốn đưa tay lên để chạm thử nhưng sợ làm bẩn nên cứ ngập ngừng bàn tay ở trên không, trông đáng yêu cực kỳ.
– Chị Đào à!
– Nó hợp với chị, trông đẹp lắm!
Đạt ôm chặt lấy cô giúp việc, hít mùi thơm trên cổ, trên tóc khiến chị Đào ngượng đỏ cả mặt, vội vàng gắt giọng:
– Cậu chủ đừng như vậy, cô chủ về trông thấy thì chết!
Con gái nói có là không, nói không là có, nói đừng làm làm luôn.
Chị Đào không hề có ý từ chối, câu nói của cô ấy đồng nghĩa với “muốn làm gì cũng được nhưng đừng để cô chủ thấy”.
Đạt rất thật thà nên làm đúng theo lời dạy, bế chị Đào tới khu vực có gương trên hành lang, để cô đối diện với gương và nhìn rõ vòng cổ ở trên người.
Chỗ này cũng khá kín đáo, bình thường chẳng ai lui tới.
– Tiffany đi dự tiệc trà đến chiều mới về.
– Chị cứ yên tâm đi!
Vừa nói, Đạt vừa “hành quyết” chị Đào ngay trên hành lang.
Chiếc vòng cổ lấp lánh đung đưa trên bộ đồ hầu gái kèm với tiếng thở dốc lâu ngày khiến cả hành lang như ấm hẳn lên sau những ngày noel lạnh lẽo.
…
Tối đến, dưới bầu trời đầy sao, Đạt và Tiffany ngồi uống rượu dưới ánh nến, cùng nhau đón giao thừa.
Khắp phố phương vang lên tiếng nhạc mừng năm mới cùng những lời nguyện cầu về những điều tốt đẹp.
Đồng hồ đã điểm tới 11h tối.
– Chỉ còn một giờ nữa thôi, năm mới sẽ đến rồi, lại một năm nữa anh là người đàn ông hạnh phúc nhất thế giới này vì có được em ở bên.
Đạt mặc trang phục lịch lãm thắt nơ đỏ, dịu dàng cầm lấy tay của Tiffany, hoàn toàn không giống con dã thú nào đó điên cuồng trên hành lang với cô hầu gái.
– Vậy sao? Anh thực sự hạnh phúc vì có em sao?
– Biết đâu anh cần điều gì đó mới lạ hơn?
Tiffany liếc mắt nhìn Đạt, giọng nói pha lẫn với một chút gì đó hờn dỗi, khó chịu.
Hiển nhiên, cô không phải kẻ ngốc, chắc chắn đã phát hiện cái gì đó.
Chỉ vì còn yêu Đạt nên giả vờ không nghe, không thấy mà thôi.
Nếu như Đạt là một kẻ giả nhân giả nghĩa chắc chắn sẽ sợ hãi, luống cuống vì có tật giật mình.
Nhưng cậu không phải, cậu luôn cảm thấy việc đa tình, lãng tử không phải tật xấu của đàn ông.
Trong mắt cậu, trách nhiệm của đàn ông là che chở, chăm sóc, cho người phụ nữ của mình cuộc sống hạnh phúc, sung túc chứ không phải chung thủy, trung thành rồi ôm nhau nhịn đói.
Bộp! Bộp! Bộp!
Ba tiếng vỗ tay vang lên, những người nhân viên trong trang phục vest lần lượt xuất hiện từ góc khuất.
Người đầu tiên mang sang một bộ hộp dụng cụ trang điểm đa tầng mạ vàng của hãng L’Oréal nhập khẩu từ Pháp, loại độc quyền chỉ có một bộ duy nhất toàn nước Mỹ.
Chỉ một vài cái khẩy tay, giấc mơ của những cô gái thích làm đẹp đã hiện ra trước mắt.
Người thứ hai, mang theo một bộ trang sức cao cấp lộng lẫy lóa mắt của hãng Tiffany & Co, hãng trang sức hàng đầu nước Mỹ có tên trùng với Tiffany.
Cuối cùng là chìa khóa xe thể thao cao cấp phiên bản đặc chế dành riêng cho nữ.
Ở trong ngành xe hơi, bởi vì người mua chủ yếu là đàn ông nên việc chế tạo mẫu riêng phù hợp với nữ là cực kỳ đắt đỏ vì khó sản xuất hàng loạt.
Rõ ràng, cả ba món quà này đều cực kỳ đắt giá và được chuẩn bị chu đáo từ lâu chứ không phải muốn mua là có.
– Vợ yêu! Thế này đã đủ chứng minh tấm lòng anh dành cho em chưa?
Đạt tiến đến sau lưng, nhẹ nhàng vuốt tóc của cô và thì thầm.
Cậu chưa bao giờ nhận mình là người đàn ông tốt.
Nhưng cậu tự tin mình biết cách giúp phụ nữ cảm thấy hạnh phúc và hài lòng.
Trên thực tế, gần đây Tiffany gặp một số khó khăn khi tiếp xúc với giới thượng lưu ở Washington.
Mặc dù bản thân cô vẫn sử dụng hàng xa xỉ theo mốt thượng lưu nhưng không phải loại độc quyền cao cấp nhất trong khi nhan sắc của Tiffany lại quá nổi trội.
Chính ngoại hình quá suất sắc của Tiffany khiến trang sức, quần áo đắt giá trên người cô trở nên phèn hẳn đi, cảm giác chưa đủ trình.
Những quý cô, tiểu thư quyền quý hàng đầu khác ghen ghét với nhan sắc quốc bảo của cô nên đôi lúc vẫn gây khó dễ, cho rằng Tifffany không đủ “sang” vì chưa có phong cách riêng, hàng độc quyền.
Họ ỷ vào mình có hàng cao cấp hơn, địa vị lớn hơn trong nhóm thượng lưu mà chèn ép khiến Tiffany khá bực mình.
Như đã nói, không phải cứ giàu là sướng, người giàu cũng có phân chia cấp bậc, ganh đua với nhau.
Những chuyện này Tiffany không hề than vãn với Đạt nhưng ông trùm thương nghiệp thừa sức biết và chuẩn bị những món quà độc nhất để cô “ha oai” với “đám bạn”.
Cứ tưởng tượng xem, nếu Tiffany lôi mấy món đồ độc quyền này ra giữa hội tiểu thư mà phàn nàn: “Trời ơi, anh ấy gia trưởng thật, đã không thích rồi cứ ép người ta dùng, thật là khó chịu. Chả bù cho các cô, có thể thoải mái dùng hàng bình thường, tự do làm sao.”
Mấy cô nàng hay ganh tị với Tiffany chắc phải cay nổ đom đóm mắt.
Tất cả những điều này đều xẹt qua trong đầu của Tiffany.
Cô thậm chí đã nghĩ tới sẽ dùng động tác gì, tư thế nào để “vô tình” lộ trang sức, bộ trang điểm, chìa khóa xe rồi.
Đấy, phụ nữ chỉ đơn giản vậy thôi, cứ hơn đứa mình ghét là hạnh phúc.
– Hứ! Coi như lần này anh may mắn!
Tiffany ôm lấy cánh tay của Đạt, tỏ ra khá hài lòng nhưng tất nhiên là không nói hài lòng ở đâu và tại sao.
Những nhân viên kia biết ý bỏ đồ lại và rời đi.
Để lại đôi tình nhân hôn nhau say đắm dưới nền trời pháo hoa.