Chương 66: Chiến tranh tỷ giá (2)
– Giá gạo 20 đồng 1 kg?
– Chúng mày giết người đấy à?
Một người lính Đại Nam Cộng Hòa nổi giận muốn đập cửa hàng bán gạo sau khi nghe vợ nói về giá gạo tăng phi mã.
Phải biết mức lương của ông ta thuộc hàng khá khẩm, hồi trước nuôi một nhà 6,7 miệng ăn còn dư giả để dành, tiết kiệm mà nay thậm chí không đủ tiền mua gạo nuôi con.
Tất cả vì giá gạo vốn đang ở 8,9 đồng đột nhiên nhảy cóc lên 20 đồng, ở bất kỳ chỗ nào cũng bị gọi là gian thương, dân kéo ra trùm bao tải.
Nhưng chủ tiệm gạo không hề ngại chút nào, hếch mũi lên trời khinh thường:
– Nghèo thì cút sang chỗ khác!
– Gạo này là nhập từ Thái Lan sang đấy, mua bằng đô la, giá tăng gấp đôi là còn ít, mai quay lại gấp 3 bây giờ.
– hồi xưa 300 đồng đổi được 1 USD, ngày nay tới 800 đồng mới đổi được 1 USD, hàng nhập khẩu nào mà chả đắt.
– Đây, nhìn bênh cạnh mà xem, giá xăng dầu tăng lên gấp 4 rồi kìa, qua đó mà kiện đi.
Mọi người quay mắt nhìn sang, thấy một mức giá choáng ngợp.
– Cái gì thế này?
– Giá xăng sao mới 10 đồng/lít đã tăng dựng đứng lên 40 đồng một lít xăng?
Nhiều người đến cây xăng mà phải dụi mắt xem thử mình có tỉnh ngủ chưa.
Quả thực, nếu ở quốc gia khác, xăng tăng lên 5% 10% thôi là đủ dân kêu thấu trời rồi nhưng ở Đại Nam Cộng Hòa thì cực kỳ tiên tiến, giá cả tăng theo cấp số nhân.
Đây là hậu quả của một chế độ phụ thuộc nhập khẩu gần 50% GDP, khiến cho tỷ giá chỉ cần lệch một chút là lạm phát tăng phi mã.
– Thấy chưa, nhìn lại đi, giá gạo mới tăng gấp đôi đã là nhân từ lắm rồi.
Quả nhiên, không có tàn ác nhất, chỉ có tàn ác hơn.
Đi khắp chợ, người ta dễ dàng bắt gặp cảnh hàng hóa giống như lắp mô tơ sau đít, chạy một mạch lên cung trăng còn hơn cả cổ phiếu VIC sau kỳ họp tháng 3.
Giá nhập khẩu phân bón, xăng dầu tăng, kéo theo là chi phí vận chuyển, giá gạo tăng, rồi lại dẫn tới hệ quả hàng hóa, dịch vụ, lao động tăng…
Một chuỗi dây chuyền Domino khiến dân Sài Gòn trải nghiệm cảm giác của dân Đức sau thế chiến thứ nhất.
Dân kêu khổ thấu trời, thậm chí biểu tình, bạo loạn đòi thay thống đốc ngân hàng khẩn cấp.
Trong tình hình như vậy, thống đốc ngân hàng quốc gia của Đại Nam Cộng Hòa, Lê Quang Uyển đã tổ chức họp với các ông vua không ngai ở Sài Gòn để ổn định giá cả.
– Các ông bị điên à? Nếu tiếp tục tăng giá như vậy thì nền kinh tế sẽ sụp đổ, tất cả chúng ta cùng chết.
Ngay khi mở đầu cuộc họp, Lê Quang Uyển đã trực tiếp đập bàn tạo áp lực, mong muốn những ông vua không ngai sẽ e dè.
Đáng tiếc, ở trong mắt vua không ngai, quan chức Sài Gòn giống như những thằng hề diễn xiếc, chẳng thèm nể nang.
– Cùng chết á? Không hề, có chết thì chỉ các ông chết thôi.
– Chúng tôi là doanh nhân, chúng tôi cần lợi nhuận, ông không thể bắt chúng tôi bán lỗ được.
Người nói chuyện là Trần Thành, chủ của Vị Hương Tố, người giàu có bận tán gái chứ chẳng cần quan tâm nhiều đến tiền bạc.
Dù sao thì ông ta độc quyền bột ngọt trên mảnh đất Sài Gòn này, giá nhập khẩu men từ Hồng Kông có tăng mười lần đi chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng tới lợi nhuận.
Lê Quang Uyển tức giận hét lên:
– Trần Thành!
– Ông có biết là ông kiếm tiền ở đâu, ai là người đưa tiền cho ông không?
Trần Thành bật cười:
– Thôi đi! Đều là người lớn cả rồi, đừng nói những thứ vô nghĩa như vậy.
– Ai chả biết đây không phải là quê hương của tôi mà chỉ là chỗ kiếm tiền, không kiếm được tiền thì tôi đi chỗ khác kiếm.
– Ông vội vã như vậy cũng chỉ vì cái ghế của mình thôi, ai cũng vì lợi ích của bản thân, chó chê mèo lắm lông à?
Lời này khiến cả hội trường bật cười, thể hiện sự yếu đuối của Đại Nam Cộng Hòa trước mặt tư sản Hoa Kiều.
Thậm chí thống đốc ngân hàng quốc gia cũng chẳng là cái thá gì.
Nhưng có nói sai không? Đáp án là không.
– Ông là thống đốc ngân hàng, việc kiểm soát tỷ giá là chuyện của ông
– Nếu thất bại, dân đói thì ông bị mất chức chứ liên quan gì tới tụi tôi.
Vương Cường ngồi vắt chân lên ghế, thể hiện một thái độ khệnh khạng đáng ghét.
Tuy nhiên, Lê Quang Uyển không thể làm gì họ được, dù ai cũng biết Vương Cường và những người sau lưng họ đang tàn phá Sài gòn để thu lợi.
– Nói đi! Các ông muốn gì?
– Đều là người trưởng thành cả rồi, đừng giả vờ vô tội nữa.
– Thôi nào! Đừng nói như thể chúng tôi làm việc ác vậy.
– Chúng tôi chỉ tăng giá lên gấp mấy lần để giúp người dân Đại Nam Cộng Hòa học cách tiết kiệm thôi mà.
– Vương Cường!!!!
Lê Quang Uyển không thể chịu nổi cách nói chuyện ngả ngớn của đối phương.
Lúc này, ông ta lại mong rằng giá như Lý Long Thân còn tồn tại, ít nhất Lý Long Thân sẽ không chế giễu quan chức Sài Gòn như vậy.
– Được rồi, yêu cầu của chúng tôi rất đơn giản, các ông bán tất cả các mỏ quặng, các công ty nhà nước, những mảnh đất vàng với mức giá tối thiểu mà chúng tôi đưa ra.
– Tôi bố thí cho bao nhiêu thì chỉ được nhận bấy nhiêu.
– Nếu chiếm được đủ tài sản rồi thì chúng tôi sẽ cho các ông vay một ít đô la để bảo đảm thanh khoản tối thiểu.
– Thế nào, quá hào phóng đúng không?
Vẻ mặt của Vương Cường lúc này nếu được chụp ảnh lại sẽ được đưa vào tuyển tập những gương mặt phản diện gợi đòn nhất không cần thi tuyển.
Ai cũng muốn đấm một phát vào mặt hắn ta, vừa mở mồm là đòi cướp mỏ quặng khoáng sản, các công ty và mảnh đất vàng cộng lại trị giá hàng tỷ đô la.
Trên thực tế, đây là chiến lược thâm sâu hơn và cũng là nhiệm vụ quan trọng mà “cấp trên” giao cho Vương Cường hoàn thành ở Sài Gòn, phục vụ cho lợi ích lâu dài sau này.
– Không được! Đây đều là tài sản quan trọng của quốc gia!
Lê Quang Uyển lập tức từ chối, không phải bởi yêu nước mà vì những điều khoản này ai dám ký chắc chắn sẽ phải vào tù ngồi.
Ví dụ như đồn điền cao su bạt ngàn ở tây nguyên rộng tới trăm ngàn héc ta, các mỏ quặng ở tại Phước Long, Phước Thành, hải cảng, quỹ đất vàng trung tâm Sài Gòn.
Đây rõ ràng là ăn cướp trắng trợn công khai giữa ban ngày.
Vốn dĩ Lê Quang Uyển còn muốn tranh cãi, đàm phán nhưng Vương Cường tự tin uy hiếp:
– Ông chỉ có hai lựa chọn, đồng ý hoặc là không.
– Nếu không đồng ý thì lần sau điều kiện sẽ còn hà khắc hơn gấp trăm lần đấy.
Nói xong, Vương Cường xỏ tay vào túi đi về, hoàn toàn không thèm quan tâm đến Lê Quang Uyển tức giận chửi bới phía sau.
Những ông trùm khác ở Sài Gòn thấy vậy cũng lần lượt đứng dậy ra về.
– Hừ, tưởng đã bắt thóp được tao sao?
– Còn khuya! Tao còn chiêu gọi cha nhé!
Lê Quang Uyển không chịu thua, ngồi dậy lấy điện thoại gọi cho phía Hoa Kỳ.
– Vâng! Vâng!
– Chúng tôi cần sự giúp đỡ của các ngài!
– Đúng vậy, chúng tôi muốn vay gấp 200 triệu USD để hỗ trợ thanh khoản với lãi suất 10%.
– Vật thế chấp? Vâng vâng! Chúng tôi chấp nhận.
Sau khi cúp điện thoại, Lê Quang Uyển hoàn toàn thoải mái vì đã vay được 200 triệu USD của Bank Of America, tự tin không sợ Vương Cường cùng đồng bọn.
Mặc dù phải thế chấp toàn bộ mỏ dầu ở biển đông nhưng dựa theo lời người Mỹ nói chỉ là thủ tục.
Đúng vậy, chỉ là thủ tục, cứ tin như vậy đi!
Lê Quang Uyển vẫn còn quá non nớt, không hiểu được kẻ thù thật sự muốn đánh sập kinh tế Đại Nam Cộng Hòa là ai.