Chương 67: Chiến tranh tỷ giá (3)
Sáng hôm sau, Lê Quang Uyển tự tin ngồi trong văn phòng chờ đợi đám vua không ngai phải tới cầu cạnh mình.
– Hừ, có 200 triệu đô la bơm vào hệ thống ngân hàng, để xem đợt này tụi mày chơi kiểu gì.
Ở thời kỳ này, 200 triệu đô la là một con số không hề nhỏ, tương đương 1/10 tổng GDP của Đại Nam Cộng Hòa và 1/5 tổng nhập khẩu trong một năm.
Và con số 200 triệu đô la này được dùng để thanh khoản trong thời gian ngắn, cực kỳ dồi dào, về mặt lý thuyết sẽ không bao giờ rơi vào trạng thái nguy hiểm.
Vương Cường cùng đám vua không ngai có vét cạn túi cũng không chơi lại được.
Vậy nên niềm tin của Lê Quang Uyển là có lý do.
– Lát nữa tụi nó đến chịu thua thì mình sẽ nói gì đây?
– Đúng, nhất định phải tổng sỉ vả trả thù vụ hôm qua.
– Đặc biệt là Vương Cường, thằng này láo, phải phạt nặng.
Trong lúc chờ đợi, ông Uyển liên tục tự sướng trong lòng sẽ làm gì để trả thù đám vua không ngai, rõ ràng hôm qua ông ta đã chịu nhục rất nhiều.
Bây giờ, gió đã đổi chiều, đám vua không ngai đã ôm rất nhiều đô la bằng tiền vay, nếu tỷ giá không tăng thì chúng cũng phải chịu lỗ rất nặng, thậm chí phá sản.
Dựa theo lẽ thường, để tránh lỗ nặng, bọn chúng sẽ phải làm hòa với ngân hàng quốc gia, hai bên chấp nhận đình chiến, ai về nhà nấy, giảm bớt thiệt hại.
Nhưng ở chiếu dưới thì chắc chắc phải chịu nhục và thiệt hại nhiều hơn.
Tuy nhiên chờ mãi không thấy người tới, cuối cùng ông ta cũng nhận thấy vấn đề không ổn.
– Thư ký!
– Thư ký đâu rồi?
– Dạ, em đây ạ?
Một cô thư ký ngọt nước trong trang phục công sở vội vàng bước vào.
Trên thực tế, cô ta là tình nhân ngầm của ông Uyển, không thiếu lần mây mưa trên chính cái bàn làm việc này.
Nhưng hôm nay, ông Uyển không có hứng thú tập thể dục eo mà nhíu mày hỏi:
– Sáng giờ không có ai tới à?
– Dạ không ạ!
– 200 triệu đô la đã cấp phát xuống cho ngân hàng chi nhánh đầy đủ chưa vậy?
– Dạ, đã sắp xếp đầy đủ!
Ông Uyển càng ngày càng khó hiểu nhưng lại không nghĩ ra vấn đề ở đâu.
Reng reng reng!
Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên khiến ông Uyển có dự cảm xấu.
– Alo, tôi thống đốc ngân hàng quốc gia nghe đây.
– Thống đốc! Hết, hết sạch rồi!
Ở bên kia, giọng nói hớt hải, gấp gáp vang lên khiến ông Uyển giật mình:
– Hết cái gì, nói rõ vào!
– Hết đô la rồi, 200 triệu đô la mới được bổ sung vào để bị đổi sạch, tỷ giá không giữ được nữa, đã tăng lên 650 trong ngân hàng và hơn 1000 trên chợ đen rồi.
Dần dần, giọng nói trở nên rõ ràng hơn giúp ông Uyển nhận ra đây là thân tín của mình, phụ trách ngoại hối trên toàn hệ thống ngân hàng.
Nhưng những gì tên kia nói khiến lông tơ ông Uyển dựng đứng lên:
– Mày nói cái quái gì thế hả?
– Sao mà hết được, 200 triệu đô la đấy? Đứa nào có tiền mà đổi hết được.
– Tao tìm hiểu kỹ rồi, Vương Cường tối đa cũng chỉ huy động thêm được 1 tỷ đồng, đổi được thêm được dăm ba chục triệu đô la nữa thôi.
Đây là chuyện mà ai cũng biết.
Trước đó, để đánh úp Đại Nam Cộng Hòa, Vương Cường đã hay 2 tỷ đồng, lại còn liên kết với các nhà đầu tư nước ngoài rút đồng loạt mới gây ra trạng thái thiếu đô la.
Dựa theo tính toán, Vương Cường đáng lẽ sẽ không đủ sức chơi tiếp nữa, dù sao để chống lại cả một quốc gia không phải chuyện đơn giản.
Nói thế nào đi chăng nữa, Đại Nam Cộng Hòa cũng không ngu đến mức thiếu dự trữ đô la trong kho.
Trừ khi…
– Thống đốc, là ngân hàng nước ngoài.
– Ngân hàng Mỹ, Đài Loan, Hồng Kông… đã cho đám Vương Cường vay thêm tiền với đòn bẩy 1:200.
– Họ bán khống tiền Đại Nam Cộng Hòa đổi lấy đô la như điên như dại, không ai chịu nổi.
– Tổng số tiền đô la cần để giữ tỷ giá lên tới 1 tỷ 2 đô la, chúng ta làm sao trả nổi.
Cạch! Bụp..
Những lời tiếp theo, ông Uyển không còn nghe được nữa, tay cầm điện tại đã rớt xuống đất trong dáng vẻ mất hồn mất vía.
– Không… không thể nào.
– Hoa Kỳ là đồng minh của chúng ta…
Đây là điều mà ông Uyển không tính toán tới được, người Mỹ lại nhảy vào hỗ trợ đám vua không ngai.
– Không được, mình phải gọi điện.
Như kẻ sắp chết đuối nhìn thấy phao cứu sinh, ông Uyển điên cuồng cầm điện thoại lên gọi cho các ngân hàng, tổ chức lớn ở Mỹ như JP Morgan, U.S. Bank, Truist Financial…
Và đáp án nhận về là:
– Xin lỗi, chúng tôi không thể cho vay thêm, điểm tín dụng của Đại Nam Cộng Hòa quá thấp.
– Xin lỗi, hệ thống tín dụng đang cảnh báo về năng lực thanh toán của Đại Nam Cộng Hòa.
– Xin lỗi, Đại Nam Cộng Hòa đang rơi vào diện cấm vay nợ quốc tế.
Những lời xin lỗi đồng loạt xuất hiện khiến Lê Quang Uyển ngã phịch ra ghế đằng sau, hai tay ôm mặt chống xuống gối:
– Hết rồi!
– Nước Mỹ cũng bỏ rơi chúng ta!
– Hết thật rồi!
Bàn tay run rẩy của ông Uyển không thể trụ vững trên chiếc ghế bành thật to.
Ông ta tưởng tượng ra cái cảnh phài quỳ gối, hôn giày của Vương Cường để cầu xin tha tội là lại cảm thấy nhục nhã đến mức muốn tự sát.
Nhưng thực tế là thực tế, ông ta đã thua trận, phải lôi theo cả hàng chục triệu người Việt cầu xin các vua không ngai cao cao tại thượng thương tình tha tội.
Đây chính là cái giá cho việc quá tin tưởng vào những lời hứa mơ hồ của những doanh nhân khát máu.
– Ha ha ha, đúng là một lũ đần, không gian không thương, dám tin lời của thương nhân, đúng là ngu hết chỗ nói.
Ở ngay tòa nhà đối diện với ngân hàng quốc gia, Vương Cường đang tổ chức tiệc mừng cùng những ông vua không ngai khác.
– Đúng là đám Đại Nam Cộng Hòa thất học, đến ngay cả đòn bẩy tài chính cũng không biết.
– Bây giờ đồng nội tệ yếu, dân Sài Gòn gửi tiền vào đâu? Tất nhiên là ngân hàng nước ngoài.
– Chúng ta chỉ cần liên kết với ngân hàng nước ngoài, dùng đòn bẩy tài chính, lấy chính tiền dân Đại Nam Cộng Hòa để đánh sập nền kinh tế của Đại Nam Cộng Hòa là xong.
– Quá đơn giản.
– Đúng, đúng! Anh Cường quả là đại ca thế hệ mới, chỉ thua Gia Cát mỗi cái quạt.
– Ai mà đoán được Hồng Kông lại cho chúng ta dùng đòn bẩy 1:200 để bán khống tiền Đại Nam Cộng Hòa.
– Trung tâm tài chính đặt tại Hồng Kông là có lý do của nó, chúng ta thích thì đánh sập nước nào cũng được.
Thực ra nguyên lý hoạt động của nó rất đơn giản.
Đầu tiên, ngân hàng thương mại nước ngoài sẽ dùng lãi suất ưu đãi gom tiền từ người dân Việt về ngân hàng.
Tiếp đó, ngân hàng này sẽ tiến hành dịch vụ đòn bẩy tài chính cho các sàn giao dịch ví dụ như sàn COMEX mà đợt trước Đạt kiếm tiền.
Ở đây, sàn mà Vương Cường chọn là sàn giao dịch ở Hồng Kông, vì đây là sân nhà của hắn ta.
Với một số tiền nhỏ chỉ vài tỷ đồng, Vương Cường có thể dùng đòn bẩy 1:200 nhân số vốn lên cả ngàn tỷ đồng, ngân hàng thương mại sẽ dựa vào đó, rút lấy tiền người dân Đại Nam Cộng Hòa đi bán khống, rút cạn từng giọt đô la cuối cùng trong kho của Đại Nam Cộng Hòa, đánh sập hệ thống tiền tệ, phá sản ngân hàng quốc gia.
Dùng tiền người Việt để giết người Việt, dùng cánh tay dân Việt để bóp cổ kinh tế của chính người Việt.
Tất nhiên, những thủ thuật này không dành cho dân thường hay con mồi, vậy nên Lê Quang Uyển không được phép vay đô la để chống trả lại trò bán khống úp bô của Vương Cường, một trận đấu ngay từ đầu đã không công bằng rồi.