Chương 65: Chiến tranh tỷ giá (1)
– Vì đảm bảo cán cân xuất nhập khẩu và thặng dư thương mại bền vững cho Đại Nam Cộng Hòa.
– Kể từ ngày hôm nay, ngân hàng quốc gia sẽ tiến hành điều tỷ giá lên mức đổi 400 đồng ĐNCH/ 1 USD.
Thông cáo được phát ra bởi thống đốc ngân hàng quốc gia nhưng chẳng ai thèm quan tâm.
Người dân vẫn cứ tiếp tục bôn ba kiếm sống bên đường với suy nghĩ “ôi dào, ba cái chuyện quốc gia, chả liên quan tới mình.”
Giám đốc, chủ tịch thì vẫn say sưa bên chai sâm banh và gái đẹp vì dù sao bao nhiêu thiệt hại dân đen vẫn là người gánh hết.
Con phố vẫn cứ yên bình đến lạ thường, một gợn sóng nhẹ cũng chẳng có, giống y hệt mặt biển trước bão giông.
Họ không hề biết rằng, tỷ giá thay đổi chỉ một chút thôi cũng sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến bát cơm của mình.
– Ha ha ha!
– Mồi đã sập bẫy, bây giờ là lúc kiếm tiền.
– Lâm Huê Hồ ghê thật, huy động dược 2 tỷ đồng trong thời gian ngắn.
Trong một căn phòng tối bí ẩn, Vương Cường đang cười khoái trá bên những rương tiền chất bừa bãi chật kín cả không gian rộng lớn.
Là người thay thế cho Lý Long Thân, dĩ nhiên Vương Cường biết kế hoạch làm phá sản kinh tế Đại Nam Cộng Hòa để trục lợi của đám tài phiệt.
Vậy nên thông qua Lâm Huê Hồ và những người khác, Vương Cường đã vay nóng 2 tỷ đồng Đại Nam Cộng Hòa, chuẩn bị một vố lớn.
Nếu là Lý Long Thân, chưa chắc ông ta đã liều mạng như vậy nhưng Vương Cường máu liều nhiều hơn máu não nên chơi tất tay.
Đúng lúc này, chuông điện thoại trên bàn reo lên, Vương Cường vội vàng dập điếu thuốc, hai tay cầm điện thoại, gương mặt nịnh nọt cười phớ lớ:
– Ôi đại ca! Em chờ đại ca mãi.
– Một ngày không nghe tiếng của đại ca là em ăn không ngon, ngủ không yên.
Với xuất thân là trai bao, Vương Cường nổi lên trong giới xã hội đen nhờ vào tài bợ đít và nhẫn nhục khó ai bằng, dù có bị mắng chửi, sỉ nhục thế nào cũng không đổi sắc.
Phía bên kia đầu dây, có vẻ như nổi da gà vì tởm nên khó chịu nói:
– Thôi dẹp đi! Có chuyện quan trọng đây.
– Dạ vâng, em nghe đại ca sai bảo đây ạ.
– Các ông trùm đã thống nhất rồi, đúng bảy giờ sáng ngày mai là bắt đầu chiến dịch “Cắt Bánh”.
– Nhớ đừng để trễ hẹn và túc trực bên điện thoại, làm theo chỉ thị.
Chiến dịch “Cắt Bánh” là một chiến dịch mà giới tư sản Đông Nam Á liên hợp với Hồng Kông, Đài Loan muốn tham gia cùng với trùm tài phiệt quốc tế xẻ thịt Đại Nam Cộng Hòa.
Tất cả đã được ngầm cho phép của Rosthchild, JP Morgan,… nhằm tập trung sức mạnh tối đa đánh úp Đại Nam Cộng Hòa không kịp trở tay.
Những người dân bình thường chỉ biết ăn rau muống xào tỏi không thể nào tưởng tượng được sức mạnh siêu to khổng lồ chuẩn bị đáp xuống Sài Gòn khủng khiếp tới mức nào.
Đây cũng chính là sự kiện mà ngay cả Đạt cũng không thể ngăn cản được dù trí tuệ siêu quần, kiến thức thương nghiệp đến mức vĩ đại.
Đơn giản vì không ai có thể ngăn cản được lòng tham và lợi ích của những con quái vật khổng lồ thống trị thế giới.
Kinh tế Đại Nam Cộng Hòa sụp đổ là không thể tránh khỏi, sẽ có vô số người phá sản, nhảy cầu, chết đói, mất sạch tài sản.
Nhưng đồng thời cũng có những loài sâu bọ, ký sinh trùng giàu lên bằng cách hủy diệt quốc gia.
Vương Cường chính là kẻ như vậy, hắn ta mừng như điên khi cuối cùng cơ hội cướp tiền người Việt cũng đã tới.
– Đại ca yên tâm!
– Em sẽ không để lỡ cơ hội này.
Cúp điện thoại, Vương Cường run rẩy dùng một tay che hờ khuôn mặt điên loạn của dân cờ bạc say máu.
– Cuộc đời chung quy lại cũng chỉ như một canh bạc mà thôi, kẻ nào sợ thì kẻ đó thất bại.
Vương Cường thực ra không phải một người xuất sắc hay mưu mô.
Lý do hắn ta được cho thay thế Lý Long Thân làm vua không ngai Sài Gòn là sự liều lĩnh đến mức điên cuồng, đích thân sang gặp lãnh đạo Trung Quốc tại Bắc Kinh dù mang thân phận tội phạm bị truy nã.
Một chết, hai sống, và may mắn là Vương Cường đã sống.
…
Chiến tranh tỷ giá là cái gì? Rất khó để có một khái niệm rõ ràng.
Tuy nhiên, chắc chắn nó không phải là đơn thuần mua hay bán khống một đồng tiền nào đó như những con bạc tài chính hay nghĩ.
Đã là chiến tranh thì nó sẽ toàn diện, khốc liệt, đổ máu trên tất cả mọi mặt trận.
Chỉ khác là cuộc chiến này không có khói thuốc súng.
Và hiện tại, lần đầu tiên, người dân Sài Gòn sẽ chứng kiến một cuộc chiến không có khói thuốc súng sẽ khủng bố tới mức nào.
– Cái gì? Ông nói không có đô la là sao?
Một người đàn ông đứng bật dậy với vẻ kinh ngạc trong một phòng VIP của ngân hàng quốc gia Đại Nam Cộng Hòa.
Đối diện ông ta, giám đốc ngân hàng vội vàng che miệng lại, lôi vào góc thì thầm:
– Nói bé bé thôi! Bên ngoài có người nghe thấy thì sao.
– Ông Gáo! Tôi nói cho ông biết, bây giờ đừng nói là tôi, toàn độ Đại Nam Cộng Hòa đều đã cạn đô la rồi.
Người đàn ông tên Gáo kia lúc này mới bình tĩnh lại một chút, thấp thỏm hỏi:
– Có chuyện gì xảy ra vậy, mới tháng trước còn bình thường mà?
– Ai biết được, đúng 7 giờ sáng nay, tất cả các quỹ tài chính, công ty, nhà đầu tư nước ngoài đồng loạt rút sạch dự trữ ngoại tệ trong ngân hàng.
– Thậm chí không đủ trả, chúng ta còn phải vay thêm của Mỹ mới đủ cho họ rút.
– Chưa dừng lại ở đó, giống như kiểu biết trước ấy, tân hoàng Vương Cường dẫn đầu một số tài phiệt đem hàng tỷ đồng tới Ngân Hàng Quốc Gia để vét cạn đến những đồng đô la dự trữ cuối cùng.
– Bây giờ đừng nói là ông, ngay cả tổng thống mà ra nước ngoài cũng không có nổi đô la để mua một bữa cơm ấy.
Mặc dù không trải qua sự kiện “thiên nga đen” vào lúc bảy giờ sáng ấy nhưng ông Gáo cũng có thể mường tượng ra được một bàn tay khổng lồ đang bóp nghẹt ống thở ô xy của chế độ Sài Gòn đang hấp hối.
– Đây chắc chắn là kế hoạch đã được chuẩn bị từ trước.
– Chuyện dĩ nhiên, ai mà chẳng biết.
– Nhưng giờ có biết cũng muộn rồi, tình trạng cạn đô la đã xuất hiện, đám đông bên ngoài sẽ không dừng việc đổi tiền điên cuồng lại.
Ông Gáo quay đầu, lờ mờ nhìn qua khe cửa thấy cảnh người dân xô đẩy, chen chúc, dẫm đạp lên nhau để đổi tiền đồng đang mất giá thảm hại sang USD.
– Bọn lừa đảo! Tại sao không cho chúng tôi đổi đô la!
– Mẹ kiếp, đám quan chức ăn đô la hết rồi à!
– Ngân hàng mà không có tiền, phá sản mẹ đi!
-…
Vô số lời chửi rủa, nhục mạ bên ngoài đến mức tượng đá cũng phải đỏ mặt vì giận.
Quan trọng hơn hết, tỷ giá mới hôm nào còn “tăng mạnh” lên 400 đồng/ 1 USD nay đã “tăng nhẹ” lên mốc 625 đồng/ USD.
Còn ngoài chợ đen?
Tỷ giá đã lên tới 888 đồng/1 USD.
Hiển nhiên, tình trạng hiện tại chưa phải là kết quả tệ nhất, nó mới chỉ bắt đầu thôi.
Cuối cùng, ông Gáo vẫn không thể lấy được đô la và trở về công ty với vẻ suy sụp.
– Giám đốc! Xin lỗi! Em không thể đổi được đô la.
– Không sao, đã đoán được trước rồi.
– Tỷ giá đô la nhảy còn nhiệt hơn cả HKT thế này là biết có biến xảy ra.
Lão giám đốc mập ú hút điếu thuốc phì phèo, không hề lo lắng gì về vấn đề thiếu đô la.
Đơn giản vì ông ta đã biết trước thông tin từ giới tư sản hoa kiều, chịu trách nhiệm nâng khống giá lên.
– Tăng giá gạo lên gấp 2, giá phân bón, nông cụ lên gấp 3, xăng lên gấp 4 lần, thiệt hại cứ chuyển hết về phía dân đen là được.
Nhưng điều này khiến ông Gáo gật mình:
– Giám đốc, giá hàng tăng lên chóng mặt như vậy ai mua nổi, bọn họ sẽ chửi chúng ta.
– Ai chửi thì bảo cút, nghèo mà đòi hỏi lắm!
– Đám nhà nghèo bần tiện ấy thì làm được gì.
Tên giám đốc lộ rõ vẻ khinh thường đối với dân nghèo, bởi vì ông biết chắc họ chẳng có lựa chọn nào khác trong một xã hội ăn chơi, không lo sản xuất của Sài Gòn.
Dù đắt tới đâu, họ cũng chỉ có thể cắn răng nhịn nhục mà mua hoặc chết đói.
Vì sao ư? Vì Địa Nam Cộng Hòa không biết sản xuất thì ráng mà chịu.