Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 64: Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ lần thứ 47
Chương 64: Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ lần thứ 47
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Đạt bắt đầu đi học tại trường Lakeside và hỗ trợ tiền giúp Bill Gates được thoải mái xây dựng thư viện máy tính.
Theo đó, các học sinh tới thư viện đọc, mượn sách sẽ không cần phải ký sổ giấy nữa mà sẽ chuyển qua lưu ký trên hệ thống máy tính.
Ngoài ra, trong thư viện cũng bổ sung thêm một vài máy tính dành cho những học sinh có hứng thú, chủ yếu là nhóm Bill Gates mày mò nghiên cứu.
Nguồn vốn rót vào dự án cùng với học bổng sẽ là một triệu đô trong vòng mười năm.
Đây cũng là một thủ thuật lách luật nữa của làm từ thiện.
Số tiền được giảm thuế sẽ tính ngay lập tức là 10 triệu USD nhưng việc phân bổ sẽ rất dài hơi, thậm chí gián đoạn nếu cần, giúp Đạt có khoảng trống dự phòng và điều chỉnh rất lớn trong tương lai nếu gặp khó khăn.
Tuy nhiên, mấy thứ đó đều là những việc nhỏ, toàn bộ Washington đang ngày càng nóng lên và hướng về một mối duy nhất trước bầu cử tổng thống Hoa Kỳ.
– Thưa công dân của nước Mỹ, chúng tôi đã đi đến rất gần với một hiệp ước hòa bình ở Việt Nam.
– Chúng tôi cũng hứa rằng sẽ giảm thâm hụt ngân sách trong nhiệm kỳ tới mà không làm ảnh hưởng đến danh dự và chiến thắng của nước Mỹ.
Tổng thống Nixon xuất hiện trên tivi với vẻ đầy tự tin sau khi đạt được kết quả đàm phán sơ bộ với Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Chính Phủ Cách Mạng Miền Nam Việt Nam.
Ông ta bắt đầu thuyết phục người dân Mỹ rằng mình sẽ mang về cho nước Mỹ một “chiến thắng thể diện” và rút quân khỏi Việt Nam, cơn đau dai dẳng của nước Mỹ.
Bên dưới là các công dân Mỹ rõ ràng hứng thú với đề tài này, tụm đầu xì xào bàn tán:
– Tôi thấy Nixon ổn đấy chứ, lạy chúa, ông ấy sắp ký hiệp định rút quân rồi, lúc này chúng ta không nên đổi tổng thống, người khác lên chắc gì đã làm được vậy.
– Đúng vậy, mặc dù tôi không ưa bọn ăn bám Đại Nam Cộng Hòa, nhưng mà tháo chạy như một thằng hề theo ý George McGovern là không thể chấp nhận được.
– Nước Mỹ vĩ đại sẽ không thất bại.
– Đúng rồi, chỉ cần đừng bơm tiền cho bọn Đại Nam Cộng Hòa ăn mặn đái khai ấy đi là được.
Ở giữa trung tâm thảo luận, Đạt vẫn bình tĩnh ngồi ăn trong ánh mắt lo lắng của Tiffany.
– Anh không sao chứ?
– Anh ổn, họ đâu nói tới anh, họ đang nói đám quan tham ăn hại ở Đại Nam Cộng Hòa mà.
Chỉ có sống ở thời kỳ này thì mới rõ người dân Mỹ ghét cay ghét đắng Đại Nam Cộng Hòa ra sao.
Từ việc lính Mỹ phải bỏ xác nơi đất khách quê người cho tới vỡ nợ, phá sản, thất nghiệp đều là do đám “ăn hại” ăn bám nước Mỹ gây ra, hoặc ít nhất truyền thông Mỹ nói với họ như thế.
Chịu quá đủ rồi, người Mỹ không muốn tốn tiền viện trợ cho Đại Nam Cộng Hòa nữa, nhưng lòng tự trọng của siêu cường số một thế giới cũng ngăn cản họ đầu hàng như kẻ thất bại.
Trong tình huống như vậy, Nixon, người mang tới lời hứa rằng nước Mỹ sẽ rút quân trong tư thế của người chiến thắng dễ dàng nhận được sự ủng hộ của cử tri.
– Ngày mai, anh định đi bỏ phiếu cho ai? Nixon hay McGovern.
Bây giờ đã là thứ hai, ngày 6 tháng 11 năm 1972, chuẩn bị bước vào cuộc bầu cử tổng thống thứ 47 của Hoa Kỳ.
Bởi vì Hoa Kỳ cho phép một người tồn tại nhiều quốc tịch rất đơn giản nên Đạt đã đăng ký 2 quốc tịch, có luôn quốc tịch Mỹ phục vụ một số mục đích quan trọng khác.
Tức là Đạt cũng có quyền bỏ phiếu bầu tổng thống Mỹ.
– Anh á? Anh sẽ bỏ phiếu cho người thắng.
– Kẻ thất bại không xứng đáng cùng đội với anh.
Tiffany bĩu môi:
– Hừ, lại bắt đầu ra vẻ cool ngầu đấy hả.
– Ai chả biết năm nay Nixon thắng chắc rồi, tỷ lệ ủng hộ luôn dẫn đầu trong suốt kỳ thăm dò.
Bầu tử tổng thống tùy theo năm có căng thẳng, có nhẹ nhàng.
Năm nay, bởi vì Nixon đã đạt được hiệp định sơ bộ với Việt Nam nên được người dân Mỹ gần như ủng hộ tuyệt đối.
Trong suốt thời gian tranh cử, kết quả thăm dò đều cho thấy Nixon áp đảo hoàn toàn đối thủ của mình.
Trên cơ bản, việc Nixon đắc cử là chuyện đã đoán trước.
Thậm chí các tờ báo còn soạn sẵn những bài chúc mừng tân tổng thống từ lâu rồi.
– Biết vậy thì em còn hỏi làm gì?
– Thôi về đi, chuẩn bị làm việc, sắp tới sẽ cực kỳ bận rộn đấy.
– Nixon đắc cử thì chiến tranh tiền tệ cũng bắt đầu.
Nghe Đạt nói, Tiffany cũng bắt đầu nghiêm túc, đứng dậy đi về.
Sau vài tháng luyện tập, phong thái, khí chất của cô đã trở nên sang trọng, quý phái hơn trước rất nhiều, càng ngày càng giống phu nhân quý tộc.
– Tiền đồng thật sự sẽ tụt giá thảm hại tới mức ấy sao?
– Em thật sự rất khó mà tin được.
Tiffany đang nói về việc tỷ giá đồng/USD sẽ tăng lên 650 đồng/ USD theo dự đoán của Đạt.
Đây là một con số rất khó tin ở thời điểm này, lạm phát lên tới 100%.
Nhưng Đạt khẽ cười:
– Em cứ chờ mà xem, sự ngu xuẩn của loài người là không có giới hạn.
Ngày 10 tháng 11 năm 1972.
Bầu trời trong xanh đến lạ, Sài Gòn vang lên những tiếng nhạc du dương của các quán cà phê bên lề chúc mừng tổng thống Nixon đắc cử.
Một vài tivi, radio còn đang chiếu đi chiếu lại diễn văn tái đắc cử của vị tổng thống quen thuộc này.
Vì sao Sài Gòn chúc mừng?
Tất nhiên vì Nixon không tuyên bố rút quân khỏi Đại Nam Cộng Hòa trong 24 giờ như đối thủ.
Trong suy nghĩ hạn hẹp của người dân Sài Gòn, Nixon là người phe mình, ông ấy sẽ tiếp tục mớm sữa vào mồm Đại Nam Cộng Hòa giống như trước giờ người Mỹ vẫn làm.
Nhưng họ không biết, ngay trong Dinh Độc Lập, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đáng yêu của họ đang cào đầu bứt tóc trước thông cáo mới nhất từ Hoa Kỳ.
– Bắt đầu từ ngày hôm nay, Hoa Kỳ sẽ cắt giảm viện trợ cho Đại Nam Cộng Hòa từ 1,5 tỷ USD xuống còn 1 tỷ USD mỗi năm.
– Hơn nữa, cứ qua một năm thì số tiền viện trợ sẽ giảm tiếp cho đến khi dừng hẳn.
Những hàng chữ nói nghe nhẹ nhàng nhưng đối với Nguyễn Văn Thiệu thì không khác gì sát muối lên trái tim.
Đúng vậy, Hoa Kỳ đã chính thức tuyên án tử cho chế độ ngụy quyền.
– Mẹ nó! Tại sao lại cắt giảm đột ngột thế này.
– Toàn bộ cái Đại Nam Cộng Hòa này ăn uống đều dựa vào viện trợ Mỹ, đến gạo còn chẳng đủ ăn.
– Bây giờ đùng cái cắt viện trợ thì kiếm đâu ra ngoại tệ mua xe sang, mua hàng hiệu, mua rượu ngoại, ăn nhậu chơi bời…
Lúc này, ông ta đang ngồi ôm đầu với vẻ mặt đau khổ, phía trước là Nguyễn Cao Kỳ, Dương Văn Minh và những tài phiệt thân cận.
– Tổng thống, mọi chuyện hiện tại là sự đã rồi.
– Quyết định của phía Hoa Kỳ đã được thượng viện và hạ viện thông qua, chúng ta buộc phải nghĩ cách đối phó thôi.
Xét về tố chất tâm lý, Nguyễn Cao Kỳ thực sự khá ổn, giữ bình tĩnh được trong cả những lúc nguy nan nhất.
– Giải quyết? Giải quyết thế nào?
– Sau cả chục năm tàn phá, Đại Nam Cộng Hòa giờ chỉ toàn côn đồ với gái điếm, ruộng không cày, cá không đánh, hết viện trợ thì há mồm chờ chết à?
Nghe giọng gào thét đầy uất ức, một nhân vật lạ mặt tên Vương Cường gẩy thuốc tiếp lời:
– Không đến nỗi tuyệt vọng như vậy, tổng thống của tôi!
Thấy mọi người chú ý, Vương Cường tiếp tục:
– Kiếm tiền thì có rất nhiều cách, hoặc là ngửa tay ăn xin như ông Thiệu, hoặc là ra đường làm gái, thậm chí cả buôn ma túy.
– Đừng hiểu lầm, tôi không có ý nói xấu các ông, dù sao nghề nào cũng cao quý mà, ha ha ha.
Vương Cường nở nụ cười đắc ý khiến quan chức Sài Gòn giận tím người nhưng lại không dám mở mồm phản bác.
Nguyên nhân vì Vương Cường là người do Hồng Kông cài vào thay thế Lý Long Thân, còn mạnh và ác độc hơn lão ta nữa.
– Các ông chủ yếu là e ngại nhập khẩu quá nhiều, không đủ đô la trả đúng không?
– Đơn giản, cứ đẩy tỷ giá với đồng USD lên cao chót vót vào, khiến cho tiện dân hạ đẳng không dám nhập khẩu nữa là xong.
– Giá trị tiền nội địa càng thấp, người ta càng ngại nhập khẩu vì lỗ, thay vào đó là tập trung xuất khẩu kiếm đô la cho các ông tiêu xài.
– Chỉ cần tỷ giá điều chỉnh đủ mạnh, chắc chắc thâm hụt thương mại sẽ giảm bớt.
Đây là lý thuyết ai cũng biết, đồng nội tệ yếu có lợi xuất khẩu và ngược lại.
Nhưng có một điều Vương Cường không nói là với thâm hụt thương mại 1 tỷ USD trong khi tổng GDP chưa tới 2 tỷ USD như Đại Nam Cộng Hòa thì chưa kịp cân bằng, dân đã chết đói hết rồi.
Thâm hụt thương mại lên tới 50% GDP, mà lại là nhu yếu phẩm nó khủng bố như thế nào? Hiểu một cách đơn giản, nếu dừng nhập khẩu thì 50% dân số Đại Nam Cộng Hòa phải chết đói.
Đáng tiếc, đám quan chức Sài Gòn đa phần bất tài, một vài kẻ khác thì vì ngậm tiền hối lộ nên cố ý nhắm mắt làm ngơ.
Kết quả là Đại Nam Cộng Hòa đã tung ra một cái chính sách dở người làm tăng gấp đôi chi phí nhập khẩu, đó là phá giá đồng tiền trong khi đang phụ thuộc vào nhập khẩu để mua nhu yếu phẩm cho người dân.