Chương 63: Sóng ngầm Đông Nam Á
– Tuy rằng bây giờ đã ở Mỹ, nhưng ông hãy cứ tiếp tục liên hệ với các mối quen cũ để nắm thông tin tại châu á.
– Khi cần thiết, có khi tôi sẽ gửi ông trở lại tiếp tục làm một ông trùm thời đại mới, như ở Thái Lan, Cam chẳng hạn… ha ha ha.
– À đúng rồi, vợ con ông tôi cũng đã cho người đón tới Mỹ, gửi vào một trường học tốt, sắm sửa nhà cửa đầy đủ rồi.
– Ông có thể yên tâm làm việc cho tôi.
Đạt mỉm cười đẩy ra một mảnh giấy ghi sẵn địa chỉ, lọt vào trong mắt Lý Thân là một sự uy hiếp đến mức trần trụi.
Ông ta đón lấy mảnh giấy mà trong lòng bắt đầu tính toán.
“Vợ con mình được giấu kín rất ít người biết, ngay cả CIA cũng chưa chắc rõ.”
“Vậy mà cậu ta lại có thể dễ dàng tìm ra và đưa tới Mỹ trước cả khi mình đến.”
“Đúng là con quái vật.”
Hiển nhiên, Đạt đưa vợ con Lý Thân tới không đơn thuần chỉ để đoàn tụ với nhau đơn giản như vậy.
Người như Lý Thân không phải là kiểu mẫu trung thần, kỵ sĩ gì cả, ông ta là tiểu nhân hoạt động vì lợi ích và chỉ cúi đầu trước bạo quyền.
Rõ ràng là Đạt cần phải thể hiện uy quyền tuyệt đối nếu muốn Lý Thân chịu làm việc đàng hoàng.
Tùy từng người cần phải có cách đối xử khác nhau, dùng nhân nghĩa để đối xử với nhân nghĩa, dùng bạo ngược mới trị được bạo ngược.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lý thân cắn răng quyết định đã làm là phải làm tới cùng:
– Thưa đại ca, thực ra em cũng có nghe một vài tin đồn ở châu á.
– Tin gì?
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc, sợ sệt của Lý Thân, Đạt tò mò hỏi nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt dè dặt của Lý Thân nhìn sang người khác.
Đây là động thái cho thấy tin tức đặc thù không thể nói khi có người khác.
Hiểu ý, Đạt nói với Tiffany:
– Em cùng với chị Đào đi mua sắm ít đồ đi, cứ dùng thẻ của anh quẹt thoải mái không cần nhìn giá.
Sau đó, Đạt quay sang nói với Lý thân:
– Anh có thể yên tâm về Drake, anh ấy không biết tiếng Việt.
Drake đã được Đạt thuê là vệ sĩ cá nhân, 24/7 chỉ phục vụ cho Đạt.
Lý Thân liếc nhìn vào khối cơ bắp sắt thép của lính đặc nhiệm SEAL bên cạnh mà trong lòng âm thầm e ngại.
Trên thực tế, hạng người như Lý Thân chủ yếu thuê bọn côn đồ cắc ké hù dọa dân thường là chính chứ tuổi gì tiếp xúc với lính đặc chủng thứ thiệt.
Còn Drake là quân nhân chuyên nghiệp thực thụ, cỡ như Lý Thân thì anh ấy có thể chấp cả trăm thằng.
Mà đấy là còn giới hạn trong tay không chứ có vũ khí thì bao nhiêu cũng chỉ cống mạng.
“Xem ra đại ca luôn sở hữu một hệ thống những chiến binh mạnh mẽ.”
“Nếu đưa vào những khu vực hỗn loạn thì…”
Lý Thân vội vàng lắc đầu bỏ qua ý tưởng không thiết thực, người châu á làm sao chơi lớn như vậy được.
– Thưa đại ca, em có nghe tin đồn rằng các băng đảng Hoa Kiều tại Đông Nam Á thực ra đang chia làm hai phe.
– Một phe vẫn cố gắng duy trì trật tự hiện tại nhưng ai cũng biết rằng nó sẽ sớm sụp đổ hoàn toàn bởi sự suy yếu của Đài Loan và Hoa Kỳ rút quân.
– Một phe khác nghĩ tới lựa chọn thay thế khả dĩ khác có thể khỏa lấp cái bóng của Đài Loan và không bị Hoa Kỳ phản đối.
Đạt nghe tới đây liền nhíu chặt mày lại.
Quả thực, nếu anh chỉ ăn chơi tại Mỹ thì mấy cái này không cần quan tâm.
Nhưng Việt Nam thì khác, quê hương của anh sẽ chịu ảnh hưởng rất nhiều.
– Thế lực mới được kỳ vọng nhiều như thế là ai vậy? Nhật Bản sao?
Ở châu á hiện tại, đồng minh tiềm năng nhất của Mỹ là Nhật Bản nên suy nghĩ này không quá khó hiểu.
Tuy nhiên, Lý Thân lại thở dài:
– Không phải Nhật, Nhật chỉ có ảnh hưởng về kinh tế, không đủ sức để vươn vòi sang tam giác vàng và thế giới ngầm.
– Đối tượng được nhắc đến ở đây là Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, tức Trung Quốc.
Đạt mở to mắt:
– Cái gì, Trung Quốc?
Đây là một lựa chọn cực kỳ bất ngờ vì Trung Quốc là một trong những quốc gia xã hội chủ nghĩa truyền thống, đối đầu với Mỹ, không ai nghĩ họ như một đối tượng thân Mỹ thay thế cả.
– Đúng vậy, ban đầu em cũng giống đại ca, khá ngạc nhiên về cái ý tưởng ngớ ngẩn này.
– Tuy nhiên, có một tin tức ngầm rằng trong giới lãnh đạo Trung Quốc đã có người âm thầm liên hệ với Hoa Kiều và mang tư tưởng thân Mỹ.
– Ngoài ra, lãnh đạo hiện tại là Mao Trạch Đông cũng đang gặp vấn đề về sức khỏe, khiến hệ tư tưởng “cách mạng văn hóa vô sản” đang bị hoài nghi.
Mao Trạch Đông, một lãnh tụ nổi tiếng của Trung Quốc, người thống nhất Đại Lục và loại trừ hoàn toàn ảnh hưởng thực dân phương tây ra khỏi Trung Quốc, dựa theo văn hóa Trung Quốc được xem là khai quốc chi quân.
Ông ta đã khởi xướng cách mạng văn hóa vô sản tại Trung Quốc, loại trừ mầm mống tư bản và kiên trì theo xã hội chủ nghĩa đến cùng, trở thành mối e ngại trong mắt tư sản Hoa Kiều muốn thân Trung Quốc.
Nhưng dù có quyền thế cỡ nào cũng không thể thoát khỏi quy luật sinh lão bệnh tử, già yếu và bệnh tật ập tới khiến ông ta không còn kiểm soát được mọi thứ như xưa.
– Hơn nữa, sau năm 1971, Hoa Kỳ và Trung Quốc đã trở nên thân thiết như anh em sau vụ Hoa Kỳ đuổi Đài Loan để đưa Trung Quốc làm Ủy Viên Thường Trực Hội Đồng Bảo An Liên hợp Quốc.
– Vị trí của Trung Quốc lại còn sát tam giác vàng, diện tích lớn, dân số đông, quân sự mạnh, rất thích hợp để thay thế Đài Loan làm bá chủ đông nam á, có thể nói thiên thời, địa lợi, nhân hòa đủ cả.
Đây là một sự kiện mà chính Đạt cũng không thể lường trước được nếu thiếu tin nội bộ của Lý Thân.
Dù sao Đạt ở kiếp trước chủ yếu dựa vào tài năng buôn bán hơn người chứ không phải chính trị nên thiếu sót về khoản này rất bình thường.
“Trung Quốc sẽ nhúng tay vào tam giác vàng?”
“Không đơn giản như vậy, muốn chiếm được lợi nhuận từ ma túy, thương mại, Trung quốc cần thu phục băng đảng Hoa Kiều làm tay sai phân phối, đồng thời kiểm soát đường vận tải qua Đại Nam Cộng Hòa, Campuchia, Thái Lan, Biển Đông… tuồn hàng khắp Đông Nam Á.”
Lào không có đường ra biển nên bắt buộc phải qua Đại Nam Cộng Hòa thay vì Lào.
“Nhưng Thái Lan đang có lính Mỹ đóng quân, Campuchia tuy nói có biển nhưng bờ biển hẹp và lối ra bị khóa hai đầu bởi Đại Nam Cộng Hòa, Thái Lan.
“Vậy nên cơ hội khả dĩ của Trung Quốc là chiếm lấy Biển Đông và chi phối Đại Nam Cộng Hòa hoặc Thái Lan, lấy đường ra biển làm trùm mới của Đông Nam Á.”
Đạt không rảnh về chính trị, nhưng chỉ cần nhắc đến buôn bán, bao gồm cả buôn bán Ma Túy thì tất trở nên nằm trong lòng bàn tay của cậu.
Đạt đứng thẳng dậy lên phía bản đồ châu á treo ở phòng khách.
“Đầu tiên, điểm đỏ quan trọng nhất là quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, án ngữ tại trung tâm Biển Đông, đây là thứ bất kỳ quốc gia nào muốn chi phối Đông Nam Á đều phải có.”
“Nhưng nơi này đang thuộc kiểm soát của Hoa Kỳ núp bóng Đại Nam Cộng Hòa, những hạm đội hùng mạnh nhất thế giới của hoa Kỳ là thứ mà Trung Quốc không thể nào vượt qua được.”
“Trừ khi… Hoa Kỳ bán cho Trung Quốc… nhưng điều đó có thể xảy ra sao?”
“Chưa nói tới Việt Nam sẽ sớm giải phóng Đại Nam Cộng Hòa và có ý chí riêng của mình, Thái Lan thì trước giờ thân Mỹ, Trung Quốc tính làm thế nào đây?”
Nói thật, những vấn đề về chính trị luôn là điểm yếu của Đạt.
Cậu biết chắc rằng Trung Quốc cần phải chiếm Biển Đông và gia tăng ảnh hưởng tại Việt Nam để hoàn thành con đường thương mại.
Tuy nhiên, cậu lại thấy nó bất khả thi trong tình huống hiện tại.
Phải biết rằng đây là chiến đấu trên biển, và ở thời kỳ này, toàn bộ hải quân Trung Quốc cộng lại còn không bằng một hạm đội Hoa Kỳ.
– Được rồi, nói cái gì bây giờ cũng hãy còn quá sớm!.
– Lý Thân, ông hãy tiếp tục theo dõi sát sao vụ này, không cần tiếc tiền nếu cần, chúng ta cần phải nắm bắt thông tin thật tốt để kiếm tiền.
Lý Thân cúi đầu:
– Dạ vâng! Đại ca!
– Uh, không có việc gì nữa thì đi thăm vợ con đi, chắc họ cũng đang chờ ông đấy.