Chương 58: Quý tộc chân chính
– Vâng! Vâng!
– Chúng tôi sẽ có mặt, cảm ơn ngài đã mời!
Đạt vừa bước ra cửa nhà tắm thì thấy Tiffany đang trả lời qua điện thoại.
– Ai vậy em?
– Là Gardner, ông ấy mời chúng ta tới trang trại Gardner ở ngoại ô Washington để gặp mặt.
– Thời gian là 9 giờ sáng ngày mai.
Đạt khẽ gật đầu.
– Đúng như anh dự đoán, vậy là Gardner đã có hứng thú với chúng ta.
– Cuộc gặp mặt này sẽ là một cuộc dò xét xem thử chúng ta có đủ tư cách làm đối tác của ông ta không?
Với kiến thức của ông trùm, Đạt rất rõ các nước đi cơ bản của giới thượng lưu.
Giới thượng lưu thường tổ chức các buổi đi chơi với những thú vui quý tộc như kiểu đấu kiếm, đua ngựa, đánh golf…
Nếu Đạt không phải là người có xuất thân cao quý tương đương thì sẽ để lộ sự “nghèo hèn” trong lúc tiếp xúc, bị loại ngay từ vòng gửi xe.
May thay, bản thân Đạt còn quý tộc hơn cả những quý tộc chân chính nhờ ký ức làm vua nên không e ngại.
Riêng Tiffany có hơi khó một chút nhưng vẫn ổn vì phụ nữ có thể lấy lý do cơ thể để tránh tham gia hoạt động thể thao.
– Em hãy ôn tập lại các kiến thức về lễ nghi quý tộc cơ bản mà chuyên gia lễ nghi người Anh đã dạy.
– Ngày mai hãy mặc áo khoác ấm và nói rằng cơ thể không khỏe, chuyện còn lại để anh lo.
Trước đó, Đạt đã tính đến trường hợp này nên thuê hẳn quản gia theo chuẩn hoàng gia Anh để dạy lễ nghi cho Tiffany với mức giá cực cao.
– Được rồi! Em sẽ cố gắng!
Tiffany bắt đầu cảm thấy sự phiền muộn của một phú bà chân chính, đột nhiên cô nghĩ đến gì đó nói với Đạt:
– Đúng rồi, nếu muốn đi lại tự do thì anh nên thuê công ty an ninh bảo vệ.
– Ngoại trừ khu nhà giàu thì an ninh trật tự ở Mỹ rất kém.
Đạt hơi tò mò:
– Kém tới mức nào?
– Kém tới mức mà anh có thể bị cướp xe, lột quần ngay giữa đường cái nếu đi lạc vào khu nhà nghèo.
… Đạt nghe mà muốn cạn lời.
– Cảnh sát Hoa Kỳ kém đến vậy sao?
Tiffany thở dài:
– Vấn đề là không phải cảnh sát kém mà là lực lượng cảnh sát được ưu tiên bố trí dựa trên tài sản.
– Khu nhà giàu của giới thượng lưu sẽ được bảo vệ 24/7, thừa thải cảnh sát nhưng các khu nhà nghèo đa phần là do băng đảng tự trị, cảnh sát rất ít làm việc.
– Vậy nên anh sống trong khu nhà giàu thì rất an toàn, thoải mái và ngược lại, ở trong khu nhà nghèo thì nên tự biết lo thân mình đi.
– Ngày mai đi ra ngoại ô, phải đi ngang qua một vài khu bất ổn, chúng ta lại là dân gốc á mới tới nên tốt nhất cứ vậy cho an toàn anh ạ.
Đạt nghe xong liền hiểu, cơ chế xã hội của Hoa Kỳ giống với kiểu hệ thống pháo đài thời trung cổ.
Bên trong lâu đài của lãnh chúa, quý tộc ở là an toàn nhất, rìa ngoài thì bị chia ra quản lý bởi những ông trùm riêng, tội phạm lộng hành.
Người lạ mặt ở khu này sang khu khác bị cướp, bị trộm là chuyện bình thường, đây cũng là lý do dân Mỹ rất thích mua súng vì giúp tự vệ trước trộm cướp.
– Ok, để anh điều vệ sĩ kiêm tài xế luôn.
Ở nước Mỹ, các công ty an ninh tư nhân cực kỳ mạnh, thậm chí sở hữu cả những vũ khí hạng nặng là bình thường.
Hơn nữa, vì chính sách cho cựu chiến binh cực kém, các cựu quân nhân khi hồi hương sẽ rất túng thiếu do kỹ năng sinh hoạt kém nên chỉ cần một cú điện thoại, Đạt dễ dàng tìm được một vệ sĩ có xuất thân là cựu lính đặc nhiệm SEAL.
– Xin chào, tôi là Drake, một cựu quân nhân SEAL từng tham chiến ở trung đông và hiện đã giải ngũ.
– Tôi có thể điều khiển cả máy bay trực thăng và xe tăng chiến đấu cùng những vũ khí thông thường.
Drake là một người đàn ông da trắng có mái đầu trọc, cơ bắp cuồn cuộn cao gần hai mét, thân hình vạm vỡ như king kong.
Nói thật, Đạt cảm giác đối phương chỉ cần dùng một tay là đủ để nhấc cả người mình lên, trông cực kỳ có cảm giác an toàn ở vị trí vệ sĩ.
– Chào Drake! Sự an toàn của chúng tôi xin nhờ anh giúp đỡ.
– Xin quý khách yên tâm, chúng tôi là chuyên nghiệp.
– Ok, vậy hôm nay anh sẽ chở chúng tôi đến trang viên Gardner, đây là chìa khóa xe.
Đạt đưa cho Drake chìa khóa chiếc xe Mercedes-Benz S-Class, Drake nhận chìa khóa có hơi chần chừ một lúc.
– Có chuyện gì vậy? Chiếc xe có vấn đề gì sao?
Nghe Đạt hỏi, Drake gãi đầu:
– Không có gì đâu thưa sếp, tôi chỉ theo thói quen nghĩ tới những khó khăn khi sử dụng mẫu xe gầm thấp như Mercedes-Benz S-Class thôi.
– Hồi ở chiến trường, chúng tôi chỉ thích những chiếc xe gầm cao đa năng vì tính tiện lợi của chúng, nhưng với đường xá tại Mỹ thì không vấn đề gì.
Đạt mỉm cười:
– Cái này anh yên tâm, sau này tôi sẽ đặt làm một chiếc xe gầm cao với kính chống đạn.
Drake cười gượng, tưởng rằng Đạt đang đùa mình mà không biết rằng đây là suy nghĩ thật của anh.
…
Trang viên Gardner, một nơi nằm ẩn mình giữa khu rừng sinh thái đầy hoang dã.
Đây là lãnh địa tư nhân của Gardner, không mở cửa với người ngoài mà chỉ chào đón giới thượng lưu quen biết với ông chủ.
Với diện tích khoảng 2 ngàn héc ta cùng những khối kiến trúc như xa hoa như trường đua, chuồng ngựa, sân Golf, vườn nho, hầm rượu… Gardner thể hiện thế nào là quý tộc chân chính, không đơn thuần khoe xe sang, rượu xịn mà họ “vui chơi” bằng những thứ riêng biệt tách xa với dân thường.
Đạt đã nhận ra điều này ở ngay bãi đỗ xe của trang viên Gardner.
Ngoài trừ chiếc Mercedes của họ, tất cả xe còn lại đều hàng đặt riêng tại xưởng bản giới hạn hoặc là kiểu xe đặc thù như xe cổ, xe quân sự.
Quý tộc chân chính không chạy theo xe sang, họ bắt những hãng xe sang phải chạy theo ý họ.
“Lần này mình hơi thiếu sót một chút, phải lưu ý và ghi nhớ.”
Đạt thầm nghĩ trong lòng như vậy nhưng ngoài mặt vẫn tự tin như thường dắt tay Tiffany đi tới cổng, nơi có sẵn nhân viên mặc vest chào đón.
– Xin lỗi, cho phép chúng tôi được biết tên của quý ngài và quý cô đây ạ!
Nhân viên cung kính cúi chào, đồng thời khéo léo hỏi thân phận khách mời.
Hôm nay, Đạt mặc một bộ áo thun ngắn tay và quần dài để phù hợp với buổi đi chơi nhưng không đánh mất vẻ lịch lãm.
Tiffany thì mặc áo khoác lông bên ngoài phối với váy thẳng trông rất bắt mắt.
Tuy nghe đơn giản vậy nhưng vật liệu trên quần áo đều là loại hàng cao cấp nhất, nhân viên dễ dàng nhìn thấy nên thể hiện sự tôn trọng rõ ràng.
– Tôi là Đỗ Đức Đạt, đây là vợ tôi, Tiffany.
– Ngài Gardner đích thân mời tôi đến đây.
– Dạ vâng! Chúng tôi cũng đã được dặn trước, xin mời ngài theo hướng này!
Một người nhân viên trông có vẻ giống quản lý đứng ra cúi người chào, một tay đặt trước ngực theo đúng nghi lễ.
– Tôi là Mike, chúc các ngài một buổi sáng tốt lành!
Đạt khẽ gật đầu, ra hiệu cho đối phương dẫn đường.
Thái độ nhìn từ ngoài trông Đạt có vẻ trịch trượng, khinh người nhưng đây chính là cách xử lý chính xác.
Người thượng lưu không cần chào hỏi tầng lớp dưới mà chỉ thực hiện nghi lễ chào hỏi với người ngang hàng.
Mike híp mắt lại, mỉm cười dẫn đường, trong lòng thì thầm nghĩ:
“Thần thái tự nhiên, quen thuộc với quyền uy như vậy xem ra là con cháu quyền quý.”
“Chắc là hoàng thất của quốc gia châu á nào đó hoặc dân thượng lưu gốc Á!”
Mặc dù nghĩ rất nhiều, Mike không hề để lộ ra mà ngoài mặt vẫn nhiệt tình dẫn đường và giới thiệu:
– Thưa ngài, đây là tòa dinh thự với tổng cộng 128 phòng khách với lối kiến trúc tương tự như ở cung điện Buckingham.
– Trước tòa dinh thự là mặt cỏ rộng rãi với vòi phun nước, bên cạnh có mê cung cây cảnh để giải trí lúc rảnh.
– Hôm nay hai vị tới đúng dịp trang viên tổ chức cuộc thi Polo, ngài Gardner hiện đang chơi ở sân thi đấu, để tôi dẫn mọi người tới.
Lúc này, theo sau Đạt là Tiffany và Drake, tổng cộng ba người.
Nhưng chỉ có mình Đạt hiểu cái món Polo kia là thứ quỷ gì, nó thậm chí còn ít thấy hơn cả đánh golf và đua ngựa.
Bởi vì đây là môn thể thao đặc thù của giới thượng lưu, quý tộc, yêu cầu còn khắt khe và đốt tiền hơn nhiều so với những trò chơi thượng lưu khác.
Rõ ràng, đây là một phép thử của đối phương nhằm biết Đạt có phải cùng tầng lớp với mình hay không.
Và Đạt dĩ nhiên không hề ngần ngại chút nào, trực tiếp nhận khiêu chiến:
– Ồ! Là chơi Polo sao, món này tôi cũng thích lắm.
– Thật là thích thú khi vụt mạnh những chiếc gậy khi đang rong ruổi trên lưng ngựa.
Mike cười xán lạn hơn nữa:
– Xem ra ngài sẽ có một buổi đi chơi thú vị tại đây.