Chương 59: Bill Gates
Polo, môn thể thao quý tộc mà người chơi ngồi trên lưng ngựa và đánh gậy, ghi bàn để chiến thắng.
Polo được thi đấu trên mặt sân rộng rãi hình chữ nhật, mỗi đội bao gồm 4 người chơi cưỡi trên bốn con ngựa làm đồng đội, phối hợp với nhau để chiến thắng.
Người chơi ghi bàn bằng cách dùng một cái vồ có cán dài điều khiển một quả bóng bằng nhựa trắng hoặc bằng gỗ vào cầu môn đối phương.
Đại loại thì nó giống với kiểu kết hợp giữa cưỡi ngựa và khúc côn cầu.
Lý do nó được xem là môn thể thao quý tộc vì người chơi cần phải có sân bãi lớn được bảo dưỡng kỹ càng, những con ngựa chiến đắt giá, kỹ thuật cưỡi ngựa điêu luyện được học từ nhỏ, chuồng ngựa cùng chi phí chăm sóc ngựa quý của mình.
Mỗi một ngày chơi Polo đều phải đánh đổi bằng cả tháng lương của người bình thường, thực sự quá đắt đỏ
Đây đều là hạng mục mà những người bình thường, cho dù giàu có cũng không thể nào tiếp cận nổi vì cần phải đầu tư chỉn chu ngay từ khi còn nhỏ.
Nói cách khác, nếu bạn không được sinh ra trong chiếc thìa vàng, Polo không dành cho bạn.
Khi đạt tới sân thi đấu, xung quanh đã có bốn, năm chục người.
Ở trên sân, Gardner và 6 người chơi khác đã mặc áo thi đấu sẵn và cưỡi ngựa khởi động trên sân.
Bên ngoài là các quý ông và phu nhân ngồi xem trên khán đài bàn tán với nhau.
Có thể dễ dàng nhìn thấy những khuôn mặt quyền lực trong số họ như William Henry Gates, J. Elroy McCaw…
Phía xa xa, một vài quý cô thích vận động tập cưỡi ngựa trên trường đua cùng bạn bè, hầu hết trong độ tuổi thanh thiếu niên.
Xét về độ tuổi, đáng lẽ Đạt phải ra chơi cùng đám thanh niên nhưng bởi vì cậu đến đây để làm đối tác với Gardner nên phải đối diện với những quý tộc chân chính đã trưởng thành.
Đầu tiên là Gardner.
Với tư cách chủ nhà, dù đang trong sân, Gardner vẫn cưỡi ngựa tới gần chỗ Đạt.
– Xin chào, tôi là Booth Gardner, rất vui vì được gặp các cậu.
– Hân hạnh gặp ngài, tôi là Đỗ Đức Đạt, người sáng lập quỹ từ thiện Angel Final.
– Đây là vợ của tôi, Tiffany.
Khác với cách đối xử lạnh nhạt với người làm, Đạt và Tiffany cúi chào theo đúng nghi lễ quý tộc Anh với Gardner.
Điều đó giúp ông ấy hài lòng vì truyền thống quý tộc mà ông ta tự hào không bị mai một:
– Tôi nghe quản gia nói cậu rất thích đánh Polo, có muốn làm một ván không? Tôi sẽ nhường.
Đạt liếc nhìn, mặc dù là hỏi nhưng rõ ràng Gardner cố ý chỉ để 7 cầu thủ trong sân, thiếu một người, không cần nói cũng biết đã tính gì ngay từ đầu.
– Chơi thì ok, nhưng nhường thì thôi đi, thể thao là phải fier-play.
– Tôi cũng sẽ không nhường ông đâu.
Trong tiếng anh, ngôn ngữ sử dụng chỉ đơn giản là I và You, không có nhiều ngôi như anh, em, chú, bác nên nói như vậy không hề mất lịch sự. (Bối cảnh mọi người tự hiểu là đang nói tiếng anh nhé.)
Gardner cười ha ha:
– Tốt, tôi rất thích những chàng trai trẻ tự tin như cậu.
– Còn quý cô Tiffany, xin phép được mượn ông nhà của cô một lát.
Tiffany cười đáp:
– Không sao, đằng nào thì hôm nay tôi cũng chỉ tới làm khán giả thôi.
Tiffany vừa nói vừa làm động tác che cổ cho thấy bản thân không được khỏe.
Nhân viên quản lý hiểu ý nhanh chóng dẫn cô về phía các quý bà ngồi tám chuyện, tránh vận động mạnh, còn riêng Đạt thì đi tới chuồng ngựa.
Dần dần, Đạt bắt đầu có một cảm giác thân thuộc như thời ở kiếm trước khi sờ vào những con ngựa đắt giá với bộ lông óng mượt.
Hồi đó, cậu là một tay chơi khét tiếng, chuyên cưỡi ngựa bay ném bóng biu biu như phim chưởng.
Đúng vậy, bạn không nghe nhầm, ở kiếp trước, Đạt thậm chí còn cưỡi được cả những sinh vật thần thoại như ngựa bay có cánh, dăm ba con ngựa thường chỉ đơn giản như đang giỡn.
Nên không khó để đoán ra, trên sân Polo thì Đạt sẽ như thế nào.
Kỹ thuật cưỡi ngựa điêu luyện, thoắt ẩn thoắt hiện, vụt đánh xuất sắc, một mình phá vỡ toàn bộ thế trận.
Sau hai tiếng chiến đấu, phe đội đen do Đạt dẫn đầu dễ dàng đánh thắng đội trắng của Gardner với tỷ số 17-3 dựa vào sự xuất sắc cá nhân của Đạt.
Nếu không phải vì lý do danh dự thì đến cả 3 điểm gỡ gạc, Gardner cũng chẳng có được.
Các tiểu thư bên ngoài chụm đầu vào nhau bàn tán, biểu cảm như thể muốn rụng trứng trước tư hế oai phong của Đạt.
Còn Tiffany thì được dịp tự hào:
“Đấy, chồng chị ưu tú vậy đấy.”
Bước xuống ngựa, giọng nói ồm ồm của Gardner vang lên:
– Này, tôi chỉ nói vậy thôi mà cậu bắt nạt bộ xương già này như thế à?
Lời thì trách cứ nhưng nhìn vào nụ cười thì rõ ràng Gardner chỉ đang đùa.
– He he! Vì tôn trọng ngài nên tôi mới dùng hết sức lực ấy chứ.
– Nếu là người khác thì chưa chắc đã được vậy đâu, ngài may mắn lắm đấy.
– Nói vậy tôi phải cảm ơn cậu vì đã đánh hết sức à?
– Quá khen, không cần khách sáo!
– Ha ha ha!
Dù vừa trải qua trận cầu nảy lửa, giữa hai người vẫn rất hài hòa, tình cảm, vỗ vai nhau bước đi như thể thân thiết đã lâu.
Nguyên nhân vì thân phận hai bên khác nhau, không có tính cạnh tranh.
Dù sao Gardner cũng đã tầm tuổi trung niên, là bậc cha chú của Đạt chứ không phải đối thủ cạnh tranh lấy le với gái như đám thanh niên dại gái.
Ngoài ra, mục đích chính của Gardner là lôi kéo thêm nhân vật thượng lưu để hỗ trợ tranh cử thống đốc trong tương lai đã hoàn thành nên ông ấy vui là hợp lý.
– Cậu Đạt, nhà bếp đã chuẩn bị một bữa trưa trong dinh thự, cậu có vui lòng ở lại ăn cùng chúng tôi không?
– Rất sẵn lòng!
…
Dinh thự của Gardner rất rộng, nhìn từ ngoài không khác gì hoàng cung hay pháo đài.
Sau khi tắm rửa, thay quần áo, Đạt và Tiffany phải nhờ có quản gia dẫn đường thì mới tìm được phòng ăn, nơi mọi người đã chờ sẵn.
Đạt liếc nhìn, không phải ai cũng được Gardner mời ở lại, chỉ có một số nhân vật máu mặt cầm quyền mới xuất hiện ở đây.
Các thanh niên, chàng trai trẻ hoặc thượng lưu cấp thấp đều ở đâu đó khác.
Bàn ăn tổng cộng chỉ có khoảng 20 người, tuy nhiên vị trí cách rất xa nhau trên một chiếc bàn dài dằng dặc.
Gardner ở vị trí chủ nhà, khách mời trải đều hai bên.
Mỗi vị trí đều có một phục vụ riêng ở đằng sau phụ trách và cả bộ dao nĩa với hàng tá loại khác nhau.
Đối với người châu á thông thường, họ chỉ phân biệt được dao, nĩa và muỗng là hết cỡ.
Nhưng trên thực tế, đúng theo tiêu chuẩn dao có nhiều loại dao, nĩa có nhiều loại nĩa, tương tự muỗng cũng có nhiều loại muỗng dựa trên từng loại thức ăn khác nhau..
Ví dụ như dao ăn món chính khác, dao phết bơ khác, dao cắt phô mai khác, dao cắt thịt bò, dao cắt cá… vân vân và mây mây đủ cho đám dân thường nổ não trông như một thằng đụt ở bữa tiệc thượng lưu.
Thậm chí còn chưa dừng lại ở đó, các dụng cụ kẹp, gắp, múc… quái lạ cũng không hề thiếu, nhiều đến cả trăm loại dụng cụ khác nhau.
Tất cả thể hiện đúng tinh thần của quý tộc Anh, nếu không làm cho món ăn ngon hơn được thì phải làm sao cho bàn ăn cầu kỳ nhất có thể để bù lại.
Nếu như Đạt chỉ là một người Việt thông thường thì chắc chắn phải xấu mặt ở đây, may thay, nhờ kiến thức kiếp tước, Đạt dễ dàng thể hiện phong thái còn quý tộc hơn cả những quý tộc chân chính.
Thậm chí cậu còn khéo léo hỗ trợ Tiffany mỗi khi cô gặp khó khăn theo cách người ngoài nhìn vào tưởng là “chiều chuộng” như lấy hộ, gắp hộ…
Tất cả mọi thứ đều rất hài hòa cho tới cuối bữa ăn vẫn không có chuyện gì đặc biệt.
Gardner gần như quên mất mình mời Đạt tới đây làm gì và Đạt cũng “quên” luôn chẳng nói gì cả.
Nhưng khi về phòng nghỉ ngơi, đột nhiên, một chàng trai trẻ xuất hiện trước mặt Đạt, đưa tay ra và tự giới thiệu:
– Xin chào! Tôi là Bill Gates, con trai của luật sư William Henry Gates, Sr II.
– Xin phép được làm phiền hai vị một lúc.