Chương 57: Quyền lực thật sự
Vì sao các tỷ phú Mỹ thích lập quỹ từ thiện?
Không đơn thuần là để tránh thuế, vì chính phủ Hoa Kỳ cũng biết và đặt ra nhiều giới hạn trong điều khoản này.
Ví dụ như công ty Đ&T lãi ròng 4 triệu USD, phần được giảm thuế thông qua từ thiện tối đa cũng chỉ khoảng 2 triệu đô la, mà phải đúng đối tượng chứ không phải muốn làm gì thì làm.
Hơn nữa, thuế suất cũng không phải 100% ví dụ như Đạt dự tính hỗ trợ 1 triệu USD, phần thuế đáng phải chịu chỉ đâu đó khoảng 30% và còn lại 700 ngàn USD.
Giả sử nếu như không làm từ thiện thì Đạt sẽ vào túi 700 ngàn USD trong khi làm thì số tiền được dùng hết cho từ thiện, về túi bằng 0.
Tất nhiên thực tế thao tác phức tạp hơn nhiều chứ không đơn giản như vậy nhưng rõ ràng nếu xét về lợi ích tiền thu về túi thì đi lập quỹ từ thiện lỗ hơn là rõ.
Tuy nhiên, mọi việc không đơn giản như vậy, cần phải xét tới một thứ là quyền chi tiêu, quyền lực của đồng tiền.
Xã hội Hoa Kỳ là xã hội tư bản, người bỏ tiền là người nắm quyền quyết định.
Đạt bỏ 1 triệu USD cho trường học để làm từ thiện, nhưng cậu yêu cầu được quyền quyết định sử dụng nó như thế nào, đấy mới là điều quan trọng vì nó mang tới quyền lực của người cầm tiền.
Cậu sẽ có quyền chi phối toàn bộ số tiền 1 triệu USD thoải mái mà không sợ bị rút đi bởi thuế, đồng thời đánh bóng tên tuổi bằng ba chữ “nhà từ thiện”.
Còn nếu giống những kẻ ngốc lười biếng cứ giao hết cho hiệu trưởng thì chỉ vỗ béo cái bụng phệ của lão ta.
Hiệu trưởng hơi gượng cười:
– Cậu muốn tự mình quyết định hết sao, làm vậy sẽ rất mệt mỏi đấy.
– Nào là chọn nhà thầu, chọn đối tượng học bổng, xét duyệt hồ sơ, giám sát thi công, máy móc, hồ sơ, giấy tờ…
Razer cố gắng tìm lý do để đẩy Đạt ra ngoài, dễ bề âm thầm thao túng, tham nhũng bên trong.
Đúng vậy, tham nhũng là hiện tượng phổ biến tại bất cứ đâu chứ không phải chỉ riêng Đại Nam Cộng Hòa mới có, chỉ là Đại Nam Cộng Hòa quá phổ biến, quá chuyên nghiệp nên nổi cộm thôi.
Đạt biết rõ mọi thứ nhưng không thể hiện sự khó chịu mà bình tĩnh hóa giải:
– Chúng tôi có một đội ngũ luật sư chuyên nghiệp và cán bộ, công nhân viên mẫn cán.
– Về phần ấy, các ông có thể yên tâm.
– Hơn nữa, các ông cũng có thể giúp đỡ phần nào mà?
Đạt nói chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng, hài hước nhưng riêng việc quyền chi tiêu thì quyết không nhường.
Điều này khiến hiệu trưởng Razer khó xử vì ông ta không quyết định được việc lớn như vậy.
Các khoản tiền chi tiêu trong nhà trường đều phải trải qua một hệ thống xử lý kín theo ý những ông chủ thực sự phía sau chứ hiệu trưởng chỉ là con rối.
– Xin lỗi, tôi nghĩ bản thân tôi không có quyền quyết định mọi thứ.
– Không sao, chúng tôi chỉ đến để cho thấy thiện ý của mình.
– Đây là số điện thoại bàn của chúng tôi, nếu chủ tịch hội đồng trường Lakeside muốn bàn chi tiết hơn thì chúng ta có thể gặp mặt.
Nói xong, Đạt đứng dậy bắt tay rồi rời đi bởi mục đích đã đạt tới.
Như đã nói, Hoa Kỳ không giống Đại Nam Cộng Hòa, quyền tư hữu ở đây rất nặng.
Ví dụ như trường học, người quyền lực nhất không phải hiệu trưởng như ở Đại Cam Cộng Hòa, chủ tịch hội đồng nhà trường mới là thứ khủng khiếp nhất.
Bởi vì hội đồng nhà trường tư nhân phụ trách quản lý, hỗ trợ vốn cho cả trường học, quyết định mọi thứ từ A đến Z chứ không phải bù nhìn như trong hệ thống giáo dục công lập.
Hiệu trưởng Razer chỉ có thể thở dài, âm thầm quay số gọi điện…
– Anh à, mục đích ngay từ đầu của anh là chủ tịch Booth Gardner của trường Lakeside đúng không?
Tiffany nhỏ giọng nói chuyện với Đạt khi ra bên ngoài.
– Đúng vậy, hiệu trưởng cũng chỉ là tay sai cấp trung trong xã hội Hoa Kỳ mà thôi.
– Chỉ có những ông trùm sau lưng như Booth Gardner ẩn mình đằng sau mới thuộc tầng lớp thượng lưu.
– Anh không muốn chúng ta ngang hàng với tay sai, chúng ta phải trở thành đối tác đối thoại trực tiếp với ông chủ thực sự.
Đối với người thường, những nhân vật như hiệu trưởng, CEO là biểu tượng quyền lực cao cao tại thượng, bất khả xâm phạm.
Nhưng trên thực tế, họ chỉ là cấp dưới làm việc theo chỉ đạo của những người như Booth Gardner, trong tay không có nhiều quyền lực như người ta nghĩ.
Thậm chí dân thường còn không được phép biết tên chủ tịch hội đồng trường giống như thời phong kiến không được phép biết tên vua chúa vậy.
– Nhưng chỉ có một triệu đô la vào một trường học, Booth Gardner có để ý tới không?
Tiffany nói từ “chỉ” rất nhẹ nhàng với con số triệu đô la khiến Đạt bật cười.
Xem ra vợ của anh đã bắt đầu có suy nghĩ của phú bà.
Nhưng cô ấy nghĩ vậy cũng có lý do, bởi Booth Gardner là một trong những người có quyền lực lớn, ông ta hiện đang là thành viên thượng viện Washington, chủ sở hữu công ty Weyerhaeuser với cả trăm ngàn cây số vuông đất khai thác và hệ thống nhà xưởng, dây chuyền, nhân viên đồ sộ.
Phải biết, cả cái thành phố Nha Trang chỉ mới hơn hai trăm ngàn cây số vuông, đủ biết Booth Gardner khủng khiếp thế nào.
Vậy nên 1 triệu USD tuy không nhỏ nhưng chưa chắc đã đủ để thu hút Booth Gardner.
– Đúng là chỉ 1 triệu USD không quá lớn, nhưng Booth Gardner sẽ có hứng thú với chúng ta.
– Em nghĩ thử xem, đứng ở vị trí người ngoài, ông ấy sẽ cảm thấy sức mạnh thật sự của chúng ta chỉ giới hạn trong triệu USD thôi sao?
– Theo logic bình thường, một người trẻ tuổi sẵn sàng quăng triệu USD như chơi thì tài sản đứng sau phải lên đến cả tỷ USD.
– Booth Gardner là dân kinh doanh, vừa làm chính khách, ông ấy sẽ cần thêm mối quan hệ với những người giàu có, quyền lực để thăng tiến.
– Chúng ta cần dung nhập giới thượng lưu Mỹ, ngược lại những người thuộc giới thượng lưu cũng muốn tập hợp thêm những nhà tài phiệt để củng cố quyền lực.
– Đây là cách vận hành của xã hội tư bản, người giàu chơi với người giàu, người nghèo chơi với người nghèo, giàu càng giàu, nghèo càng nghèo, trở thành khoảng cách giai cấp vĩnh viễn không thể vượt qua.
Là một ông trùm thương nghiệp ở thế giới trước, Đạt hiểu quá rõ cơ chế vận hành cá lớn nuốt cá bé như thế này.
Những kẻ mạnh sẽ tự tập hợp lại với nhau thành đàn sư tử khát máu và săn mồi khắp khu rừng, đánh chén no nê.
Muốn sống giàu có trong môi trường như vậy, quan trọng nhất là phải có một hội.
Nói dễ nghe là hội thượng lưu, nói khó nghe là hội ăn cướp.
Ăn cướp và bị ăn cướp, bạn chỉ có thể gia nhập một đội trong đó.
Tiffany không hiểu hết những điều ấy, kinh nghiệm sống của cô chỉ giới hạn ở trường học và phố phường Đại Nam.
Nhưng cô tin tưởng vào Đạt.
– Nghĩa là chúng ta sẽ phải phông bạt trở thành quý tộc, thượng lưu?
Nghe câu hỏi của Tiffany, Đạt không chối mà thẳng thừng nhận:
– Chính xác, chúng ta phải phông bạt một vẻ ngoài quý tộc, lịch lãm, sang trọng để dung nhập vào giới thượng lưu.
– Giới thượng lưu ở Washinhton tuy rất mạnh nhưng họ không phải là trùm quốc tế, không có hệ thống truy tra toàn cầu tìm hiểu nguồn gốc chúng ta.
– Họ là những cầu nối vừa vặn để chúng ta gia nhập vào “hội thượng lưu” Hoa Kỳ.
– Chờ sau này, khi đã lớn mạnh rồi thì những gì phông bạt tự khắc thành sự thật.
Một kế hoạch có thể nói là bất chấp thủ đoạn.
Rõ ràng cụm từ “phông bạt” không phải là nghĩa tốt nhưng Đạt chấp nhận hết để hoàn thành mục đích.
Cậu không phải phông bạt để lừa gái, không phải phông bạt để ha oai với hàng xóm.
Đạt phông bạt là để bước vào trung tâm quyền lực Hoa Kỳ, trở thành con cá mập săn mồi, cướp tiền người khác và đưa về Việt Nam.
– Nhưng mà việc phông bạt này… nghe không quang vinh cho lắm.
Tiffany nhỏ giọng thì thầm.
– Sau này sẽ có những người lôi cái này ra để nói xấu anh.
– Đã làm việc lớn thì phải không từ thủ đoạn.
– Có cái gì xấu xa thì cứ bơi hết vào đây, anh nhận tất.
– Hơn nữa, lịch sử là do người thắng viết ra, chỉ cần thành công thì tự khắc có người tung hô.
– Em cứ việc tin tưởng vào anh, tập trung học quy tắc, lễ nghi quý tộc là được.
– Còn lại anh sẽ xử lý.