Chương 56: Quỹ từ thiện
– Ngày hôm qua, giá vàng có một đợt biến động mạnh dựa trên động thái phá giá đồng đô la của chính phủ Nixon.
– Một nhà đầu tư lạ mặt đã trở thành người thắng cuối cùng khi đã mạo hiểm mua vàng ở mức giá dưới 60 USD/Ounce và kiếm được 5 triệu đô la chỉ với số vốn 500 ngàn đô la.
– Phóng viên chúng tôi đã cố theo hỏi triết lý đầu tư và nhận được câu trả lời: “Đầu tư là không ngừng mạo hiểm.”
– Nhiều chuyên gia dự báo đây có thể sẽ là một trong những khởi đầu của một huyền thoại.
Một vài tờ báo của Mỹ đưa ảnh bóng lưng của Đạt cùng với dòng title “Huyền thoại được sinh ra”.
Từ đầu tới cuối, không ai nhắc đến những người chịu không nổi bán vàng mua Short hay những con bạc say máu nhảy cầu.
Chỉ đôi ba dòng dưới góc đăng tin tìm thấy vài cái xác vô danh dưới dòng sông lạnh lẽo chờ người thân đến nhận.
Thứ người thường nhìn thấy là thứ người ta muốn họ nhìn thấy.
Tiffany nhìn tờ báo khúc khích cười, quay sang trêu:
– Này nhà đầu tư huyền thoại, phát biểu gì đi chứ?
– Đầu tư là không ngừng mạo hiểm, ha ha ha!
– Nghe hài thật đấy!
Đối với những lời trêu chọc của Tiffany, Đạt chỉ có thể im lặng giả vờ không nghe thấy vì mọi sự chống cự đều vô nghĩa.
Bản thân cậu không có nói cái câu gì đó kiểu chém gió viu viu như vậy, đều là lều báo nhét chữ vào mồm dắt mũi.
Nhưng giải thích có ý nghĩa gì không? Thôi thì im lặng là vàng.
Báo chí nước Mỹ nổi tiếng hầm bà lằng và lòe người.
Ví dụ như thực tế cậu đã mua với giá vốn 50 triệu USD sau khi dùng đòn bẩy chứ không phải đơn thuần 500 ngàn đô la như báo nói, cậu bán với giá trung bình 64,89 được hơn 54 triệu USD, lợi nhuận thực tế sau khi trừ thuế phí tổng tộng là 4,15 triệu USD chứ không phải 5 triệu USD.
Nhưng Đạt hiểu vì sao lều báo viết như vậy.
Phải chém gió viu viu như thế mới có người xem, mới thu hút được con bạc say máu.
Người thường chỉ thấy được ví dụ của 0,01% thành công như Đạt được tung hô trên báo chứ đâu ai muốn thấy 99% con bạc say máu táng gia bại sản nhảy cầu ngoài kia.
Nhưng đó không phải chuyện Đạt quan tâm, khôn sống mống chết, mạnh được yếu thua, tự họ phải biết lo cho mình.
Hiện tại, cậu đang cùng Tiffany bay ngược trở về trường Lakeside để gặp hiệu trưởng, bàn về kế hoạch dùng quỹ từ thiện hỗ trợ học bổng và xây thêm thư viện.
Đây là một bước đi vừa giúp giảm bớt tiền thuế phải đóng sau khi chốt cú lãi cực lớn, vừa thông qua “quỹ từ thiện” để tạo sức ảnh hưởng, thực hiện những việc bản thân mong muốn.
Đạt không quên, mục đích chính của mình khi sang Mỹ là gì.
– Anh à? Giá vàng thật sự sẽ không tăng nữa sao, mọi người đều nói là đang có xu thế tăng?
Đột nhiên, Tiffany nhỏ giọng hỏi Đạt.
Nguyên nhân cô hỏi như vậy vì Đạt lập tức rút vốn khỏi sàn COMEX ngay khi hoàn thành phi vụ trong khi nhiều người dự báo giá sẽ tăng lên 70 USD, 80 USD.
Hiện tại công ty Đ&T chủ yếu tập trung giữ vốn đầu tư cho từ thiện, doanh nghiệp và chỉ chia khoảng 2 triệu USD để gom vàng không dùng đòn bẩy trong khi tổng tiền mặt sở hữu lên tới mốc 6,5 triệu USD.
Khoảng 2 triệu đô la sẽ được đưa vào quỹ từ thiện để né thuế.
Số còn lại dùng để đầu tư vào những công ty tiềm năng.
Rõ ràng làm từ thiện hay đầu tư sản xuất đều không thể đem lại lợi nhuận khổng lồ như ăn phái sinh.
Đạt mỉm cười:
– Sòng bạc là vậy đấy, họ sẽ giết chết những người tham lam.
– Khi các “chuyên gia” dự báo giá 70 thì nó sẽ không bao giờ tăng quá 69.
– Nhưng chỉ cần chờ tới lúc họ hô giảm thì giá sẽ nhảy lên 100.
Câu nói của Đạt nghe có vẻ kiêu ngạo.
Nếu là trước kia, chưa chắc Tiffany sẽ thật lòng tin tưởng nhưng hiện tại, trải qua phi vụ lịch sử kiếm 4,2 triệu đô la thì cô có thể yên tâm, hài lòng.
– Đúng là chồng của em!
– Anh giỏi nhất!
Cô hôn nhẹ lên má của Đạt, vui vẻ tựa vai như thể đấy là lâu đài tình ái vững chãi nhất.
Đạt vuốt ve mái tóc vàng óng, hôn nhẹ lên trán cô và nhìn với ánh mắt trìu mến.
– Công chúa của anh!
Mùi cơm chó nồng nặc đến mức cả khoang máy bay hạng thương gia đều ngửi thấy.
…
Buổi chiều, Washington DC, trường Lakeside.
Tiffany cùng Đạt xuất hiện ở cổng trường để đến gặp mặt hiệu trưởng Razor theo đúng lịch hẹn.
Hôm nay, Đạt và Tiffany từ bỏ phong cách doanh nhân, phú bà mà chỉ dùng trang phục thanh lịch phù hợp với lứa tuổi học sinh.
Tuy nhiên, mỗi món đồ đều được thiết kế và may thủ công bởi nhà thiết kế nổi tiếng người Pháp, thể hiện thân phận đặc biệt.
Trên đường đi, một vài người thấy mặt Tiffany liền vui mừng lại chào hỏi, cực kỳ kích động.
Bởi vì Tiffany trên thực tế đã chuyển trường sang Lakeside và có tên trong danh sách học sinh, trở thành hoa khôi chỉ ngay sau ba ngày lộ mặt.
Đây là chuyện dễ hiểu, với nhan sắc quốc bảo của Tiffany thì hoa hậu cũng kiểu chuyện thêm cái mũ.
Nhưng Đạt bắt đầu để ý một số thanh niên mới lớn dư thừa Hormone đang ngấp nghé tới Tiffany và ganh tị với cậu.
Nói thật, ở độ tuổi thực sự của ông trùm thương nghiệp thế giới khác thì nó khá là trẻ con.
Nhưng biết sao được, trong trường thì sớm muộn cũng gặp phải thôi.
“Mong là các bé cún dễ thương ấy sau này đừng quá tuyệt vọng.”
Đạt thầm nghĩ trong lòng, nhìn về phía những thanh niên trẻ tuổi với nụ cười tà ác.
…
Đến trước cửa hiệu trưởng, Đạt và Tiffany đã có hẹn trước nên được thư ký trực tiếp dẫn lên phòng.
Ở bên trong là một người đàn ông da trắng, tóc ngắn, đeo kính, tuổi tầm 40 đang ngồi dựa lưng vào ghế.
Thấy Tiffany tới, ông ấy đứng dậy chào đón niềm nở:
– Em đã đến rồi à, Tiffany!
Đồng thời quay sang phía Đạt hỏi:
– Xin hỏi! cậu đây là?
Vừa nói chuyện, Hiệu trưởng vừa âm thầm tính toán trong lòng:
“Là một người gốc châu á mặc trang phục thủ công thượng hạng, chắc hẳn gia thế cũng không tầm thường.”
Ở một xã hội nặng tính giai cấp như Mỹ, kỹ năng phân biệt giàu nghèo là bắt buộc phải có.
Đối xử với người giàu như Tiffany và Đạt thì phải khác với dân thường.
Không chờ Tiffany nói chuyện, đích thân Đạt chủ động đứng ra vươn tay:
– Xin tự giới thiệu, tôi tên là Đỗ Đức Đạt, một người gốc á.
– Hiện tại tôi đến để đại diện cho quỹ từ thiện Angel Final bàn về việc tài trợ học bổng năng khiếu, lương giáo viên và mở rộng thư viện máy tính cho quý trường.
– Mong rằng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ.
Angel Final là quỹ từ thiện mà Đạt lập ra để “xài tiền” hộ công ty Đ&T, một hành động phổ biến tại Mỹ nhằm né thuế và gia tăng sức ảnh hưởng.
Nghe nói đến ông chủ tài trợ cho trường, hiệu trưởng Razer lập tức nở nụ cười thật tươi, vui vẻ bắt tay:
– Hóa ra là cậu, chúng tôi thật sự rất cảm ơn sự quan tâm của cậu đối với ngành giáo dục.
Trên thực tế, thứ ông ấy cảm ơn là một triệu đô la đầu tư mà quỹ từ thiện đã hứa sẽ cho trường Lakeside.
Đối với hiệu trưởng có mức lương tháng phọt phẹt chưa tới ngàn đô một tháng thì triệu đô la là cái gì đó cực kỳ khủng khiếp.
– Vâng, tôi nghĩ là chúng ta đã có tiếng nói chung rồi!
Nói xong, mọi người cùng ngồi xuống, Razer chủ động kiếm chuyện để nói:
– Tôi thật sự không nghĩ một người trẻ như cậu lại có thể chi phối cả triệu đô la.
– Quả thật tuổi trẻ tài cao.
Đối với Đạt, Razêr cho rằng đây là một con cháu tài phiệt nào đó được giao cho cầm triệu đô la đi “chơi”.
Ở Hoa Kỳ, nơi tồn tại quý tộc và thượng lưu thì chuyện như vậy thường xuyên xảy ra nên không có gì lạ.
Phải biết, thời kỳ này 1 triệu đô la là con số cực lớn, chỉ có nhà giàu thực thụ mới dám tiêu như vậy nên hiệu trưởng mới cố sức nịnh bợ muốn làm hài lòng cậu, thu được thêm lợi ích.
Đạt cũng không muốn giải thích kỹ làm gì, cứ để ông ta hiểu như vậy cho dễ bề xử lý.
Sau khi dạo đầu tầm mười phút, Đạt trực tiếp vào thẳng chủ đề:
– Quỹ đầu tư Angel Final có hai yêu cầu.
– Thứ nhất, hoàn thiện thủ tục chuyển trường của tôi làm học sinh của trường Lakeside, chuyện này tôi nghĩ rất đơn giản.
Ở Hoa Kỳ, việc dùng tiền đi cửa sau để vào trường là chuyện hợp pháp, công khai và mặc định được chấp nhận.
Đừng nói Lakeside, ngay cả Harvard nổi tiếng thế giới cũng y chang như vậy, thể hiện đúng tư tưởng có tiền mua tiên cũng được.
Nhưng Đạt sẽ không đơn giản bỏ một triệu đô la ngớ ngẩn như vậy, thứ cậu muốn là quyền kiểm soát chi tiêu.
– Thứ hai, tôi muốn việc sử dụng một triệu đô la này như thế nào cần phải có kế hoạch rõ ràng và do chúng tôi quyết định cuối cùng để đảm bảo số tiền sẽ được sử dụng đúng mục đích cho giáo dục.
Câu này vừa nói ra, hiệu trưởng Razer liền nhíu chặt mày lại, trầm xuống.