Chương 53: Chơi khô máu
– Cậu nghĩ thị trường tài chính là sòng bạc ngầm nhỏ nhoi đấy sao?
– Làm gì có ai đủ sức để điều khiển mọi thứ theo ý mình, tất cả chỉ là thuyết âm mưu lòe người thôi.
Jane ngay lập tức phản bác suy nghĩ của anh chàng da đen Thomas.
Jane tuy là một người chuyên nghiệp có kiến thức chuyên môn nhưng kinh nghiệm sống khiến bản thân cô không thể tách rời khỏi tri thức thông thường mà xem xét đến ảnh hưởng của trùm tài chính ẩn giấu sau màn.
Cũng đúng thôi, làm gì có ai tin tưởng một phán đoán vô lý đến từ sòng bạc ngầm.
Nhưng Đạt tin.
Bởi vì anh cũng từng là ông trùm ở thế giới khác, anh hiểu rõ sức mạnh của những ông trùm khủng khiếp thế nào.
Về bản chất, ông trùm không phải đối đầu với toàn bộ hệ thống tài chính mà chỉ cần đánh phủ đầu tạo ra tâm lý hoảng sợ là được.
Ví dụ ở thời điểm này, đáng lý giá vàng sẽ tăng, nhiều người tranh nhau mua vàng đẩy giá lên.
Nhưng nếu ông trùm đổ ra một số vàng lớn bán tháo vào thị trường thì những người cầm tiền sẽ thấy sợ hãi, chùn bước.
Họ càng sợ hãi, giá vàng càng giảm thêm và khiến càng nhiều người hoảng sợ hơn nữa
Bởi vì họ là những cá thể nhỏ lẻ yếu đuối, không thống nhất với nhau, không thể đồng lòng trước cá mập khổng lồ được.
Ở kiếp trước, Đạt từng không ít lần dùng chiêu khủng bố tinh thần như vậy để đánh sập kinh tế của cả một quốc gia nên cậu hiểu rằng trùm tài chính khống chế giá vàng là hoàn toàn khả thi.
Nếu muốn, việc thao túng tài chính là chuyện cực kỳ đơn giản, chỉ cần gây ra áp lực tâm lý vượt quá khả năng chịu đựng của đại đa số dân thường.
Còn tại sao lại muốn khống chế giá vàng giảm, Đạt cũng đã đoán lờ mờ lý do.
Nghĩ tới đây, Đạt đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Anh cười và nói với Thomas:
– Cậu biết không, tôi cũng là người rất thích đánh bạc.
– Vậy tại sao chúng ta không chơi một vố lớn nhỉ.
– Dùng 500 ngàn đô la ký quỹ, đòn bẩy 1:100, all in mua hợp đồng vàng tương lai khi chuẩn bị đóng cửa.
– Một pha chơi khô máu, được ăn cả, ngã về không.
Sàn COMEX có thời gian giao dịch là từ 8h30 sáng tới 1h30 chiều từ thứ hai đến thứ sáu mỗi tuần.
Và hiện tại đã là 1h chiều thứ hai, ngày 31 tháng 7 năm 1972.
Tức là Đạt đang muốn tất tay liều mạng đánh cược rằng ngày mai giá vàng sẽ tăng bằng một hợp đồng cực kỳ mạo hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút là toàn bộ công ty phá sản ngay.
Dĩ nhiên, hành động nguy hiểm này của anh khiến Jane, một người có chuyên ngành về tài chính muốn phát điên.
– Chủ tịch, anh có biết chuyện này nguy hiểm đến thế nào không?
– với vốn ký quỹ 500.000 đô la và đòn bẩy 1:100, ngài sẽ giao dịch với số tiền 50 triệu đô la, một con số khổng lồ bằng cả GDP của một nước nhỏ.
– Với số tiền lớn như thế, chỉ cần giá vàng giảm nhẹ 1 điểm thôi là toàn bộ tài sản của công ty sẽ bay sạch, sếp phá sản
Jane nói với giọng gấp gáp như thể tận thế đến nơi.
Bởi vì cô ấy thật sự quý trọng công việc này, nơi mà một phụ nữ la tinh không bị dòm ngó liệu có làm gì phạm pháp hay không.
Hoa Kỳ những năm 70 vẫn còn giữ rất nặng màu sắc của phân biệt chủng tộc, đặc biệt là trong khối ngành “thượng đẳng” như tài chính, ngân hàng.
Các chủng tộc không phải là da trắng rất ít cơ hội được làm việc và phải chịu đủ thứ kỳ thị quái đản.
Thomas cũng tương tự như vậy:
– Thưa sếp, tôi rất cảm ơn sếp đã tin tưởng mình nhưng như vậy là quá mạo hiểm.
– Cho dù chắc chắn tương lai giá vàng có tăng trở lại thì không ai đảm bảo nó sẽ không giảm nhẹ trước thời điểm đó.
Đây là một vấn đề mà những tay mơ không hiểu tài chính thường lầm tưởng.
Trong tiểu thuyết tầu khựa, nhân vật chính thường xuyên nhờ “biết trước tin tức” mà dùng đòn bẩy hàng chục, hàng trăm lần để all in kiếm lời.
Nhưng trên thực tế, hành động ấy không khác gì đưa cổ vào thòng lọng cho người khác siết vì cơ chế Call Margin, có là tiên tri nhân vật chính cũng chết mất xác.
Giống như Đạt hiện tại, cậu biết chắc giá vàng kết phiên ngày hôm sau sẽ là 65 USD/Ounce dựa trên năng lực tiên tri, với đòn bẩy 1:100 của 500.000 đô la, cậu có thể kiếm thêm 5 triệu đô la một cách dễ dàng nếu trụ nổi tới cuối phiên.
Nhưng nếu tin ra chậm, tay to thao túng… vân vân và mây mây trường hợp ngoài ý muốn diễn ra khiến đầu phiên ngày mai giá vàng giảm nhẹ 1 điểm thôi là công ty Đ&T phá sản mất trắng 2 triệu đô la vì Call Margin.
Đây là một ván cược chơi khô máu theo đúng nghĩa đen.
Nếu thắng, Đạt không chỉ tăng tài sản lên 2,5 triệu đô như dự tính ban đầu mà sẽ tăng lên mốc 7 triệu đô la và có thể tiếp tục dùng đòn bẩy 1:100 trên con số 7 triệu đô la ấy.
Để dễ hình dung, mọi người có thể tính tương đối 7 triệu đô la thêm đòn bẩy 1:100 một lần nữa tương đương với 200 tấn vàng, gấp 10 lần số vàng mà Đại Nam Cộng Hòa nắm giữ năm 1975, cực kỳ khủng khiếp.
Còn mất thì sao? bốc hơi 2 triệu đô la, cũng không phải con số nhỏ.
Nếu đẩy người thường vào vị trí của Đạt thậm chí còn không dám dùng đòn bẩy chứ đừng nói all in đòn bẩy 1:100 như trong tiểu thuyết, ai dám đứng ra chịu trách nhiệm cho số tổn thất khổng lồ này?
Nhưng Đạt, ông trùm của thế giới khác lại dám với một lá gan không hề nhỏ chút nào.
– Jane này!
– Để tôi nhắc lại một chút cho chị nhớ, tôi là chủ tịch của công ty, người sở hữu 100% vốn.
Đạt không vội vàng phản bác mà chỉ trần thuật một sự thật khiến Jane cứng họng.
Ở Mỹ, tư duy về quyền tư hữu rất nặng, rõ ràng việc Jane ngăn cản Đạt sử dụng tiền của chính mình như thế nào là không hợp lý.
Thậm chí đến bố mẹ còn khó can thiệp vào chuyện con cái dùng tiền chứ đừng nói tới người ngoài.
Tiếp đó, Đạt quay sang nói với Thomas:
– Tôi không tin vào anh, tôi chỉ tin vào phán đoán của bản thân mình.
– Tôi thấy anh nói hợp lý thì tôi làm, đơn giản vậy thôi.
– Anh đừng có bất kỳ suy nghĩ hay gánh nặng gì cả.
– Việc của tôi, tôi ra lệnh, tôi tự chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình.
– Việc của anh là dựa theo chuyên môn của mình, thực hiện chỉ thị của tôi theo cách hoàn hảo nhất.
– Nếu không làm được thì nói, tôi để người khác làm.
Khi nói những lời này, xung quanh Đạt phát ra khí thế của những ông trùm khiến cả Jane và Thomas cúi đầu thần phục.
Riêng Jane hơi liếc mắt nhìn Tiffany một chút nhưng thấy cô không có ý ngăn cản liền cúi người:
– Vâng! Thưa sếp!
– Tụi em sẽ làm ngay!
Ông trùm là gì? Ông trùm không phải là thầy giáo giảng bài, cũng không phải bảo mẫu trông trẻ mà đi giải thích, thuyết phục cấp dưới theo mình bằng đạo lí, lễ nghĩa
Việc của ông trùm là đưa ra quyết định, chịu trách nhiệm và là trụ cột tinh thần lẫn phương hướng của tất cả mọi người.
Nói ngắn gọn, ông trùm thống trị dựa trên quyền lực, sức mạnh tuyệt đối.
Còn việc chăm sóc, hỏi han, dẫn đường, dẫn lối trong mấy bộ manga nhiệt huyết là chuyện của lãnh đạo.
Quả thực ai cũng muốn làm lãnh đạo nhưng rõ ràng lãnh đạo rất khổ, sao sướng bằng ông trùm nói 1 là 1, 2 là 2 không ai dám cãi.
Giống như lúc này, cho dù đôi tay run rẩy và ánh mắt hoảng hốt, Thomas vẫn phải làm y theo lệnh của Đạt, giúp công ty Đ&T đã đặt mua 50 triệu USD vàng dựa trên 500.000 đô la ký quỹ và đòn bẩy 1:100 khi phiên giao dịch gần kết thúc
Đặt xong lệnh này, cả Jane và Thomas đều ngã gục ra hàng ghế sofa đằng sau, đôi mắt thẩn thờ chất đầy lo âu, tính toán.
Trong khi Đạt lại bình thản dắt Tiffany đi tới nhà hàng ăn tối, hoàn toàn không có bất kỳ áp lực tâm lý nào thể hiện ra ngoài.
Đây mới chính là tố chất cần có của ông trùm, luôn giữ cho bản thân bình tĩnh bất kể hoàn cảnh nào.