Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 54: Gia trưởng mới lo được cho em
Chương 54: Gia trưởng mới lo được cho em
La Grenouille, một nhà hàng kiểu Pháp sang trọng nằm ở ngay giữa lòng Newyork.
Nơi đây được trang khí bằng màu hồng ấm áp và lãng mạn, cùng những chai rượu tây sang trọng, phong cách phục vụ chuyên nghiệp, quá thích hợp cho những buổi hẹn hò giới thượng lưu.
Trong một góc nhỏ riêng, có đôi tình nhân đá mắt ngọt ngào với nhau dưới ánh nến, hoa tươi và tiếng nhạc Vĩ Cầm du dương bên cạnh.
Và tiếng nhạc này không phải thu âm từ đĩa mà thực sự có nhạc sĩ bên cạnh kéo đàn.
Đây chính là kiểu sống thượng lưu, lãng mạn mà biết bao cô gái hằng ao ước.
Bản thân Tiffany cũng không ngoại lệ, ánh mắt khẽ híp lại cùng đôi tay nho nhỏ đung đưa theo điệu nhạc cho thấy cô đang rất thích thú.
Nhưng hài lòng nhất phải là Đạt, bởi vì anh được trở thành trung tâm của mọi ánh nhìn nhờ hẹn hò với người phụ nữ đẹp tuyệt trần.
Tối nay, Đạt mặc bộ vest thắt nơ đỏ trong khi Tiffany mặc đầm xẻ ngực cực kỳ táo bạo.
Sức hút của cô lớn đến nỗi quản lý tiệm xin phép được chụp ảnh của Tiffany để làm quảng cáo và có tới hai đạo diễn tới đưa danh thiếp.
Tất nhiên, Tiffany từ chối lễ phép vì không có hứng thú khoe vẻ đẹp quốc bảo của mình cho ai khác ngoài Đạt.
Giàu vì bạn, sang vì vợ, người ta nhìn thấy Tiffany như vậy tự động xếp Đạt vào dạng đại gia hàng đầu, nở lỗ mũi.
– Sao hôm nay đột nhiên dẫn em đi ăn nhà hàng vậy, có chuyện gì vui hả anh?
Tiffany vừa nói vừa cắt miếng sườn cừu nướng bằng dao nĩa.
Bản thân cô có ba là người Mỹ nên rất dễ dàng sử dụng chúng.
Còn Đạt, bản thân cậu từng sống như ông vua trong một xã hội phương tây ở thế giới trước nên cách ăn uống của cậu còn quý tộc hơn cả những quý tộc.
– Em nên tập làm quen đi!
– Từ bây giờ, anh sẽ dẫn em ăn nhà hàng mỗi ngày, ráng chịu khó vì công việc nhé!
??? Tiffany xuất hiện liên tục ba dấu hỏi chấm, nghe hiểu nhưng mà không hiểu.
– Ý Anh là gì?
– Như nghĩa đen thôi, từ giờ em đã là phu nhân triệu phú đô la rồi, tập làm quen sống như một phú bà đi.
– Em sẽ bị cấm làm việc nhà, nấu ăn… đồng thời phải lo sắm sửa theo mốt mới nhất, túi xách, quần áo hàng hiệu, thời trang, thẩm mỹ… tất tần tật đều phải là tốt nhất, anh mà thấy xài hàng rẻ tiền là anh đem đi đốt hết.
– Ráng chịu đi, lâu lâu rảnh rỗi thì em làm người bình thường vài ngày nghỉ xả hơi, còn ngày thường lo mà học cách tiêu tiền đi.
Tiffany bật cười:
– Anh định trêu em bằng cái trò “gia trưởng mới lo được cho em ấy hả”?
Đạt lắc đầu:
– Anh không trêu, thật đấy! Sau này rồi em sẽ hiểu sống thượng lưu cũng có cái khổ riêng của nó.
– Vừa nãy em thấy rồi phải không, sau khi em tới, thái độ phục vụ và quản lý với anh khác hoàn toàn.
– Đấy là vì nhan sắc thiên thần của em khiến họ đánh giá đúng địa vị của anh.
– Nhưng nếu ở môi trường khác, gặp những người phụ nữ quyền quý thì sao?
– Phụ nữ không giống đàn ông, họ cực kỳ am hiểu về thời trang và hàng xa xỉ, em định để cho họ nhìn thấy hàng rẻ tiền trên người em rồi quay sang khinh bỉ anh sao?
– Không! Anh tới Mỹ là để thành công, là để bước chân vào giới thượng lưu, là để trở thành ông trùm, cho em trở thành quý phu nhân hạnh phúc thế giới này.
– Không ai được phép khinh thường chúng ta cả.
– Vậy nên! Em cố gắng giúp anh được không?
Những gì Đạt nói nếu ở hoàn cảnh khác thì chỉ là trò cười hoặc chiêu ngụy biện nữ quyền nào đó .
Nhưng Đạt thật sự là triệu phú đô la và cậu chắc chắn sẽ tiến thân vào giới thượng lưu Hoa Kỳ để giúp Việt Nam bỏ lệnh cấm vận.
Vậy nên những gì cậu nói hoàn toàn là sự thật.
Xã hội Mỹ không giống Đại Nam Cộng Hòa cù bất cù bơ.
Ở Hoa Kỳ tồn tại những gia tộc lâu đời, những ông trùm ẩn mình, những quý tộc danh giá mà người thường không chạm tới nổi, không có tư cách tiếp xúc.
Muốn làm ăn, sống tốt ở đây, cách duy nhất là dung nhập vào giới thượng lưu, trở thành một phần của họ, thậm chí thống lĩnh họ nếu đủ mạnh.
Tiffany không biết những tham vọng sục sôi trong lòng Đạt, cô bật cười:
– Anh nghĩ xa quá, lo vụ giá vàng ngày mai trước đi kìa.
– Chuyện đó yên tâm, anh đã tính trước hết rồi, sẽ không có rủi ro.
– Thật sao? Nhưng em nghe moi người bàn tỷ lệ giá vàng giảm tiếp trong thời gian ngắn cao tới hơn 90%.
– Giả sử lỡ giá vàng giảm 1 điểm, chúng ta phá sản thì sao?
Tiffany có lo lắng cho Đạt khi chơi khô máu không?
Đáp án là có, nhưng cô sẽ không cản bước người đàn ông của mình trước mặt người khác.
Khi chỉ có hai người, cô bắt đầu lo lắng.
– Em có biết vì sao giá vàng giảm một cách vô lý đến nỗi quản lý chuyên nghiệp như Jane cũng khó hiểu không?
Thấy Tifffany lắc đầu, Đạt tiếp tục:
– Bởi vì đã có sự can thiệp của tay to ở đằng sau.
– Năm 1971, khi hệ thống bản vị vàng bị sụp đổ, người người đổ xô đi mua vàng theo tâm lý khủng hoảng.
– Ngoại trừ một số ít siêu cá mập đã có trước thông tin thì phần lớn mọi người đều chẳng hay biết gì, bao gồm nhiều ngân hàng, tập đoàn lớn, giới thượng lưu.
– Em thử nghĩ xem, trong tình thế đó, nếu giá vàng tiếp tục tăng nữa thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Đạt nhấp môi ly rượu vang, đưa cho Tiffany thời gian suy nghĩ.
– Em không biết nữa!
– Anh giải thích đi!
Tiffany làm nũng, Đạt đành phải tự mình đưa ra đáp án:
– Nếu giá vàng tăng tiếp, người dân tầng lớp thấp sẽ giàu lên nhờ mua vàng trong khi những tập đoàn, ngân hàng nghèo đi vì dự trữ quá nhiều đô la.
– Ở hệ thống bản vị vàng, đô la được xem là tài sản dự trữ an toàn và được người giàu dự trữ rất nhiều trong khi người thường chẳng ảnh hưởng vì làm gì có đô la mà giữ.
– Trật tự xã hội sẽ bị đảo lộn nếu chuyện đó xảy ra, vậy nên giới thượng lưu phải họp kín và thống nhất phong tỏa giá vàng, âm thầm thu gom, tái cơ cấu hệ thống dự trữ trước khi thả cho vàng chạy thoải mái.
– Trong quá trình thu gom, họ phải đảm bảo giá vàng giảm xuống, ép người dân bình thường thiếu kiên nhẫn nhả vàng ra, từ từ bào mòn từng chút một.
– Giống như kiểu rung cây dọa khỉ và cầm bao tải ở dưới gom hàng mà khỉ vứt xuống vậy.
– Khi mà người thường đã chán nản, từ bỏ giữ vàng và chuyển hết vào tay người giàu thì đó cũng là lúc bệ phóng chính thức khởi động.
– Jane tuy có kiến thức, phân tích được chỉ số nhưng xuất thân nhà nghèo nên không hiểu được thao tác phi lo gic này.
Khi Đạt giải thích xong từ đầu tới cuối, Tiffany mới hiểu hóa ra câu chuyện lại thâm sâu như vậy.
– Vậy bây giờ giới thượng lưu đã gom hàng xong?
– Còn khuya em à?
Đạt lạnh lùng phán ngay.
– Con người không dễ để chán nản vậy đâu.
– Phải đè giá vàng trong suốt nhiều năm, trải qua nhiều đợt nhú tăng rồi giảm xuống mới khiến người dân hết dám tin vào việc vàng tăng.
– Vậy sao anh còn…
Tiffany nói ngập ngừng sợ vô tình sai điều gì đó.
Rõ ràng trong tình thế bị giới thượng lưu liên hợp đè giá mà còn dám all in vàng tăng thì quá liều.
Đạt không thể nói rõ mình biết trước tương lai nên dựa vào suy luận giải thích theo hướng hợp lý:
– Em không để ý sao, những người ở trên sàn giao dịch đã chia làm hai phe, đặc biệt đám “chuyên gia” còn nhận định là 90% giá giảm.
– Đây chính là chỉ báo tâm lý người thường, cho thấy họ đang có tâm lý cực kỳ tiêu cực, tin tưởng rằng vàng sẽ giảm, là thời điểm hoàn hảo tăng giá vàng lên gom hàng mà không sợ kẻ khác vào gom tranh.
– Em nên nhớ mục đích chính của họ là gom hàng, sớm muộn cũng phải để vàng tăng, mức 60 USD là đáy rồi, anh đoán họ sẽ kéo lên một đoạn rồi giữ giá để tiếp tục gom hàng của những người mất kiên nhẫn.
– Nghĩ thử xem! Nếu em là người thường đang ôm vàng gồng lỗ mức giá 66 USD cả một thời gian dài, đột nhiên thấy vàng tăng lên mức hòa vốn cho tới lỗ ít thì có vội đẩy đi không?
Tiffany nghĩ lại, quả thật nếu là cô thì sẽ làm y như những gì Đạt nói.
– Đây là cạm bẫy của những ông trùm, đồng thời cũng là cơ hội của chúng ta.
– Anh thậm chí đã dự trù mức giảm 1 USD tới mức dưới 58,86 USD/Ounce nữa nên chỉ dùng đòn bẩy 1:100.
– Không thể nào có chuyện giá vàng thủng tới mức đó được vì nó sẽ khiến nhiều người đứng ngoài quan sát nhảy vào mua.
– Chúng ta thắng chắc.