Chương 52: Nhà cái và trùm tài phiệt
– Công ty của chúng ta hiện đang thực hiện 3 nhiệm vụ chính.
– Thứ nhất là huy động vốn thông qua kênh chứng chỉ quỹ, cổ phần quỹ đầu tư, hiện nay đã huy động được 50.000 đô la, đầu tư vào sàn chứng khoán NYSE (Sàn chứng khoán New York).
– Thứ hai là thực hiện thanh toán thương mại quốc tế cho công ty Thống Nhất thông qua tiền gửi kỳ hạn, đã thực hiện đặt cọc 10 ngàn USD cho một vài thiết bị luyện kim ban đầu.
– Thứ ba à đầu tư tài chính sinh lời bằng nguồn vốn của công ty, mục tiêu hiện tại là vàng.
– Tuy nhiên, theo như ngài yêu cầu, chúng tôi vẫn đang giữ nguyên số tiền vốn gần hai triệu đô la để ngài trực tiếp chỉ đạo, chỉ sử dụng một số lượng nhỏ.
Công ty đầu tư Đ&T được lập ra chủ yếu dùng cho Đạt thao tác in tiền bằng giấy.
Tuy nhiên, Jane vẫn tự mình khai thác một số hoạt động phổ biến khác trong ngành tài chính.
Bởi vì trước đó không rõ tình hình, Đạt không để Tiffany đầu tư một cách mạo hiểm mà chỉ sử dụng an toàn đủ để hoàn thành vòng quay dùng giấy in tiền nên dẫn tới tình hình như hiện tại.
“Đây là một người năng động, có tham vọng, có năng lực.”
Đạt ngay lập tức đánh giá được phần nào về tính chủ động trong công việc của Jane.
– Mọi thứ đều ổn!
– Nhưng tôi có một thắc mắc, giá vàng trên sàn Comex bất định như vậy, tại sao ngân hàng Hoa Kỳ vẫn đồng ý hỗ trợ phát hành trái phiếu tại Đại Nam Cộng Hòa?
Jane nở nụ cười âm trắc:
– Người Đại Nam Cộng Hòa sống hay chết thì đâu liên quan gì tới ngân hàng Mỹ.
– Chỉ cần có tiền mà không bị nắm thóp là họ làm thôi.
– Ngay cả người Mỹ còn phải sợ chính ngân hàng Mỹ nữa là.
Nếu dân Đại Nam Cộng Hòa nghe được điều này chắc phải tức đến xì khói bằng lỗ đít.
Nhưng thực tế chính là như vậy, ngân hàng của Mỹ quá lớn, lớn đến mức có thể thích làm gì thì làm.
– Được rồi, vậy thì tình hình đầu tư vàng như thế nào?
– Về vấn đề này, ngài có thể hỏi chuyên viên đầu tư trực tiếp tại hiện trường, Thomas.
Theo hướng giới thiệu của Jane, Đạt chú ý tới một người đàn ông da đen đang nghiêm túc đứng thẳng như tòa tháp sắt.
– Chào chủ tịch, tôi là Thomas, chuyên viên đầu tư số 6.
– Các hợp đồng mua vàng trên sàn COMEX của công ty sẽ đáo hạn vào hai tuần sau.
– Giá mua của công ty vào hai tuần trước là 60 USD/Ounce với đòn bẩy 1:100, vốn ký quỹ 50 ngàn USD.
– Tới hiện tại đã mất 0,14 điểm, tương đương khoản lỗ 12 ngàn đô la tính cả tiền lãi.
Đúng vậy, chỉ mất có 0,14 USD/Ounce và chỉ đòn bẩy 1:100 đã bay ngay 12 ngàn đô la.
Đạt bắt đầu cảm thấy tội nghiệp thay cho thanh niên Horn kia, bởi vì thực tế anh ta đã mất tới 0,24 điểm với đòn bẩy 1:200 sau khi ngất xỉu, còn sâu hơn nhiều mức Call Margin và chắc chắn là không thể cứu vãn.
Phải biết, mức thu nhập của người lao động Hoa Kỳ chỉ đâu đó khoảng một, hai ngàn đô một năm ở thời điểm này.
Đốt tiền kiểu ấy, công tử Bạc Liêu còn phải gọi bằng điện thoại.
Thấy Đạt giữ im lặng, Thomas vội vàng giải thích:
– Xin ngài yên tâm, việc giá giảm chỉ là tạm thời.
– Mới tháng 6 vừa rồi, giá vàng thậm chí đã tăng lên gần chạm mức 66 USD/ Ounce.
– Mức giá chúng ta đang nắm giữ cực kỳ có lợi, dự báo tương lai sẽ bùng nổ lợi nhuận.
Đối với phân tích của Thomas, Đạt từ chối cho ý kiến vì nó khá ngây thơ và chủ quan, mọi dự báo lợi nhuận bùng nổ mà không thực hiện được thì đều là giấy chùi đít.
Bù lại, cậu thấy được sự khát vọng thành công trong ánh mắt của Thomas.
– Được rồi! Anh không cần lo lắng! Tôi không trách anh.
– Tôi cũng đã nắm sơ bộ tình hình, bây giờ hãy cùng nhau đi dạo một chút nào!
Nói xong, Đạt dẫn đầu đoàn người đi vòng vòng quanh sàn giao dịch COMEX cứ như thể chỉ đến để dạo chơi.
– Vàng chắc chắn sẽ tăng, hệ thống bản vị vàng đã sụp đổ rồi.
– Cũng chưa chắc, nghe đâu các nước lớn đang cố gắng phục hồi và giữ lại hệ thống tiền tệ.
– Hừ, quanh đi quẩn lại cũng vì cái lũ Đại Nam Cộng Hòa ăn bám làm Hoa Kỳ chúng ta phá sản.
– Đám chính khách não lợn, đáng lẽ phải vứt bỏ từ lâu rồi, còn dây dưa làm gì không biết.
– Nhưng mấy ông cứ chém gió hoài chứ giá vàng giảm từ tháng 6 tới giờ rồi, bao nhiêu người nhảy cầu vì tin đồn vàng tăng rồi đấy.
– À ừ thì là mà…
– Nghe đâu là do chính sách rút quân và cắt giảm viện trợ vào Việt Nam làm giảm bớt áp lực lạm phát đô la.
– Hơn nữa các cường quốc thế giới cũng đang cố giữ hệ thống tài chính ổn định, chưa chắc bản vị vàng đã sụp đổ.
– Ôi trời đau não quá, bây giờ có nên mua vàng hay chờ giảm tiếp đây?
Rất nhiều câu chuyện thú vị hỉ nộ ái ố xoay quanh sàn giao dịch COMEX.
Nhưng về cơ bản, mọi thứ hầu hết liên quan đến việc biến động giá vàng bắt nguồn từ phá sản tài chính do sa lầy tại Việt Nam của Hoa Kỳ.
Năm 1971, Hoa Kỳ đã cấm việc đổi USD lấy vàng do không đủ vàng chi trả khiến giá đồng USD rớt giá mạnh trên thị trường tự do.
Xét về lý thuyết, từ thời điểm này là cơ chế bản vị vàng đã chấm dứt nhưng Mỹ vẫn cố neo giá vàng là 35 USD/ Ounce vàng để cứu vãn trong tuyệt vọng.
Thị trường COMEX phản ánh phần nào thực tế mà Mỹ phải đối mặt khi đưa giá vàng lên gần sát mốc 66 đô la vào tháng 6 năm 1972.
Tuy nhiên, bằng cách nào đó, thị trường dần dần ổn định lại và giá vàng bị kìm hãm khiến giới tài chính chia ra hai phe.
Một phe cho rằng giá vàng vẫn sẽ tiếp tục tăng mạnh hơn nữa vì sự sụp đổ của bản vị vàng.
Một phe cho rằng Mỹ và đồng minh sẽ kìm hãm được đà giảm của USD và duy trì ổn định cho nền kinh tế thế giới.
Thực tế diễn ra là giá vàng giảm xuống còn quanh mốc 60 USD/Ounce khiến phe thứ hai tự tin hơn hẳn.
“Nhưng kết quả là Mỹ sẽ phá giá vàng, tiên tri của mình không thể sai, vậy tại sao bây giờ giá lại giảm?”
Đạt ngẩng đầu nhìn lên lịch, hôm nay đã là thứ 2 đầu tuần ngày 31 tháng 7 năm 1972.
Ngay ngày mai, Hoa Kỳ sẽ bắt đầu phá giá đồng USD nhưng giá vàng trên sàn COMEX lại đang giảm.
Tại sao vậy? Đạt cần hiểu rõ trước khi bước vào canh bạc nguy hiểm này.
– Jane, ý của cô thế nào, giá vàng vì sao lại giảm?
Trong giây phút quan trọng, Đạt muốn nghe cách giải thích của dân chuyên nghiệp:
– Theo tôi nghĩ, mọi chuyện là do tâm lý e ngại gia tăng và hiệu ứng sốc năm 1971 đã kết thúc.
– Lúc đó mọi người quá hoảng loạn mua vàng điên cuồng nên giá vàng mới tăng đột biến.
– Giá 66 USD đã là trần rồi, sau này giá vàng sẽ ổn định lại, chủ tịch có thể thấy thông qua biểu đồ kỹ thuật.
Jane ủng hộ quan điểm thứ hai thông qua phân tích kỹ thuật.
Nhưng Đạt chỉ mất năm giây để biết cách giải thích này là do có người cố ý tung ra che mắt, đánh lạc hướng.
– Thomas, còn anh thì sao?
Đạt quay sang hỏi chuyên viên đầu tư người da đen.
Thomas hơi chần chờ một chút rồi cắn răng:
– Tôi có suy nghĩ khác.
– Tôi đoán rằng, đây là một pha nhà cái ép giá để vét hàng kiếm lời.
Phán đoán này khiến Jane giật nảy mình:
– Tại sao anh lại nghĩ như vậy?
– Bởi vì tôi từ nhỏ đã tiếp xúc với những sòng bạc ngầm, nơi đó nhà cái luôn có cách can thiệp vào kết quả xới bạc.
– Bất kỳ điều gì bất thường xảy ra trên chiếu bạc thì có tới 90% là do nhà cái.
Nhà cái, một danh từ trong sòng bạc ngầm, chi phối mọi thứ và không bao giờ thất bại.
Nếu đem so sánh với thị trường tài chính thì nhà cái sẽ tương đương với các trùm tài phiệt đang âm thầm chi phối thế giới như JP Morgan, Rothschild…
Thomas tuy không đủ sức hiểu họ đang tính toán điều gì nhưng dựa vào kinh nghiệm trên chiếu bạc, anh đoán rằng 90% là do các trùm tài phiệt đang làm gì đó mới khiến giá vàng giảm.
Và Đạt cũng nghĩ như vậy.