Chương 5: Rắc rối kinh doanh
Sáng hôm sau, Đạt đã khỏe lại nên sẽ tới trường tiếp tục việc học thêm.
Tất nhiên, anh không phải tới trường vì kiến thức mà bởi thứ khác.
Vì muốn duy trì danh hão miễn học phí trong khi không chịu chi tiền, Đại Nam Cộng Hòa đã đặt ra hệ thống sàng lọc học sinh cực kỳ khốc liệt nhằm loại bỏ học sinh nghèo, xếp theo hình kim tự tháp, mỗi cấp một kỳ thi.
Đặc biệt là từ lớp 11 tới lớp 12 của trung học đệ nhị cấp thì cứ mỗi năm lại thi loại một lần, mỗi lần chỉ khoảng 20-25% thi đậu.
Mỗi một đứa trẻ sinh ra ở Đại Nam Cộng Hòa phải cố gắng vượt qua một trăm đứa trẻ khác mới có cơ hội học tập hoàn chỉnh từ lớp một đến hết lớp 12.
Vậy nên những người học được đến trung học đệ nhị cấp (từ lớp 10 tới lớp 12) đều thuộc nhà giàu, đặc biệt còn có tiền đi học thêm là giàu của các loại giàu.
Và trong số họ, có người Đạt cần gặp, xây dựng quan hệ nên mới tiếp tục đi học.
Sau khi phát đít cô giúp việc như lời chào buổi sáng, Đạt được chú Tư, một trợ thủ đắc lực của ông Học trong kinh doanh chở tới trường để bảo đảm an toàn.
Chú Tư là dân Sài Gòn gốc, nhà nghèo, không được đi học nhưng tháo vát và thạo việc, ô tô, xe máy, ca nô gì cũng lái được hết.
Ông ấy chở Đạt bằng chiếc xe màu trắng của hãng La Dalat, một hãng xe của Pháp, các bộ phận chủ chốt cũng được nhập khẩu từ Pháp nhưng lắp ráp tại trong nước nên cũng thu hút được sự chú ý của Đạt với tư duy doanh nhân.
Nhìn từ bên ngoài, thiết kế khá là thô kệch, vuông vức, giống như chiếc hộp Carton gắn thêm bốn bánh xe, không có gì đặc sắc.
Về chất lượng, Đạt không hiểu kỹ thuật nên hỏi:
– Chú Tư, chiếc xe này chất lượng thế nào ạ?
– Chất lượng thì sao bằng xe ngoại được, giá có nửa, được cái dễ sửa chữa, dễ thay phụ tùng.
– Với cả là dòng xe duy nhất lắp ráp trong nước, cũng phải ủng hộ nước nhà nữa.
Đạt nghe xong, khẽ mỉm cười.
Nguyên nhân vì người việt còn biết phải ưu tiên hàng trong nước, rõ ràng xe La Dalat này không bằng xe ngoại nhập nhưng người dân vẫn ưu tiên mua vì là xe nội địa hóa, dù chỉ là nội địa hóa một phần nhỏ.
Đây là ý thức cần có để xây dựng nền kinh tế nội địa hóa trong tương lai khi mà nước ngoài đã đi trước cả trăm năm, là một trùm thương nghiệp, Đạt hiểu rất rõ cạnh tranh với các siêu tập đoàn giàu có khó thế nào.
Khi đến nơi, Đạt không xuống xe ngay mà đột nhiên hỏi:
– Chú Tư, dạo này công việc buôn gạo của ba cháu gặp vấn đề gì vậy?
Chú Tư hơi ngạc nhiên, sau đó cười hì hì:
– Không có gì đâu, cháu cứ lo học tập cho giỏi là giúp ba cháu rồi.
Đạt híp mắt lại, trong lòng thầm nhủ “đúng như dự đoán, họ xem mình là con nít.”
Trước đây, cậu nhóc tên Đạt chỉ là một đứa trẻ ngoan ngoãn, chỉ biết ăn và học, tới trường rồi về nhà, điều này dẫn đến mọi người trong tiềm thức có phần xem thường Đạt.
Nhưng hiện tại Đạt đã khác, anh cần phải nhanh chóng thay đổi thân phận để được tự do và tham gia vào kinh doanh, tự chủ kiếm đủ tiền để sang Hoa Kỳ đi lừa… à nhầm đi kết bạn với người Mỹ.
– Chú Tư! Cháu đã mười sáu tuổi rồi!
Chú Tư quay lại, nhận thấy khuôn mặt nghiêm túc của Đạt, ánh mắt đầy uy lực, thậm chí cảm giác còn mạnh mẽ, uy nghiêm hơn cả Lý Long Thân, vua không ngai hùng mạnh nhất Sài Gòn mà ông ấy từng gặp thoáng qua một lần.
– Ba cháu dù sao cũng là ông chủ, bình thường sẽ không bận rộn đến mức ngay cả đưa con trai độc nhất đi học cũng chẳng làm được.
– Cả chú cũng vậy, lái xe nhưng tâm trí không tập trung, biểu hiện lo âu, rõ ràng đang có tâm sự.
– Và điểm chung duy nhất của hai người chỉ có thể là các cửa hiệu buôn gạo.
Đạt bình tĩnh kể ra một loạt phân tích dựa trên những chi tiết quan sát được, chủ yếu là để thuyết phục Chú Tư rằng bản thân là “thiên tài”.
Trên thực tế, chỉ từ quan sát nét mặt của ba mình tối qua là Đạt đã biết rồi nhưng như thế thì giống bật hack, khó tin quá.
Đôi lúc người ta không cần sự thật chân chính, người ta chỉ cần một sự thật khác dễ chấp nhận hơn thôi.
Quả nhiên, chú Tư nở nụ cười bất lực:
– Đúng là học sinh top 1 trường Lê Quý Đôn có khác, mấy người già như chú không bằng được.
Chứ Tư hồi xưa không được đi học nên rất tiếc nuối và kính nể người học giỏi.
Đạt lại là học sinh top 1 của trường Lê Quý Đôn danh giá bậc nhất Sài Gòn nên nghĩ rằng do Đạt thông minh nên suy luận được như vậy.
– Ba của cháu dạo này đang bị áp lực của lão Sáu Chột, chủ buôn gạo ở phố bên cạnh.
– Năm ngoái, lão Sáu Chột bóc lột nông dân ác quá, người ta không có sức làm, dẫn đến năm nay khu lão ấy quản lý mất mùa, không có gạo bán.
– Lão thấy giá gạo qua chín đồng, nay mười đồng, chuẩn bị tăng cao nên ỷ vào quen biết với băng đảng xã hội đen và Lý Long Thân muốn cướp gạo của chúng ta.
– Mặc dù chúng ta cũng mời một số nhân vật máu mặt điều giải nhưng Sáu Chột vẫn muốn ép chúng ta bán lại cho lão với giá mười đồng.
– Thực ra với giá vốn thì chúng ta cũng không lỗ, nhưng nếu giá gạo tăng phi mã lên gấp 2, gấp 3 thì giá phân bón, nông cụ… sẽ tăng theo, khiến ông chủ không đủ vốn xoay vòng hỗ trợ nông dân của chúng ta cày bừa vụ sau.
Đạt tò mò hỏi:
– Nông dân của chúng ta? Ba cháu làm địa chủ sao?
– Không phải, cái này nói kỹ ra hơi phức tạp do hệ thống thâu tóm, hiểu đại khái thì sẽ có một nhóm nông dân chuyên bán gạo cho chúng ta, không bán người khác, bù lại chúng ta phải cung cấp phân bón, nông cụ và cho họ vay lúc khó khăn.
– Không có tiền, những hộ nông dân này cũng như mối làm ăn đều sẽ bị kẻ khác cướp.
– Thậm chí nếu ba cháu chịu thua trong vụ này, đám người ấy sẽ được đằng chân lân đằng đầu, cướp thêm cái khác nữa như cửa hàng, bất động sản…
– Nhưng nếu cương lại thì không biết đám tội phạm như Sáu Chột sẽ làm được những gì, đến giết người bọn chúng cũng dám.
Chỉ nghe qua câu chuyện, Đạt đã đoán được phần nào vấn đề, ỷ mạnh hiếp yếu, bắt nạt tiểu thương thân cô thế cô.
Các băng đảng xã hội đen thống trị Sài Gòn, kiểm soát thế giới ngầm và thanh trừ mọi kẻ chống đối bằng các biện pháp giết người, bắt cóc, đánh cướp, phá hoại…
Các ông vua không ngai đều có hợp tác với xã hội đen, tạo thành hệ thống lũng đoạn bao trùm Đại Nam Cộng Hòa.
Một thương nhân người Việt cỏn con như ông Học trong mắt họ thậm chí còn không bằng con kiến.
Có hậu thuẫn mạnh như vậy, Sáu Chột không dám cướp trắng cũng phải nhờ một vài mối quan hệ riêng của ba Đạt, nhưng rõ ràng hậu thuẫn của Sáu Chột cứng hơn nhiều nên vẫn muốn ép.
Ông Học đứng trước hai lựa chọn, hoặc là nhượng bộ và bị cướp dần tài sản, hai là liều mạng giữ của nhưng khả năng rất lớn sẽ bị Sáu Chột uy hiếp tính mạng bản thân, người nhà.
Quả thật, chuyện phức tạp liên quan đến băng đảng thế này người lớn không muốn đứa nhóc như Đạt nghe cũng đúng, chỉ tổ lo lắng thêm không ích gì.
Nhưng Đạt hiện tại có linh hồn làm vua thương nghiệp, cậu tự tin mỉm cười:
– Tưởng chuyện gì to tát chứ!
– Chuyện này thì mọi người có thể yên tâm, giá gạo sẽ giữ ổn định cho tới gần cuối năm.
Ánh mắt sáng ngời với nụ cười trắng sáng rực rỡ, thần thái tự tin không gì sánh được, Đạt khiến chú Tư có cảm giác thật sự đáng tin.
Nhưng bởi vì chuyện quá quan trọng, chú tư vẫn phải hỏi lại:
– Tại sao cháu lại chắc chắn như thế?
– Chú quên vụ Tạ Vinh bị tướng Nguyễn Cao Kỳ bắn chết sao?
Câu nói này của Đạt khơi gợi ký ức trước kia của chú Tư.
Sáu năm trước, giá gạo tăng đột biến từ 5 đồng đến 8 đồng, làm đảo lộn trật tự xã hội, ông trùm lúa gạo thời đó là Tạ Vinh đã bị thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ, lúc đó là Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương ra lệnh xử tử vì tội thao túng, lũng đoạn thị trường.
Sự kiện này gây rúng động Sài Gòn một thời vì trước đó những người thuộc giai cấp tư sản thống trị như Tạ Vinh là bất khả xâm phạm.