Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 4: Cuộc đối thoại giữa hai người đàn ông.
Chương 4: Cuộc đối thoại giữa hai người đàn ông.
Tối đến, ba Đạt về nhà.
Ông trở về với dáng vẻ mệt mỏi, phong trần sau một ngày căng thẳng đầy áp lực.
Tuy rằng không nói gì về chuyện ngoài xã hội nhưng Đạt có thể cảm nhận được áp lực rất lớn trong từng hơi thở dài nặng nề.
“Xem ra việc kinh doanh buôn bán gạo không suôn sẻ.”
Mặc dù đoán được nhưng Đạt không hỏi ba vì chắc chắn họ sẽ không muốn chia sẻ với một đứa nhóc từ bé tới lớn chỉ biết học.
Anh sẽ nghĩ cách khác để tìm hiểu, hiện tại, Đạt cần trao đổi về chuyện khác quan trọng hơn.
– Ba ơi, ba có rảnh không?
Đạt gõ cửa phòng làm việc, anh liếc mắt vào trong thấy ba mình đang bận rộn tính toán cái gì đó với gạt tàn đầy thuốc lá.
Nghe thấy Đạt hỏi, ông Học vội vàng châm tắt lửa, mỉm cười bước ra ngoài như thể không có ưu phiền gì cả:
– Ba rảnh, có chuyện gì không con trai?
– Con muốn nói chuyện với ba một chút, về tương lai của con.
…
Năm phút sau, hai người đứng song song ở ngoài vườn, ngước đầu nhìn ánh trăng mờ ảo nơi phương xa.
– Ý con là gì khi nhắc đến hai chữ tương lai?
Ông Học nhìn về phía Đạt với ánh mắt cực kỳ nghiêm khắc, khuôn mặt cau lại ít thấy, thể hiện rõ muốn Đạt cẩn thận trong lời nói.
Đạt hiểu.
Tương lai của người đàn ông cũng giống như quá khứ của người phụ nữ vậy, cực kỳ quan trọng.
Một người đàn ông chân chính phải cẩn thận mỗi khi nhắc tới hai chữ quý giá này.
– Ba, con biết ba muốn con thi đỗ tú tài 1, tú tài 2, sau đó học đại học rồi trở thành giáo sư, tiến sĩ tại Sài Gòn, cống hiến cho người Việt.
– Nhưng ba nghĩ Sài Gòn hiện tại có còn phù hợp với mục tiêu ấy không?
Ông Học trầm mặc trong giây lát, sau đó hỏi:
– Con đang sợ hãi vụ bị đánh hôm trước sao?
Lúc này, ông ấy vẫn chưa biết con trai mình thực ra đã chết một lần rồi.
– Không hẳn, nó chỉ là một phần!
– Sài Gòn hỗn loạn là một chuyện nhưng chưa đủ làm con sợ, quan trọng hơn hết, Sài Gòn hiện đang bị các công ty lớn của nước ngoài bá chiếm.
– Còn trong bộ máy thì tham nhũng, hủ bại, con học xong rồi phải làm sao? Cống hiến cho ai?
Đây là sự thực nghiệt ngã đối với người Việt ở chế độ Sài Gòn.
Các hội người Hoa theo chỉ đạo của Đài Loan, Hồng Kông, Singapore cấm vận không cho phép người Việt được kinh doanh ở các lĩnh vực mà họ nắm độc quyền như lúa gạo, ngân hàng, thương mại biển…
Người Việt chỉ được phép làm nông dân, lao động tây chân, hoặc bấu víu vào chính quyền tham nhũng của Sài Gòn mà bú liếm tiền viện trợ..
Ông Học là người tự mình trải qua những sự kiện ấy, cũng không thể phản bác được, đành im lặng thầm chấp nhận.
Trên thực tế, Đạt đương nhiên có cách để xử lý các thương nhân độc tài ấy nhưng hiện tại đã không kịp và anh cần phải tìm cách thoát khỏi con tàu sắp chìm này.
Anh nói tiếp:
– Con nghĩ rằng, với tình trạng của con hiện tại, con có thể đi du học tại Hoa Kỳ.
– Hoa Kỳ hiện tại là cường quốc số một thế giới, sở hữu nhiều tri thức, công nghệ cao, con có thể sang học tập, tiếp cận những nhà khoa học rồi mời họ về xây dựng đất nước của người Việt.
Ông Học tưởng rằng Đạt đang nói đến xây dựng cho Đại Nam Cộng Hòa nhưng thực tế Đạt muốn nói đến đất nước Việt Nam thống nhất sau khi giải phóng Sài Gòn.
Vì thế nên mới cố ý dùng cụm từ ba phải “đất nước của người Việt”.
– Con đường này cũng được.
– Nhưng nơi đất khách quê người, không dễ để con có thể sống tốt đâu.
Đạt nở nụ cười:
– Ba à! Con lớn rồi,
– Một người đàn ông chân chính phải đối mặt với bão táp, mưa sa mới trưởng thành được.
– Tuy nhiên, con vẫn có một vấn đề phải suy nghĩ.
– Con đi ra nước ngoài rồi, liệu có tính là không yêu nước hay không?
Khi hỏi câu này, Đạt cảm thấy bản thân kiểu như mất phương hướng.
Đối với một ông trùm thương nghiệp như anh, chỉ có câu hỏi này là anh không có đáp án, dăm ba Đài Loan, Hồng Kông, Mỹ Đế đều không phải vấn đề.
Nhưng đối với một người Việt thuần túy ba Đạt thì câu hỏi này quá đơn giản.
Ông phì cười vỗ vai Đạt và nói:
– Con nghĩ nhiều quá rồi đấy.
– Yêu nước là để trong trái tim, chứ không phải ở ngoài miệng.
– Dòng máu Việt chảy trong huyết quản chứ không phải dựa vào chứng nhận bất động sản.
– Hãy nhìn đám quan tham nhũng trong chính quyền Sài Gòn xem, bọn chúng đang ở trên đất Việt nhưng lại sỉ nhục hai chữ Việt Nam.
– Ngược lại nhiều anh tài bôn ba nơi xứ người lại thực sự góp công an bang định quốc.
Ba Đạt chỉ vào trong chỗ lồng ngực của Đạt:
– Chỉ cần chỗ này của con luôn hướng về đất Việt, nước Việt sẽ luôn là ngôi nhà của con.
Đạt để tay lên lồng ngực, lần đầu tiên anh cảm nhận được thứ mà bản thân đánh mất từ kiếp trước.
Anh cũng hiểu vì sao người Việt nhỏ bé nhưng lại bất khuất, kiên cường đứng vững trước siêu cường số một thế giới.
– À đúng rồi, con đường con đi thực ra ba cũng từng thấy một người làm rồi.
Đột nhiên, ông Học nghĩ đến gì đó, chìm vào trong hồi ức năm xưa:
– Mẹ con có một người chị họ là Nguyễn Thị Khánh, vợ của giáo sư Trần Đại Nghĩa.
– Ông Nghĩa cũng là người đi du học bên tây, sau đó về nước giúp đỡ người Việt.
– Hồi ở Hà Nội, ba cũng có gặp vài lần, xem như có quen biết.
– Đáng tiếc, năm 1954, ba cứ nghĩ đất nước sẽ sớm thống nhất như trong hiệp định Giơ Ne Vơ nên di cư vào nam lập nghiệp, thành thử bây giờ đã gần 20 năm chưa được gặp lại bạn bè, người thân ở Hà Nội, mỗi người một chiến tuyến.
Ông Học nói với giọng buồn man mác, xen lẫn với một chút gì đó nhớ nhung, hoài niệm của mùa thu Hà Nội.
Đạt là người đứng cạnh, cảm nhận rõ nhất, anh cũng thấu hiểu được nỗi đau chia cắt đất nước hàng chục năm mà Hoa Kỳ đem tới cho người Việt.
“Hừ, rồi mình sẽ kiếm tiền của người Mỹ, đem về bồi thường cho người Việt.” Đạt âm thầm quyết định trong lòng.
Đối với một trùm thương nghiệp như Đạt thì đây là việc hoàn toàn nằm trong khả năng chứ không phải chém gió.
– Đúng rồi, vậy con đã xác định sẽ theo học trường nào ở Mỹ chưa?
Sau khi xác định sẽ cho Đạt đi du học, ông Học quay về vấn đề chọn trường.
Vấn đề này, Đạt có thể đáp lời ngay:
– Trường Lakeside, Washington.
Đáp án này khiến ông Học hơi giật mình, bởi vì mục tiêu của Đạt quá cao.
Lakeside là trường tư thục xịn xò bậc nhất Hoa Kỳ, là nơi tập trung những người giàu có, danh giá và xuất sắc nhất.
Ngay cả bản thân người Mỹ da trắng cũng ít có cơ hội chứ đừng nói tới một người châu á, da vàng như Đạt.
Nhưng đây mới là thứ Đạt cần, anh phải đi sâu vào giới tinh hoa của Hoa Kỳ thì mới có thể nhanh chóng làm giàu và ảnh hưởng đến các lệnh cấm vận trong tương lai.
– Con đánh giá ba quá cao rồi đó! Ba cũng chỉ là người bình thường thôi.
Mặc dù không muốn nhưng ông Học đành phải lắc đầu từ chối vì năng lực của ông không đủ.
Nhưng Đạt chỉ cười hì hì nói một cách thần bí:
– Ba không cần lo, con sẽ nghĩ cách.
– Con chỉ cần ba ủng hộ thôi, còn về tiền bạc, thủ tục, giấy tờ… con đều sẽ tự nghĩ cách lo hết.
Nhìn thấy con trai với vẻ mặt tự tin đi vào nhà, ông Học chỉ có thể lắc đầu cười:
– Mình đã già rồi sao?