Chương 42: Lôi kéo Hoa Kiều
– Nhưng cậu tới đây gặp tôi để làm gì?
– Nếu muốn trách cứ vì sao tôi đứng nhìn Lý Long Thân làm mọi việc thì xin lỗi, tôi nghĩ không có gì để nói cả.
– Chúng ta chỉ là đối tác, không có lý do gì để tôi hi sinh bản thân mình vì các cậu cả.
Lâm Huê Hồ chưa rõ rắm vì sao Đạt tới đây gặp mình, ông ta cứ nghĩ rằng cậu sẽ giống như những kẻ tầm thường, loay hoay với mấy từ như phản bội, trung nghĩa vớ vẩn không đáng một đồng.
Tuy nhiên, Đạt lại mỉm cười lắc đầu:
– Có gì đâu mà trách, người không vì mình, trời tru đất diệt.
– Bác chỉ làm việc có lợi nhất với mình ở thời điểm đó thôi.
– Cháu đến đây là vì một vấn đề khác.
– Chuyện gì vậy?
– Cháu muốn giúp bác không bị mất trắng hơn trăm triệu đồng.
Hai bên đột nhiên im lặng.
Lâm Huê Hồ trầm giọng:
– Cậu đe dọa tôi sao?
– Sao lại gọi là đe dọa?
Đạt vẫn bình tĩnh trước ánh mắt sắc lạnh của Lâm Huê Hồ:
– Giống như bác sẽ đưa ra lựa chọn có lợi nhất cho mình, cháu cũng phải làm vậy thôi.
– Hiện tại, Lý Long Thân đang tấn công dồn dập và muốn tiêu diệt cháu, làm công ty Thống Nhất phá sản.
– Lựa chọn có lợi nhất cho cháu lúc này đương nhiên là phủi đít sang Mỹ, tránh khỏi Lý Long Thân rồi.
– Mà một khi cháu sang Mỹ thì công ty Thống Nhất sẽ phá sản, mất khả năng trả nợ, số tiền bác và mọi người cho cháu vay sẽ biến mất tăm liền.
Vừa nói chuyện, Đạt vừa đưa cho Lâm Huê Hồ xem bản sao của hợp đồng tiền gửi giữa công ty Thống Nhất và công ty Đ&T.
Tuy rằng Lâm Huê Hồ không có nhiều kiến thức tài chính nhưng thông qua Đạt giải thích cũng hiểu sơ sơ:
– Ý cháu là nếu công ty Thống Nhất phá sản, khoản tiền đang gửi trong công ty Đ&T sẽ không rút về được mà phải chờ thủ tục phá sản hoàn tất?
Lâm Huê hồ không giống như ông Học mà lăn tăn việc Đạt tại sao phải dùng chiêu chặn hậu, nếu là ông ta, ổng cũng làm y như vậy nên chẳng có gì để nói cả.
– Đúng vậy, không những thế, để tránh gian lận, cháu nghĩ cũng nên để pháp viện Hoa Kỳ điều tra lại quá trình phá sản, khoảng 3 năm.
– Tiếp đó, lại đóng băng thêm một thời gian nhờ tổ chức quốc tế làm trung gian xác minh lại giá trị cho công bằng, mất thêm 3 năm nữa.
– Tổng cộng đâu đó khoảng mười năm thôi, nhanh lắm!
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng của Đạt khiến Lâm Huê Hồ cảm thấy nhức nhức cái đầu rồi đấy.
Ông không ngây thơ đi tin vào cái chuyện mười năm trả nợ ấy, buồn bực nói:
– Mười năm thì cứt trâu còn mất huống chi là tiền.
– Thế ý cậu muốn gì, nói thẳng đi!
– Đều là ông lớn với nhau, không cần nói vòng vo tam quốc.
– Tôi nói trước, cậu đừng có quá đáng, mắc nợ trả tiền là thiên kinh địa nghĩa, ép quá có người làm liều đấy.
Đạt tự động bỏ qua lời uy hiếp vô lực kia, Lâm Huê Hồ thậm chí đến Lý Long Thân cũng không bằng, lấy gì uy hiếp cậu.
– Chuyện rất đơn giản, mọi vấn đề xảy ra là vì có ai đó âm thầm buôn ma túy, bắt cóc đe dọa, cướp tài sản.
– Chỉ cần vấn đề gốc được giải quyết, công ty Thống Nhất trở lại hoạt động bình thường thì mọi người cùng vui.
– Cháu có công ty, bác có tiền nợ, người dân có công ăn việc làm, chính quyền có tiền thuế, đất nước phát triển.
Lâm Huê Hồ cười mỉa mai:
– Cậu đánh giá tôi hơi cao rồi đấy, tôi không có năng lực ấy.
Bản thân Lâm Huê Hồ chỉ là một ông trùm hạng khá tại Sài Gòn, thậm chí đến chiến tranh tiền tệ còn không biết thì lấy đâu ra tự tin giải quyết Lý Long Thân.
Nhưng Đạt tiếp lời ngay không cần suy nghĩ:
– Đúng vậy, bác không có, nhưng cháu có, chỉ một Lý Long Thân mà thôi, cháu có thể giải quyết được.
Lời khẳng định đầy tự tin của Đạt khiến Lâm Huê Hồ giật mình, kinh ngạc.
– Cậu có cách, còn đến gặp tôi làm gì? Đừng chém gió mạnh quá rồi bị đau đầu lưỡi.
– Cháu không hề chém gió, việc liên hệ với bác chỉ để tối đa hóa lợi ích.
– Như bác đã nói đấy, chúng ta là thương nhân, mà thương nhân thì sẽ luôn chọn cách có lợi nhất cho mình.
Câu nói này ngay lập tức khiến Lâm Huê Hồ cảm thấy hứng thú hơn hẳn.
Đối với thương nhân, chỉ có lợi ích là đề tài hấp dẫn nhất.
– Nói thử xem!
– Bây giờ, dù cháu có đánh đổ Lý Long Thân thì công ty Đại Nam và cơ ngơi của ông ta cũng không giữ được.
– Nhưng bác và những người Hoa Kiều khác thì có thể.
Ở thời này, cộng đồng Hoa Kiều mang tính bài ngoại rất cao, nếu Đạt cướp tiền của Lý Long Thân sẽ nhận lại phản đòn rất mạnh.
Nhưng bản thân người hoa cướp của nhau thì khác, chuyện nội bộ sẽ không kích động tính bài ngoài ấy.
– Vậy nên cháu muốn chúng ta hợp tác với nhau, bác và mọi người chỉ cần đứng ngoài, chờ khi Lý Long Thân sụp đổ thì cùng nhau xâu xé tài sản của lão ta.
– Một hợp tác đôi bên cùng có lợi, cháu sẽ không cần đối mặt với lực lượng Hoa Kiều hùng mạnh tại Sài Gòn, bác và mọi người sẽ có được cơ hội thâu tóm tài sản mà Lý Long Thân để lại.
Đây chính là bước đầu tiên trong việc triệt hạ Lý Long Thân, gạt bỏ lực lượng Hoa Kiều đắc lực của lão ta tại Sài Gòn.
Hoa Kiều thực ra không phải là người Trung Quốc, cũng không phải người Đài Loan, càng không phải một quốc gia thống nhất nào cả, tự trong nội bộ cũng chia nhiều bè phái khác nhau.
Họ chỉ là một nhóm người liên kết với nhau về mặt lợi ích, vậy nên khi Lý Long Thân không mang lại lợi ích cho họ thì cũng sẽ bị vứt bỏ như thường, giống Tạ Vinh năm xưa.
Đạt hiểu rõ điểm ấy, nhắm thẳng vào yếu huyệt, lôi kéo Hoa Kiều không để họ giúp đỡ Lý Long Thân bằng dây dưa lợi ích.
Lâm Huê Hồ tuy không phải là người mạnh nhất ở Sài gòn nhưng lại có thừa quan hệ với Hoa Kiều.
Người Hoa Kiều thời này gửi tiền rất nhiều cho Lâm Huê Hồ để ông ta thay mặt cho vay lấy lãi, đồng thời cũng hay vay vốn từ Lâm Huê Hồ.
Tài chính qua lại dẫn tới Lâm Huê Hồ có tác động rất lớn tới giới Hoa Kiều tại Sài Gòn, bản thân tiền Lâm Huê hồ cho Đạt vay cũng có nguồn gốc không nhỏ từ họ.
Đạt cố ý vay tiền của Lâm Huê Hồ cùng những ông trùm khác chính là nhằm vào giây phút này, ép họ đứng về phía mình cô lập Lý Long Thân.
Nếu họ không chịu cô lập Lý Long Thân, bản thân họ sẽ mất trắng hàng trăm triệu đồng tiền mà Đạt đã vay.
Ngược lại, nếu đứng ngoài nhìn, họ sẽ có cơ hội đớp được không ít tài sản của ông vua hai ngai họ Lý.
Một lựa chọn không thể xem là lựa chọn trong mắt thương nhân vì họ làm sao chấp nhận mất trắng tài sản được.
Lâm Huê Hồ cau mày, trầm tư suy nghĩ.
Ông ta biết rõ tính toán của Đạt nhưng biết thì thế nào, đây là dương mưu.
Làm sao Lâm Huê Hồ có thể chấp nhận mất trắng cả trăm triệu đồng vì lợi ích của Lý Long Thân được.
Người không vì mình, trời tru đất diệt.
– Cậu quả là một nhà đàm phán tài ba.
Lý Long Thân không trả lời trực tiếp nhưng chủ động vươn tay ra, một dấu hiệp hợp tác rõ ràng, đứng trước lợi ích, không ai dễ dàng từ bỏ.
Đạt tất nhiên không ngần ngại bắt lấy tay ông ta, nắm chặt:
– Chúc mừng ông đã có lựa chọn đúng.
– Rồi chúng ta sẽ có một cuộc hợp tác vui vẻ.
Nhìn thấy dáng vẻ tự tin đầy mạnh mẽ của Đạt, Lâm Huê Hồ chỉ có thể lắc đầu nhận thua.
– Tôi già rồi, bây giờ là thời đại của những thanh niên như cậu.
Đây là lời nói từ đáy lòng.
Lâm Huê hồ tự nhận bản thân không bằng Lý Long Thân, đến ngay cả dũng khí phản kháng lại sự xâm lược của ông ta cũng không dám.
Vậy mà Đạt lại dám phát động cuộc chiến tổng lực nhằm triệt hạ ông vua hai ngai bá đạo nhất Sài Gòn.
Và thế là, cánh tay đầu tiên của Lý Long Thân đã bị chém đứt.