Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 41: Mưu tính từ một tháng trước.
Chương 41: Mưu tính từ một tháng trước.
Lâm Huê Hồ đã từng gặp Đạt ba lần.
Lần thứ nhất, ông ta với vai vế đàn anh dẫn đường xẻ lối cho Đạt trong ngày đầu tiên công ty thành lập.
Lần thứ hai, ông ta trở thành ngang hàng với Đạt, đón chào anh gia nhập hội “thượng lưu” Sài Gòn.
Và bây giờ, Lâm Huê Hồ chưa rõ Đạt tới đây với vị thế nào, nhưng ít nhất ông ta đã bắt đầu sợ hãi trước sự tăng tiến sức mạnh quá nhanh theo thời gian của anh.
– Cậu làm tôi thật bất ngờ.
– Chẳng lẽ cậu không biết mình đang bị truy nã sao, lại còn dám đến tìm tôi lúc này?
– Cậu Đạt!
Ngồi đối diện với Lâm Huê Hồ lúc này là Đạt trong trạng phục vest sang trọng châu âu, sau lưng có hai người sĩ quan Hoa Kỳ kè kè bên cạnh bảo vệ.
Về mặt tại sao có sĩ quan Hoa Kỳ bảo vệ thì cũng đơn giản thôi, 1000/USD/1 người/ 1 ngày, văn hóa người Mỹ rất thực dụng, không cần lòng vòng phức tạp gì cả.
Với mức lương trung bình 100 USD/1 tháng của lính Mỹ hiện tại thì đây là một con số rất lớn, có thể xui ma khiến quỷ.
– Chú không biết sao? Cháu hiện tại đang được bảo lãnh ngoại giao của Hoa Kỳ dành cho doanh nghiệp đầu tư chủ chốt.
– Đằng sau cháu đây chính là hai sĩ quan chính quy của quân đội Hoa Kỳ, xuất hiện ở đây theo mệnh lệnh từ lãnh sự quán để bảo vệ cháu khỏi những âm mưu đen tối nhằm vào doanh nghiệp Hoa Kỳ.
– Cảnh sát Đại Nam Cộng Hòa muốn bắt cháu phải được chấp thuận của lãnh sự quán Hoa Kỳ trước đã nếu không muốn biến thành tranh chấp ngoại giao.
Đạt biết ở thời điểm này mình đang bị Đại Nam Cộng Hòa truy nã nên liên tục nhắc đến cái danh “doanh nghiệp Hoa Kỳ” và sự thực anh cũng đang thuộc diện bảo lãnh nhà đầu tư của lãnh sự quán Hoa Kỳ.
Lâm Huê Hồ cũng hiểu rằng có ăn gan hùm, gan báo thì chính quyền Sài Gòn bù nhìn cũng không dám có bất kỳ tranh chấp nào với lãnh sự quán Hoa Kỳ.
Không thấy tổng thống còn đang phải chạy vạy xin viện trợ sao.
– Nhưng không phải chỉ cảnh sát truy tìm cậu.
– Giới giang hồ, bạo dân cũng đang muốn tìm người “trút giận” đấy.
– Họ thì không biết nghĩ nhiều, nghĩ dài đến tầm vĩ mô đâu.
Đây là chiêu thường dùng của vua không ngai Sài gòn, sử dụng dân liều mạng bất chấp hậu quả theo kiểu “ông vua cũng thua thằng liều”.
Nhưng Đạt vẫn bình tĩnh đáp lời:
– Tầm này họ đang còn bận lo xử lý việc của mình nữa, chắc đang ám ảnh về tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội.
– 60 tấn, không biết họ may mắn hay xui xẻo, không phải ai cũng đủ may mắn để gặp xui xẻo thế này đâu.
Đạt tất nhiên đã tính toán kỹ càng, bang phái tại Sài Gòn đang rơi vào hỗn loạn vì đánh mất 60 tấn hàng thuốc phiện, làm gì có ai rảnh vây bắt Đạt nữa, thân họ còn lo chưa xong.
Đấy là còn chưa bàn tới một số đồng minh bí mật mình được đồng chí Ẩn mời tới bảo vệ Đạt nữa nên cậu chưa từng lo về an toàn bản thân.
Kể từ khi vụ tập kích máy bay chở ma túy của quân đội nhân dân Việt Nam diễn ra thì Đạt đã biết ông Ẩn là ai.
Bởi vì anh chỉ cung cấp tuyến đường chi tiết ngày hôm ấy cho một mình ông Ẩn, nhắm mắt cũng đoán được câu chuyện đằng sau.
Lâm Huê Hồ tuy không hiểu rõ sâu về vụ ông Ẩn nhưng cũng biết rằng lúc này là thời cơ vàng son cho Đạt lật kèo, thở dài cảm thán:
– Thật không biết phải nói gì, đến cả ông trời cũng giúp đỡ cậu, cậu thật may mắn.
– Ai mà ngờ Tam Giác Vàng lại xuất hiện biến cố ngay thời điểm này chứ.
– Đúng vậy, rất may mắn!
Đạt mỉm cười gật đầu, không hề có ý định giải thích tình thế hiện tại là do bản thân mưu tính tạo ra ngay từ đầu.
Trên thực tế, từ một tháng trước, Đạt đã biết rằng Lý Long Thân sẽ không dễ dàng từ bỏ hàng triệu đô la béo bở mà sẽ lên kế hoạch ăn cướp.
Đạt có thể phòng tránh được nhưng nó chỉ là giải pháp bị động, điều anh muốn là bóp chết Lý Long Thân và triều đại của ông ta, vĩnh viễn chấm dứt hậu hoạn.
Nhưng dù có đánh bại, tiêu diệt tay chân hoặc cướp hết tài sản của Lý Long Thân thì ông ta vẫn có thể trở lại dễ dàng với sự hậu thuẫn của những ông trùm Đông Nam Á đằng sau.
Vậy nên Đạt đã vạch ra một kế hoạch nguy hiểm, lấy thân làm mồi nhử, đánh thẳng vào kinh đô của thế giới ngầm Đông Nam Á, Tam Giác Vàng, buộc các ông trùm Đông Nam Á phải từ bỏ Lý Long Thân.
Một người bình thường có lẽ sẽ không hiểu Lý Long Thân hay trùm Đông Nam Á có liên quan gì tới Tam Giác Vàng nhưng Đạt với kiến thức từ ông trùm kiếp trước dễ dàng nhận thấy toàn bộ thế giới ngầm Đông Nam Á đều xoay quanh Tam Giác Vàng.
Thuốc phiện và ma túy từ Tam Giác vàng sẽ thông qua Cam Pu Chia, Thái Lan, Lào – Việt phân phối khắp Đông Nam Á cho các ông trùm.
Nguồn lợi khổng lồ lên đến chục tỷ đô này chính là suối nguồn sức mạnh cho thế giới ngầm Đông Nam Á, giúp họ tác động được cả kinh tế, chính trị, xã hội toàn khu vực và kể cả một phần Hoa Kỳ, châu âu thông qua Mafia quốc tế.
Phải biết nó gấp mấy lần GDP của Đại Nam Cộng Hòa đang được Mỹ bơm viện trợ tận mồm, đủ để thấy quy mô và lợi nhuận khủng khiếp cỡ nào.
Mất đi tam giác vàng, các ông trùm Đông Nam Á nói chung và Lý Long Thân nói riêng sẽ trở nên suy yếu và diệt vong nhanh chóng.
Tuy nhiên, đánh vào Tam Giác Vàng không dễ vì nơi đây thuộc phạm vi bảo kê của Đài Loan và Hoa Kỳ, người Mỹ có thể trực tiếp cho máy bay ném bom, quân đội càn quét bất cứ kẻ nào dám khiêu khích “mỏ vàng” nơi đây.
Nhưng Đạt nhạy bén phát hiện được ý đồ của người Mỹ thông qua một số động thái gần đây.
Năm 1971, Hoa Kỳ làm suy yếu địa vị Đài Loan, người đang hậu thuẫn cho Tam Giác Vàng và thế giới ngầm.
Năm 1973, Hoa Kỳ rút quân khỏi Đại Nam Cộng Hòa, chấm dứt việc duy trì quân sự trên tuyến đường vận chuyển và trồng thuốc phiện ở Tam Giác Vàng.
Đây không phải là một động thái đơn thuần nhằm rũ bỏ Đại Nam Cộng Hòa mà đã được tính toán rõ ràng theo bố cục toàn cầu của Hoa Kỳ.
Bạn có thể chê người Mỹ ác nhưng đừng bao giờ nghĩ người Mỹ ngốc, không phải tự nhiên họ thành siêu cường số một thế giới.
Người Mỹ rút quân bởi vì họ đã xác định sẽ từ bỏ khu Tam Giác Vàng, không tiếp tục tham gia sâu vào lợi ích chỗ này nữa mà quay về sân sau Nam Mỹ quen thuộc, khả năng cao sẽ xây dựng đế chế ma túy mới tại đâu đó như Colombia chẳng hạn.
Và đây trở thành cơ hội trời cho đối với Đạt, anh dám chắc rằng Mỹ sẽ không trực tiếp đổ quân can thiệp vào khu vực xung quanh Tam Giác Vàng như trước.
Đạt giả vờ lộ điểm yếu, để Lý Long Thân tập trung tấn công còn bản thân âm thầm tìm hiểu thời gian, tuyến đường vận chuyển lô ma túy sắp tới và “vô tình” bắn tin cho ông Ẩn.
Kết quả thì hơn 60 tấn thuốc phiện bị Quân Đội Nhân Dân Việt Nam đánh chặn, tịch thu, trở thành bằng chứng hạ uy tín Mỹ Ngụy trên trường quốc tế.
Các ông trùm đương nhiệm tại Đông Nam Á cũng bị tổn thất nghiêm trọng và buộc phải có hành động đáp trả nếu không muốn bị kẻ khác phát hiện đang suy yếu, nhào lên ăn thịt.
Thế giới ngầm không giống như một quốc gia chính thống, họ chỉ thống trị bằng bạo lực và uy hiếp nên chỉ cần sức mạnh suy giảm thì cả đế chế sẽ sụp đổ nhanh chóng.
Mỹ thì sẽ không tiếp tục tham gia đánh tiếp vì sắp rút quân, Đài Loan thì đang bị suy yếu, không đủ sức can thiệp, đẩy các ông trùm Đông Nam Á vào thế khó, đánh không được mà nhịn cũng không xong.
Vì vậy, các ông trùm Đông Nam Á sẽ chỉ còn lại lựa chọn cuối cùng, đưa một con dê thế tội ra lập uy nhằm tiếp tục duy trì lực uy hiếp, thống trị ở Đông Nam Á.
Và hiển nhiên không ai khác thích hợp hơn Lý Long Thân, tên tay sai đã mất đi giá trị trong mắt các ông trùm.
Tất cả mọi tính toán của Đạt từ vĩ mô tới vi mô, lớn đến bố cục toàn cầu, nhỏ tới phản ứng từng cá nhân đều được sắp đặt trước rõ ràng, tạo thành một tấm lưới khổng lồ trói chặt Lý Long Thân, đưa ông ta lên đoạn đầu đài.
Chỉ cần một sai lầm nhỏ như Hoa Kỳ không vứt bỏ Tam Giác Vàng hoặc ông Ẩn không phải tình báo thì Đạt sẽ thua trắng trận đấu này.
Nhưng thực tế đã chứng minh, Đạt là một thiên tài thực thụ, tìm đường sống trong chỗ chết, trở mình lật kèo một cách ngoạn mục trước Lý Long Thân.