Chương 43: Chui đầu vào rọ?
Đạt bước ra khỏi tòa nhà của Lâm Huê Hồ, ánh mắt nhếch lên nhìn phía trời cao trong xanh, không mây.
Hai sĩ quan Mỹ tháp tùng hỏi:
– Tiếp theo ngài muốn đi tới chỗ nào đây, Sir?
– Là trở về căn cứ quân sự Hoa Kỳ hay tới gặp những ông trùm khác?
Mặc dù không tham dự sâu vào vụ đấu đá của Sài Gòn nhưng vì Đạt quá nổi tiếng nên họ cũng hiểu một ít chuyện xung quanh công ty Thống Nhất.
Dựa theo suy luận của người thường, Đạt lúc này nên tiếp tục trở về căn cứ quân sự Hoa Kỳ, sau đó tìm cách lật đổ Lý Long Thân, chờ khi thắng trận thì ra ngoài cho an toàn.
Tuy nhiên, Đạt mỉm cười đầy tự tin và đưa ra một đáp án khó lường:
– Chỗ tiếp theo là Tổng Nha Cảnh Sát Đô Thành Sài Gòn.
– Không phải mấy ông ấy muốn mời tôi lên phối hợp điều tra sao? Vậy thì tới thôi!
Hai sĩ quan Mỹ quay sang nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ khó hiểu trong mắt đối phương.
Hiện tại Đạt có thể xem là bị “truy nã” tới đó khác gì chui đầu vào rọ.
– Ngài thật sự muốn tới Nha Cảnh Sát Sài Gòn sao? Ngài đang bị truy bắt đấy, chẳng lẽ ngài có kế hoạch gì khác?
Một sĩ quan không nhịn được nhắc nhở một chút, dù sao Đạt cho họ rất nhiều tiền, là ông chủ hào phóng của họ, chẳng ai muốn thấy Đạt bị bắt cả.
Nhưng Đạt nhẹ nhàng đưa tay ra đón lấy những ánh nắng êm dịu, lẩm bẩm:
– Cũng tầm chín giờ rồi.
– Là khung giờ đẹp để đi tự thú.
…
Tổng Nha Cảnh Sát Sài Gòn, nằm tại 258 đường Võ Tánh, Quận Nhì (nay là đường Nguyễn Trãi, Phường Nguyễn Cư Trinh, Quận 1).
Đây là cơ quan đầu não của lực lượng cảnh sát quốc gia Đại Nam Cộng Hòa tại Sài Gòn, bên dưới có các ty sở theo từng quận.
Về lý thuyết, quận nào lo việc quận đó, không cần thiết lên đến tổng nha.
Tuy nhiên, vì tính chất đặc thù của vụ việc quá lớn, Đại Nam Cộng Hòa yêu cầu Đạt trình diện tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài Gòn để làm việc.
Mặc dù lệnh triệu tập này hiện không có mấy ai chú ý vì sự kiện 60 tấn ma túy nhưng vẫn nằm lù lù trên bảng bố cáo đặt ngoài cổng.
Vậy nên khi Đạt đột nhiên tới thì cả đám cảnh sát sửng sốt như nhìn thấy ma, tại sao lại có đứa tự chui đầu vào rọ?
– Cậu thật sự là Đỗ Đức Đạt, chủ tịch hội đồng quản trị công ty Thống Nhất?
Viên sĩ quan cảnh sát mang hàm Đại Tá tên Vinh dò xét người trước mặt một cách cẩn thận.
“Khuôn mặt còn trẻ, búng ra sữa, nhưng ánh mắt đầy tự tin, bình tĩnh trong không gian đầy rẫy cảnh sát nghiêm túc.”
“Hành động, thần thái hoàn toàn thoải mái dù đang ở trong hoàn cảnh bất lợi.”
“Nếu không phải có tư liệu từ trước, mình sẽ nghĩ đây là một con cáo già lớn lên trong môi trường Mafia.”
Là người làm việc nhiều với tội phạm, Vinh không lạ gì với những kẻ tố chất tâm lý cao, ra vào ngục giam như cơm bữa.
Tuy nhiên, địa vị khác nhau sẽ dẫn đến cách hành xử rất khác.
Côn đồ cắc ké sẽ cố tỏ ra thân quen, hiểu chuyện, biết điều khi đối mặt với cảnh sát.
Đại ca, ông trùm sẽ cố thể hiện sự thượng đẳng để uy hiếp cảnh sát, thậm chí chủ động gây hấn, ra oai phủ đầu.
Nhưng chỉ có nhân vật quyền lực thật sự mới lựa chọn điềm tĩnh đối mặt mọi thứ cứ như thể trong lòng bàn tay, thể hiện quyền kiểm soát tuyệt đối.
Và Đạt đang thể hiện phong thái thứ ba, một nhân vật quyền lực thực thụ.
– Tôi nghĩ rằng đây không phải là nơi thẩm vấn nhỉ, phía sau hơi ồn ào quá đáng!
– Hay là ông muốn nói chuyện bình thường chứ không phải thẩm vấn?
Đạt không trả lời Vinh ngay mà cười nhạt liếc mắt phía sau, nơi có hàng chục người tò mò dòm ngó qua cửa sổ.
Dựa theo lẽ thường, Đạt chỉ đang phối hợp điều tra chứ không phải nghi phạm nên việc thẩm vấn là chưa phù hợp.
Tuy nhiên, Vinh đã âm thầm nhận tiền của Lý Long Thân hàng tháng để làm việc cho lão ta nên bật dậy, quát to:
– Lui hết ra, còn thể thống gì nữa không?
– Tùng, đóng hết cửa sổ lại, phủ rèm lên!
Theo lệnh của Vinh, căn phòng nhanh chóng trở nên tối hẳn đi, chỉ có một chút đèn sáng tại trung tâm, gây ra một áp lực tâm lý khổng lồ lên Đạt.
Đây là chiêu thường dùng của cảnh sát khi thẩm vấn, rõ ràng, Vinh định tra hỏi Đạt như với tội phạm.
– Cậu tên là gì?
– Đỗ Đức Đạt!
– Giới tính!
– Nam!
…
– Tại sao cậu lại lừa đảo, chiếm đoạt tài sản người dân?
Vinh đột nhiên gài vào một câu trong khi hỏi đáp, đây là cách khiến con người ta dễ lộ bí mật theo một cách quán tính.
Đạt vẫn bình thản trả lời theo sách giáo khoa:
– Tôi không có lừa đảo ai cả, tôi cũng chỉ là nạn nhân.
Rầm!
Một cú đập bàn thật kêu ngay trước mặt Đạt, tên Vinh kia đứng bật dậy, dí sát mặt, cười gằn:
– Đừng có mà chày cối, mở miệng ra khai mau!
– Nếu không đừng trách chúng tao nặng tay.
– Ở trong này không giống như bên ngoài đâu, hè hè hè.
Vinh lấy từ trong đằng sau ra những dụng cụ tra tấn không gây thương tích như búa nhựa, mục đích muốn ép cung cực kỳ rõ ràng.
Lúc này, Đạt lựa chọn im lặng không nói vì rõ ràng đối phương đang muốn tra tấn, một chiêu thường ấy ở Đại Nam Cộng Hòa khi cần vu oan giá họa.
Cậu tin chắc rằng nếu không có sĩ quan Mỹ đứng ngoài chờ thì hiện tại bản thân đã phải đối mặt với dụng cụ tra tấn như xà lim, dùi cui, kìm chân, chích điện…
– Sao mày im thế hả? Mở mồm ra khai nhanh!
– Tôi đang chờ luật sư của mình.
– Luật sư? Mày…
Tên Vinh còn chưa nói hết thì đột ngột cánh cửa được mở ra, một người đàn ông da trắng cao lớn bước vào với trang phục vest, thắt cà vạt chỉn chu.
Không khó đoán được đây là luật sư mà Đạt mời đến.
Ở bên cạnh vị luật sư này là Dương Văn Minh, tổng chỉ huy cảnh sát, người chú đã tự tay đẩy Tuấn vào nhà tù.
Nhưng kẻ máu lạnh ấy hiện đang phải khom người dẫn đường:
– Thưa ông Barrett, đây chính là thân chủ mà ông muốn tìm, cậu Đỗ Đức Đạt.
Barrett không thèm để ý tới Dương Văn Minh, đi thẳng tới chỗ Đạt, thể hiện sự chuyên nghiệp:
– Cậu yên tâm, mọi việc đã có tôi lo.
Sau đó ông ta bắt đầu hạch sách ngược lại tên Vinh đại tá:
– Tôi thay mặt thân chủ của mình, yêu cầu anh giải thích rõ vì sao lại đưa thân chủ của tôi vào phòng thẩm vấn khi thân chủ tôi chỉ là hợp tác chứ không phải nghi phạm.
– Việc anh làm đã vi phạm nghiêm trọng đến quyền lợi tư pháp của thân chủ tôi, vi phạm nền dân chủ, tự do. thân chủ tôi có quyền kiện anh lên lãnh sự quán Hoa Kỳ về việc xâm hại tới lợi ích hợp pháp của nhà đầu tư chiến lược vào Hoa Kỳ.
Đứng trước lời lẽ đanh thép của luật sư Barrett, đại tá Vinh chỉ biết đỏ mặt nghẹn lời.
Quả thực ông ta đã vi phạm quyền con người của Đạt nhưng vấn đề là toàn bộ Đại Nam Cộng Hòa đều như thế, bắt nạt, hà hiếp dân lành đã quen mà có bị sao đâu.
Nhưng cãi cũng không ổn vì đây là luật sư người Mỹ, không phải dân Việt nghèo khổ mà họ quen đè đầu cưỡi cổ bao lâu nay.
– Khoan… khoan đã, đây là công dân Đại Nam Cộng Hòa, đâu có liên quan gì tới người Mỹ các ông?
– Chúng tôi đang xử lý việc riêng của quốc gia chúng tôi, các ông không có quyền can thiệp, kể cả lãnh sự quán cũng chỉ bảo vệ cho công dân Hoa Kỳ.
Tên Vinh muốn lấp liếm bằng việc xem đây là chuyện nội bộ của Đại Nam Cộng Hòa.
Chỉ cần còn là công dân người Việt thì bọn chúng tự cho mình quyền đàn áp, bóc lột bất chấp luân lý, đạo đức.
Đây cũng là lý do Đạt luôn tìm cách dây dưa với nước Mỹ làm chỗ dựa vì Sài Gòn thời kỳ này là chế độ địa ngục, một cổ hai tròng với dân Việt.
Nếu anh không làm vậy sẽ dễ dàng bị bè lũ tham quan thối nát chơi chết.
Và mọi lý lẽ của Vinh đều đã nằm trong dự tính của Đạt và luật sư Barrett.