Chương 3: Một mớ hỗn loạn
– Chị Đào ơi!
Đạt đi xuống phòng bếp tìm chị Đào.
Lúc này, chị Đào vừa ăn xong phần cơm riêng dưới bếp của mình với một ít đồ ăn thừa lại.
Thấy Đạt đi vào, cô cuống quít đứng dậy cúi chào:
– Chào cậu chủ!
Trong tầm mắt của Đạt, cô gái tên Đào này khá ngọt nước, làn da trắng trẻo không vết muỗi đốt, lại có vẻ gì đó đáng yêu theo kiểu yếu đuối, dễ bắt nạt mà đàn ông thích nhất.
Thật không biết vì sao má Đạt yên tâm thuê cô ấy, chẳng lẽ không sợ chồng mình bí quá làm liều.
Chị Đào nhìn về phía Đạt có phần nịnh nọt và e ngại vì cô ấy rất cần công việc này để tồn tại.
Trong cái thời mà người khác còn phải vật lộn, giành giật để đủ ăn thì nhiều kẻ tranh nhau muốn làm giúp việc cho nhà giàu còn không được.
Những người như này Đạt không xa lạ gì, khi còn là trùm, không thiếu kẻ hầu người hạ tương tự nên hiện tại sai khiến một cách tự nhiên:
– Chị Đào, chị đi ra ngoài sạp báo mua mỗi tòa soạn một tờ cho em nhé!
– Báo bằng tiếng nước ngoài cũng được, mua hết.
– Tiền thừa lại coi như em cho chị.
Mặc dù thân hình non nớt nhưng cách nói, cách ra lệnh đầy uy nghiêm khiến cô giúp việc tên Đào vội vàng vâng lời:
– Vâng! Thưa cậu chủ.
Cô ta cúi đầu nhận tờ tiền 500 đồng in hình Hưng Đạo Đại Vương từ Đạt rồi vui mừng cười thầm.
Đơn giản vì 500 đồng là con số không nhỏ với mức giá đương thời, sau khi mua báo sẽ còn dư rất nhiều tiền.
Tuy nhiên, khi lướt qua người Đạt, mông của cô bỗng bị bóp mạnh một cái khiến cô giật mình sững người lại.
Cô quay đầu, thấy Đạt vẫn vẻ mặt điềm nhiên như chưa có gì xảy ra khiến cô suýt nữa hoài nghi vừa rồi là ảo giác.
– Sao chị còn đứng đây? Có gì muốn hỏi em sao?
Đạt mỉm cười hỏi một cách nhẹ nhàng khi thấy chị Đào vẫn đứng yên tại chỗ, hoàn toàn không cảm thấy việc mình sờ mông người giúp việc có vấn đề gì.
Đừng quên, ở thế giới cũ, Đạt là ông trùm có hàng ngàn nô lệ các loại, tình nhân vô số.
Dưới ánh mắt uy nghiêm của Đạt, Đào cảm giác như bản thân làm sai, cúi đầu xin lỗi chạy ra ngoài.
Để lại Đạt với nụ cười nhếch mép, quả nhiên, nếu bản thân không biết xấu hổ thì người ngại là kẻ khác.
Trên thực tế, đây là những tố chất cần thiết của một ông trùm.
Nếu đối xử quá tốt với thuộc hạ, bọn họ sẽ cảm thấy ông trùm yếu đuối, dần nảy sinh ra những suy nghĩ không nên có.
Một lúc sau, chị Đào trở về với một chồng các tờ báo các loại.
Lúc ra sạp, cô ấy đã nghĩ tới khả năng lén mua ít lại để lấy thêm tiền thừa nhưng nghĩ cảnh Đạt “lão luyện” uy nghiêm như thế lại sinh ra e ngại, không dám làm liều.
Ở trong tư duy bần cùng của Đào thì những người có quyền lực như trưởng thôn, thương lái đều ăn chơi, gái gú, đàng điếm như vậy.
Thậm chí cô còn chủ động khai báo chi tiết:
Đạt bình tĩnh ngồi nghe chi tiết hết tất cả, khẽ gật đầu:
– Chị làm tốt lắm!
– Giờ em đi vào phòng đọc báo, không có việc gì thì đừng gọi em.
– Thế còn tiền thừa…
Chị Đào vẫn hơi sợ vì uy thế của Đạt nhưng đáp lại chỉ là cái phất tay đuổi ra ngoài của Đạt.
Đối với Đạt, chuyện nhỏ nhặt như thế nếu ở thế giới trước thậm chí còn không được đưa tới trước mắt của anh ta.
Suốt từ trưa tới tối, Đạt đắm mình trong việc nghiên cứu về thế giới này thông qua báo chí.
Đây là một thế giới có khoa học kỹ thuật phát triển, tôn giáo tồn tại nhưng không mấy người tin vào thần.
Đối với thần linh thì Đạt cũng không xa lạ gì, vì anh từng tận mắt nhìn thấy Nữ Thần Hỗn Loạn dùng một ngón tay hủy diệt cả đế quốc hùng mạnh ở thế giới trước.
Đáng tiếc, Nữ Thần Hỗn Loạn vì quá hổ báo, bị một thế lực siêu nhiên đa vũ trụ tên là tập đoàn Xuân Đào bắt giam.
Chính vì dáng vẻ của tập đoàn Xuân Đào giáng lâm bắt thần linh quá đặc sắc nên mới thôi thúc Đạt quyết tâm làm trùm thương nghiệp ở thế giới cũ.
Quay về nơi này, thế giới hiện đang có một cuộc chiến tranh lạnh giữa hai phe lớn, một phe xã hội chủ nghĩa với Liên Xô dẫn đầu, phe còn lại là tư bản chủ nghĩa với Mỹ dẫn đầu.
Cuộc chiến bắt đầu từ năm 1947 bằng học thuyết chống Liên Xô của tổng thống Hoa Kỳ Truman, thường gọi là học thuyết Truman.
Trong thế giới như vậy, người Việt nhanh chóng trở thành tâm điểm của cả thế giới kể từ khi cường quốc số một toàn cầu, đứng đầu phe tư bản, Mỹ chính thức trực tiếp đổ quân xâm lược Việt Nam.
Về mặt lý thuyết, đáng lẽ Việt Nam đã được thống nhất từ hơn mười năm trước theo hiệp định Giơ Ne Vơ được quốc tế công nhận.
Tuy nhiên nước Mỹ siêu cường số một ỷ vào sức mạnh bá quyền, công khai phá hủy hiệp định Giơ Ne Vơ, nhảy vào thành lập chính quyền tay sai Đại Nam Cộng Hòa ở miền nam, ngăn cản dân tộc Việt thống nhất.
Người Việt kiên cường, bất khuất tất nhiên không chấp nhận bị chia cắt như vậy, nhân dân miền nam nổi dậy kháng chiến thành lập Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, đồng thời đồng bào miền Bắc cũng tích cực chi viện chống ngụy, đuổi Mỹ để thống nhất non sông nước Việt.
Ban đầu, người ta cứ nghĩ Hoa Kỳ sẽ giành chiến thắng dễ dàng với sức mạnh siêu cường số một nhưng cuối cùng lại trở nên sa lầy trong chiến tranh với một dân tộc kiên cường như người Việt.
Kháng chiến trường kỳ kéo dài tới hiện tại thành tình thế như sau:
– Hiện ở miền bắc kể từ vĩ tuyến 17 trở ra là một nhà nước độc lập, hoàn thiện của người Việt là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa theo hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa.
– Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là một quốc gia tự chủ của người Việt, không chịu sự chi phối kinh tế hay chính trị từ nước ngoài, đặc biệt là sức chiến đấu nổi tiếng mạnh mẽ, sẵn sàng đương cự với cường quốc số một thế giới như Mỹ.
– Miền nam nơi mình đang sống thì tạm thời đang bị chiếm đóng bởi quân đội Hoa Kỳ và chính quyền tay sai Đại Nam Cộng Hòa.
– Về danh nghĩa, rõ ràng một chính phủ tay sai được thành lập để chia cắt người Việt sẽ là chính quyền phi nghĩa, bị dân Việt ghét bỏ.
– Xét quân sự, thứ duy nhất giúp Đại Nam Cộng Hòa chưa bị đánh bại là quân đồng minh của Mỹ. Nhưng hiệp định Paris được ký kết 1973 sẽ rút hết số quân này về. Việc Đại Nam Cộng Hòa bại trận trong vài năm là chuyện chắc như đinh đóng cột.
– Trong chính trị, Đại Nam Cộng Hòa có rất nhiều bất ổn, thường xuyên đảo chính, tham nhũng, lại còn phụ thuộc vào Hoa Kỳ, chưa kể đến ngay trong lòng miền nam cũng tồn tại Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam kiên trì kháng chiến chống lại Mỹ và Đại Nam Cộng Hòa.
– Về kinh tế, Đại Nam Cộng Hòa đang rơi vào suy thoái trầm trọng, lạm phát cao, thiếu năng lực sản xuất, phụ thuộc nhập khẩu, bị chi phối bởi nước ngoài như Đài Loan, hồng Kông, Singapore, Hoa Kỳ.
– Về xã hội, Đại Nam Cộng Hòa tồn tại các băng đảng khổng lồ khống chế thế giới ngầm có liên hệ mật thiết với những ông vua không ngai gây ra vô số tệ nạn xã hội, phân tầng giai cấp và chênh lệch giữa nông thôn, đô thị cực lớn, dân số chỉ hơn mười triệu người mà có tới nửa triệu gái điếm.
– Xã hội, kinh tế, chính trị, quân sự đều hỗn loạn như mớ bòng bong, lại là chính quyền phi nghĩa, không sụp đổ mới lạ.
Đỗ Đức Đạt cho dù có mang linh hồn của trùm thương nghiệp thế giới trước đối mặt với tình huống nát bét này cũng chỉ biết khóc bằng tiếng mán.
Nếu cho anh thêm mười, mười lăm năm để tách ra khỏi sự khống chế của Mỹ, giải quyết xã hội đen, loại bỏ chi phối của nước ngoài, lật đổ tay sai ngụy quyền, bắt tay xây dựng nền kinh tế nội địa hướng tới xuất khẩu, khôi phục sản xuất, sau đó thống nhất với miền bắc anh em trong hòa bình thì nước Việt trở thành cường quốc giàu mạnh không khó.
Khổ nổi Hoa Kỳ sắp rút quân, mà Hoa Kỳ rút quân thì chính quyền Sài Gòn sẽ sụp đổ nhanh chóng, không đủ thời gian để hoàn thành việc ấy.
– Xong, Sài Gòn hết cứu, sập tiệm đến nơi rồi, chỉ có thể chờ quân giải phóng vào xử lý mớ hỗn độn này thôi.
Đạt buông tay thở dài, từ bỏ phương án trị liệu chế độ sắp hấp hối này bởi quá no hope.
Bây giờ, điều Đạt cần phải suy nghĩ là làm sao có lợi nhất cho người Việt trong tương lai khi miền nam đã được giải phóng.
– Có hai lựa chọn, hoặc là ở lại với và cống hiến cho nước Việt Nam thống nhất sau khi được giải phóng.
– Tuy nhiên, theo như mình đoán, Hoa Kỳ sẽ cấm vận Việt Nam và tài năng buôn bán của mình sẽ bị bóp nghẹt, không có cơ hội thể hiện trong thời gian bị cấm vận, có thể là mười năm, hai mươi năm, thậm chí lâu hơn.
Đạt từng là trùm thương nghiệp, anh hiểu suy nghĩ theo kiểu doanh nhân như Mỹ, đánh không lại thì sẽ cấm vận kinh tế.
– Con đường thứ hai là xuất ngoại buôn bán kiếm tiền, âm thầm tuồn hàng về trợ giúp quê hương, đồng thời vận động gỡ bỏ lệnh cấm vận.
Bản thân Đạt nghiêng về phương án thứ hai vì có lợi cho cả bản thân và tổ quốc, đối với anh, đất nước do quân giải phóng thống nhất vẫn là quê hương của người Việt.
Nhưng trong lòng anh phân vân chưa quyết vì đã từng một lần rời bỏ quê hương để rồi không bao giờ quay lại được nữa.