Chương 2: Sài Gòn không yên ổn
– Tình hình hiện tại đang rất loạn, nạn dân, thương phế binh từ Vĩ Tuyến tràn về không có người quản.
– Giặc cướp, băng đảng hoành hành khắp nơi, giá cả đắt đỏ, nhiều người làm liều lắm.
– Lần sau con nhớ chỉ đi trên trục đường chính, nơi có đông người qua lại thôi, đi chung với bạn bè vào, đừng có đi một mình.
– An toàn là trên hết, đừng có ham chơi, ham vui tới chỗ nguy hiểm.
Ba của Đạt liên tục dặn dò, rõ ràng không yên tâm với tình hình hiện tại.
Nhắc tới Vĩ Tuyến là đang nói về khu vực quanh Vĩ Tuyến 17, nơi diễn ra các cuộc chiến mà Sài Gòn gọi là Mùa Hè Đỏ Lửa (Chiến dịch Xuân – Hè 1972) đã đẩy Sài Gòn tăng tốc chìm vào hỗn loạn, nửa bước chân rớt vào vực sâu.
Má của Đạt thì lo lắng hỏi:
– Tình hình loạn đến thế sao ông? Trường con mình học ngay sát Dinh Độc Lập mà? Cũng không an toàn sao?
Ở trong suy nghĩ của người thường, Dinh Độc Lập là nơi tổng thống ở, đáng lẽ phải có trị an cực kỳ tốt mới đúng.
Ba của Đạt thở dài:
– Mấy ông ấy thân mình còn chưa lo xong, nói gì tới ai.
– Em cũng biết rồi mà, kể từ sau khi Hoa Kỳ và quân đồng minh rút bớt, kinh tế Đại Nam Cộng Hòa tụt dốc không phanh, vật giá leo thang, lạm phát phi mã, thất nghiệp tràn lan.
– Lại còn có áp lực bầu cử tổng thống Mỹ, rộ lên tin đồn Hoa Kỳ sẽ cắt viện trợ và rút quân toàn bộ để tranh thủ phiếu bầu cử tri nữa, mấy ổng đang lo sốt vó đi xin tiền người Mỹ, hơi sức đâu lo cho dân Việt.
Các ổng ở đây theo Đạt hiểu là người cầm quyền trên danh nghĩa của Đại Nam Cộng Hòa.
Khi nhắc đến “các ổng” ba Đạt lộ rõ vẻ bất mãn vì suốt ngày chỉ biết chạy vạy xin tiền viện trợ mà không lo an sinh, xã hội gì cả, đã thế còn kéo bè, kéo cánh thi nhau tham nhũng, ăn tiền hối lộ, đối xử bất công.
Nhưng Đạt không chú ý đến họ mà để tâm tới quốc gia tên là Hoa Kỳ.
Dựa theo ký ức của Đạt, Đại Nam Cộng Hòa trên thực tế đang sống bằng ống thở của Hoa Kỳ bơm vào.
Toàn bộ nền kinh tế Đại Nam Cộng Hòa đều xoay quanh các ngành dịch vụ, phục vụ lính Mỹ, cơ sở quân sự của Hoa Kỳ để tồn tại.
Nhu yếu phẩm, nguyên liệu thiết yếu hoàn toàn phụ thuộc nhập khẩu, ngay cả lúa gạo, thứ mà đáng lẽ Đại Nam Cộng Hòa phải thừa thãi vì sở hữu vựa lúa lớn nhất Đông Nam Á cũng phải thiếu tới mức nhập khẩu hàng trăm ngàn tấn gạo mỗi năm.
Kể từ sau sự kiện tết Mậu Thân năm 1968, Hoa Kỳ và đồng minh dần dần rút quân, nền kinh tế phục vụ lính Mỹ của Đại Nam Cộng Hòa bắt đầu sụp đổ, chỉ riêng ngành luyện kim và thu gom phế liệu phát triển nhờ phế thải Hoa Kỳ vứt lại nhưng sẽ sớm cạn khi Hoa Kỳ rút quân hoàn toàn.
Với góc nhìn của một trùm thương nghiệp như Đạt, Đại Nam Cộng Hòa trên thực tế đã sụp đổ kinh tế và đang được Hoa Kỳ cố gắng níu giữ lại bằng việc liên tục bơm viện trợ.
Đạt thầm lắc đầu chê:
“Nếu mình là tổng thống Hoa Kỳ chắc đã ký lệnh vứt bỏ Đại Nam Cộng Hòa từ lâu, nuôi tốn cơm tốn gạo chả được gì.”
Vốn dĩ đây chỉ là câu nói đùa nhưng đột nhiên ting một cái, bảng thông tin hiện lên trước mắt Đạt:
[Ngày 27 tháng 1 năm 1973 hiệp định Paris chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam do 4 bên tham chiến: Hoa Kỳ, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Đại Nam Cộng hòa ký kết tại Paris. Hoa Kỳ chính thức vứt bỏ Đại Nam Cộng Hòa.]
Hóa ra, tồn tại vĩ đại kia đã trao tặng cho Đạt một món quà, đó là khả năng tiên tri dựa trên suy luận thực tế.
Miễn là Đạt có thể tự mình dựa vào tình hình thực tế, đoán ra được sự kiện lớn ở tương lai gần thì sẽ nhận được đáp án chính xác, cụ thể.
Sau giây phút ngạc nhiên đầu tiên, Đạt nhanh chóng bình tĩnh lại nhờ bản lĩnh của một ông trùm, không khiến cho ba má nghi ngờ.
Đối với một ông trùm như Đạt, món quà này không giác gì giúp hổ thêm cánh, tạo cơ hội cho Đạt hoàn thành mục tiêu dễ dàng hơn.
Lúc này, ba của Đạt cũng nói sang chuyện khác với vợ:
– Dạo này có ai nhờ em mua gạo hay đặt trước gạo thì em cứ nói không biết đi nhé.
– Các ông trùm người Hoa đã hạ lệnh đóng cửa cấm bán gạo để đẩy giá cao lên rồi, chúng ta không chống lại được.
Má Đạt giật mình:
– Đã lên tới 9 đồng một ký rồi mà còn tăng tiếp nữa sao? Ai mà sống nổi?
– Mà giờ mình đột nhiên đóng cửa hiệu buôn, sau này khó nhìn mặt mọi người lắm.
Chín đồng một ký mới nghe tưởng có vẻ là rẻ vì con số nhỏ nhưng thực tế nó đã tăng lên rất nhiều và đắt so với thu nhập của bình dân.
Mười năm trước, giá gạo còn chưa tới một đồng 1 kg, giờ 9 đồng tức là tăng gần 1000% một con số ác mộng khiến những người nhận trợ cấp hay lương cố định không bù giảm phát rơi vào tuyệt vọng.
Vậy nên nhiều người sợ hãi muốn tích trữ gạo là điều dễ hiểu.
Ba của Đạt lắc đầu:
– Em quên ngay cả ông Diệm hồi còn độc tài cũng phải cúi đầu chịu thua các ông trùm nước ngoài sao?
– Những ông vua không ngai là bá chủ Sài Gòn, ai cãi lời là được đi tắm biển nuôi cá ngay.
Đạt nhanh chóng lục tìm thông tin trong ký ức.
Vua không ngai mà ba Đạt là đang nói về những người gốc Trung Quốc sang đất Việt làm ăn và thâu tóm tất cả mọi mặt về kinh tế.
Trong đó những ông vua không ngai nức tiếng như: Vua phế liệu và tín dụng – Lâm Huê Hồ; Vua lúa gạo Mã Hĩ – bà Lại Kim Dung, Vua bột ngọt – Vị Hương Tố, Trưởng bang Triều Châu – Trần Thành, Vua dệt và sắt thép Lý Long Thân.
Trên thực tế, họ tuy miễn cưỡng phải gia nhập quốc tịch Việt để làm ăn nhưng đều âm thầm liên hệ mật thiết với nước ngoài như Đài Loan, Hồng Kông, Singapore nên về bản chất không bị chính quyền Đại Nam Cộng Hòa kiểm soát, dòng tiền đều chảy ra nước ngoài hết.
Nhưng toàn bộ thương mại của Đại Nam Cộng Hòa lại nằm trong tay những ông vua không ngai này, chỉ cần một người trong số họ dậm chân là toàn bộ Sài Gòn phải run lẩy bẩy giơ tay đầu hàng.
Nghĩ đến đây, Đạt chỉ có thể cảm thán ví người Mỹ dày thật sự, gánh tạ cho Đại Nam Cộng Hòa đến giờ cũng là kỳ tích.
Phải biết, số tiền viện trợ của Hoa Kỳ cho Đại Nam Cộng Hòa thậm chí có lúc còn nhiều hơn GDP do cả nước làm ra, Sài Gòn không khác gì kẻ ăn xin trong mắt người Mỹ.
Tiếp sau đó, có vẻ như tránh để Đạt để tâm quá nhiều chuyện ngoài xã hội, hai vợ chồng chỉ nói chuyện phiếm tầm phào cho qua.
Kết thúc bữa ăn, hai người đều phải vội vàng lo công việc nhưng không quên nhắc nhở Đạt:
– Con ở yên trong nhà, đừng có đi đâu lung tung, cần gì nhờ chị Đào mua.
Chị Đào là người giúp việc mà gia đình thuê để dọn dẹp nhà cửa, đang tuổi xuân đôi mươi, khuôn mặt ưa nhìn, ngoại hình theo kiểu chubby, thịt dồn hết xuống mông với đùi căng mọng mà vẫn có vòng eo.
Còn tại sao Đạt quan tâm đến ngoại hình chị Đào như vậy thì đơn giản Đạt cũng là đàn ông, còn kiểu đàn ông xấu nữa cơ.
Ở nhà một mình, Đạt muốn đi ra ngoài vì bức thiết tìm hiểu kết cấu xã hội, tình hình kinh tế chính trị để trở lại làm ông trùm trong thời gian ngắn nhất, ký ức của cậu bé 16 tuổi quá non nớt để trở thành một ông trùm.
Dẫu vậy, Đạt vẫn ưu tiên an toàn của bản thân mình hơn, thời gian còn rất dài.
Cuối cùng, Đạt ngoan ngoãn nghe lời ở nhà, lựa chọn tìm hiểu thông tin mình cần bằng những cách khác.