Chương 151: Jimmy Carter đắc cử
Đạt im lặng đứng bên giường của Drake sau khi tạm hồi phục một phần sức khỏe.
Lúc này, anh ấy vẫn hôn mê bất tỉnh, chưa tỉnh lại được, toàn thân cắm đầy dụng cụ y tế giúp duy trì sự sống và điều trị.
Bởi vì Drake lấy thân mình che đạn cho Đạt nên anh ta bị thương cực kỳ nặng, thừa sống thiếu chết.
Đến cả bác sĩ cũng phải cảm thán:
– Việc anh ấy còn sống là một kỳ tích!
– Phần ngực của anh ấy đã bị tổn thương nặng, thậm chí ảnh hưởng đến nội tạng nhưng may mắn là không ảnh hưởng quá lớn.
– Cánh tay phải về cơ bản coi phế bỏ, dù sau này tỉnh lại cũng trở thành người tàn tật, chịu nhiều di chứng, không thể sinh hoạt như người bình thường.
Đạt thở dài:
– Hãy cố gắng hết sức để giúp anh ấy hồi phục.
– Không cần lo lắng về tiền bạc.
– Nếu tàn tật, tôi sẽ chu cấp cho anh ấy nửa đời sau.
Bác sĩ gật đầu:
– Chủ tịch yên tâm, chúng tôi điều động những bác sĩ giỏi nhất và thuốc tốt nhất.
Đây cũng là những gì tốt nhất mà Đạt có thể cung cấp cho Drake.
Còn đám Pol Pot, hiển nhiên Đạt sẽ không cho chúng sống yên ổn.
Thời gian thấm thoắt trôi qua.
Ngày 2 tháng 11 năm 1976, cuộc bầu cử tổng thống lần thứ 48 chính thức kết thúc với chiến thắng thuộc về Jimmy Carter.
Ngay khi kết quả được công bố, Jimmy Carter đã bắt đầu chuẩn bị thực hiện những lời hứa của mình.
Tất nhiên, chỉ là chuẩn bị vì phải sang năm Jimmy Carter mới chính thức nhậm chức.
– Cậu yên tâm, ngay khi nhậm chức tổng thống, tôi sẽ ân xá cho tất cả thanh niên Mỹ trốn bắt lính nghĩa vụ quân sự tham chiến ở Việt Nam.
Jimmy Carter nâng ly rượu cụng ly với Đạt trong một cuộc gặp riêng thân mật.
Lệnh ân xá ấy là một động thái ngầm thừa nhận sai lầm ở Việt Nam mà không làm công chúng Mỹ phản đối.
Đối với một siêu cường thế giới như Mỹ, việc đó đã là nhượng bộ rất lớn, thể hiện thái độ thiện chí chủ động.
– Về vấn đề tiền “tái thiết” rất khó để thông qua lưỡng viện nên tôi dự kiến sẽ đề nghị bình thường hóa quan hệ ngoại giao trước còn việc viện trợ tái thiết sẽ bàn đến sau.
Tổng thống Mỹ có khá nhiều quyền lực nhưng vẫn bị hạn chế bởi lưỡng viện quốc hội.
Theo hiến pháp của Mỹ, các khoản tiền viện trợ tái thiết như với Việt Nam thuộc thẩm quyền của quốc hội và rất mất thời gian kì kèo, mặc cả cho tới khi có kết quản cuối cùng.
Vậy nên nếu muốn bình thường hóa quan hệ sớm thì phải tạm gác lại chuyện viện trợ để bàn riêng, điều này khác với từ chối viện trợ thẳng từ đầu dưới thời Gerald Ford vì để lại cơ hội đàm phán tiếp sau đó.
– Tôi cũng sẽ thúc đẩy Việt Nam gia nhập Liên Hợp Quốc, mở rộng hội nhập quốc tế, giao thương buôn bán.
– Với vị trí của Việt Nam, rất dễ dàng nhận được nhiều khoản viện trợ và đầu tư, đặc biệt là Nhật Bản.
Kể từ năm 1975, Việt Nam vẫn chưa được gia nhập Liên Hợp Quốc vì phiếu chống của Hoa Kỳ nên bị cách ly khỏi quốc tế, chịu rất nhiều thiệt thòi.
Tuy nhiên, dưới thời Jimmy Carter, việc này sẽ dễ giải quyết hơn nhiều, nằm trong tầm tay.
– Tôi thay mặt người dân Việt Nam cảm ơn ông trước.
– Chúc hai quốc sẽ sớm tạo nên tình hữu nghị trong điều kiện mới.
Đạt mỉm cười đáp lại, đã nhìn thấy một tương lai tươi sáng trước mắt.
Nhưng đột nhiên, Một thư ký vội vàng chạy tới báo cáo:
– Chủ tịch!
– Bên phía Việt Nam có biến động bất ngờ.
…
Trong năm 1976, Việt Nam đã thực hiện nhiều việc quan trọng.
Ví dụ tổng tuyển cử thống nhất đất nước, đổi tên thành nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam vào ngày 2 tháng 7 năm 1976.
Sau đó tổ chức đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ IV của Đảng, đổi tên đảng thành Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Nhưng quan trọng nhất với Đạt hiện tại là chuyện đại hội IV của Đảng ra nghị quyết mà trong đó có nhắc đến việc cải tạo, xây dựng kinh tế kế hoạch và kinh tế tập thể ở Việt Nam.
– Giáo sư Snape ông có hiểu được tại sao có sự thay đổi này không.
Đạt đã tìm đến giáo sư Snape vì thực sự không hiểu.
Rõ ràng, trước đó cả tổng bí thư, chủ tịch thành phố và bí thư thành ủy của thành phố Hồ Chí Minh (đã đổi tên từ Sài Gòn) đều ủng hộ kinh tế nhiều thành phần.
Hiển nhiên, Đạt gặp phải bối rối nhất định do hạn chế về mặt tài năng chính trị của mình.
Nhưng giáo sư Snape thì khác, bình chân như vại, hoàn toàn không có bất kỳ sự ngạc nhiên nào giống như đã tính trước.
– Cậu biết không, mỗi lần nhìn thấy cậu rối như gà mắc tóc khi dính đến những việc liên quan tới quân sự, chính trị, tôi mới cảm thấy bớt ghen tị về tài năng thương nghiệp của cậu.
Đạt thực sự cảm thấy oan ức:
– Có tới mức như vậy sao? Tôi cũng chỉ làm ăn bình thường chứ gì đâu mà phải thế.
– Cậu biết giấc mơ của người khác là gì không? Là kiếm được 1 triệu đô la rồi sống sung sướng, xa hoa cả đời đấy (thời giá lúc này bằng hàng chục triệu USD ở thời hiện đại).
– Quay lại nhìn cậu xem, năm năm, từ tay trắng thành tỷ phú đô la Mỹ, dễ dàng động ngón tay cũng đạt tới thành tựu gấp trăm ngàn lần giấc mơ cả đời của người khác, cậu nghĩ người ta nhìn cậu như thế nào?
– Đặt ở thời xưa, người như cậu bị đưa lên giàn hỏa thiêu vì ghen ghét là chuyện bình thường.
…
Đạt không ngờ mình trong mắt của giáo sư Snape lại “đặc biệt” như vậy.
– Vậy là do có chuyện gì đó tôi không hiểu sao?
– Ông giúp tôi giải thích với! Chẳng lẽ tổng bí thư Lê Duẩn thay đổi?
Snape bật cười:
– Cậu nghĩ một lãnh đạo có thể kiên trì dẫn dắt Việt Nam thắng Mỹ và giải phóng đất nước là người dễ thay đổi sao?
– Ông ấy không thay đổi quan điểm, ông ấy chỉ đang tôn trọng ý kiến tập thể và giữ gìn đoàn kết nội bộ mà thôi.
Dừng một chút, giáo sư Snape nói tiếp:
– Nội bộ Việt Nam hiện nay vẫn còn nhiều người hoài nghi về tính hiệu quả của nền kinh tế nhiều thành phần trong khi mô hình bao cấp đang được tin tưởng nên nhiều người phản đối.
Ở thời kỳ này, quả thực nhiều người bảo thủ vẫn lên tiếng phản đối nền kinh tế nhiều thành phần vì cho rằng nó không cần thiết.
– Đúng là tổng bí thư Lê Duẩn đang có uy tín cực kỳ cao và có thể cưỡng chế thi hành chính sách bất chấp phản đối nhưng điều này sẽ gây rạn nứt nội bộ, mất đoàn kết, dễ gây hiểu lầm cho Liên Xô, Trung Quốc rằng Việt Nam muốn chống lại họ vì vấn đề ý thức hệ.
– Tôi biết người Việt yêu hòa bình và chỉ muốn sống yên ổn nhưng vấn đề là chưa chắc người ta đã tin, họ sẽ nghi ngờ có động cơ chính trị bên trong dù thực tế đây chỉ là một chính sách lợi nước, lợi dân.
Đạt âm thầm gật đầu, nếu toàn dân Việt Nam đều đang đồng lòng muốn đổi mới thì người ta sẽ không nghĩ nhiều, còn cưỡng chế ban hành lại mang một tính chất hoàn toàn khác.
– Cậu có thể tưởng tượng được cái viễn cảnh khi vừa không có quan hệ tốt với Mỹ, vừa bị Trung Quốc căm thù mà Liên Xô lại đứng ngoài vì hoài nghi không?
Giáo sư Snape đẩy bản đồ ra, chỉ thằng vào điểm yếu hại.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng của Đạt.
Đúng vậy, cậu đã quá quan tâm tới hiệu quả kinh tế khi hội nhập với quốc tế và bình thường hóa quan hệ mà quên đi những rủi ro quân sự, chính trị.
Đặc biệt là rủi ro đến từ Trung Quốc, Liên Xô tương đối dễ chịu với Việt Nam nhưng Trung Quốc thì không.
Bởi vì quan điểm của Trung Quốc thời điểm này rất bá đạo, muốn Việt Nam cắt đứt quan hệ với hai siêu cường thế giới Liên Xô và Mỹ, tự bóp dái mình giống Campuchia đang làm.
Rõ ràng người Việt không thể làm chuyện điên khùng như vậy vì bản thân Trung Quốc cũng chưa dám cắt đứt quan hệ ngoại giao với hai siêu cường cùng lúc nhưng cũng không nên kích thích Trung Quốc nếu chưa đến mức “vạn bất đắc dĩ” để tránh chiến tranh.