Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 150: Làm vua cũng thua thằng liều
Chương 150: Làm vua cũng thua thằng liều
Chợt, một nhóm đặc vụ liên bang bước vào, giơ huy hiệu và nói:
– Xin lỗi, có thể cho phép chúng tôi hỏi ngài ít chuyện được không.
Đạt sáng mắt lên, vội vàng nói:
– Tiffany, Serana, đừng cản trở cảnh sát làm việc.
– Anh cần phối hợp để sớm tìm ra hung thủ, đòi lại công lý.
Hai cô gái kia cuối cùng cũng ngừng lại, lườm nhau đi ra ngoài.
Mặc dù họ hung hăng nhưng cũng biết cái gì nặng cái gì nhẹ.
– Cảm ơn cậu đã phối hợp.
Viên sĩ quan FBI cảm thấy Đạt rất hiền lành, những tài phiệt khác ở Mỹ xem cảnh sát không khác gì nô lệ chứ chẳng chịu phối hợp thế này đâu.
Anh ta không biết, trong mắt Đạt, FBI là cứu tinh của cậu ấy thoát khỏi đày ải.
Nhưng ngoài mặt thì hiên ngang lẫm liệt:
– Phối hợp cảnh sát là nghĩa vụ của công dân.
– Đúng rồi, tôi có thể biết tình hình truy bắt thủ phạm thế nào rồi không?
– Tay súng bắn tỉa đã bị bắt chết trên đường truy bắt, cậu ta là người Mỹ gốc á, hiện đang là thành viên của băng đảng xã hội đen phố người Hoa tại California.
Mặc dù chính phủ Mỹ tìm cách loại trừ Mafia nhưng đặc thù xã hội sẽ liên tục tạo ra băng đảng, du côn nên tệ nạn không bao giờ chấm dứt.
Đặc biệt khu người Hoa có sở thích thành lập khu tự trị thì xã hội đen còn là một phần của lực lượng vũ trang duy trì trật tự nên không thể tránh khỏi.
Tuy nhiên, điều này không có nghĩa hung thủ sau màn là người Hoa, hoàn toàn có khả năng ném đá giấu tay vu oan, cần phải điều tra kỹ lưỡng.
– Tôi muốn hỏi một chút, gần đây cậu có gây thù với ai không? Đặc biệt có liên quan đến xã hội đen.
– Thù thì nhiều lắm, lập ra danh sách thì chắc phải mười trang giấy.
FBI:….
Từ việc đánh sập tài chính Hồng Kông, thao túng tiền tệ, buôn lậu châu âu, buôn lậu châu á, bán vũ khí qua Trung Đông, nhập khẩu dầu mỏ Liên Xô, thâu tóm doanh nghiệp Nhật Bản, Hàn Quốc…
Có thể nói, mối làm ăn của Đạt trải rộng khắp thế giới, năm châu bốn bể, tương tự, đối thủ cũng vậy.
Thương trường như chiến trường, chắc chắn không ít người sẽ vui vẻ khi nhìn thấy Đạt đau khổ.
– Các ông biết rồi đấy, sợ có kẻ thù thì đừng mơ làm nên việc lớn.
– Người mà không bị ganh ghét thì đích thị là tài trí bình thường.
Bên phía FBI quay sang nhìn nhau lộ rõ vẻ khó xử:
– Cậu thật sự không có đối tượng hiềm nghi nào sao? Chúng tôi cần khoanh vùng đối tượng, đi sâu điều tra.
– Tất nhiên là có nhưng các ông điều tra được không? Họ không phải người bình thường đâu.
– Cậu yên tâm, không có ai mà cảnh sát liên bang không dám điều tra.
Khi nói điều này viên cảnh sát FBI thể hiện ánh mắt hiên ngang, lẫm liệt như một thánh kỵ sĩ.
– Thật chứ? Gia tộc Rockefeller này, họ chắc ghét tôi lắm?
FBI: …
– Sát thủ từ Trung Quốc, Triều Tiên muốn ngăn cản tôi đầu tư vào Nhật Bản, Hàn Quốc.
– Trùm tam giác vàng, tôi ngăn cản họ bán thuốc phiện vào Việt Nam nên cũng bị ghét.
– Thủ lĩnh Mafia, Giang Cầm, tuy chưa gặp mặt nhưng chắc chắn muốn giết tôi.
– Trùm ma túy Escobar, dạo này hơi có ma xát một chút ở Mê Xi Cô.
-…
Mỗi khi Đạt nhắc ra một cái tên, phía FBI lại càng thêm trầm mặc, buông xuôi giấy bút.
Lúc này, các đặc vụ FBI chỉ muốn rút lại lời nói vừa rồi, quả thực có người FBI không điều tra được, xin cáo từ!
Cuối cùng, họ vẫn giả vờ giả vịt nói sẽ điều tra nhưng nhìn là biết no hope.
Chờ khi đặc vụ FBI rời đi, Đạt mới bình tĩnh suy tư từ đầu đến cuối.
Nếu đơn thuần xét về năng lực và xung đột lợi ích thì gia tộc Rockefeller là đáng ngờ nhất.
Tuy nhiên, truyền thống giải quyết xung đột giữa các thương nhân là không dùng thủ đoạn bạo lực như ám sát.
Đặc biệt là khi bản thân Đạt còn ở trong Hội Kín, hành vi này không khác gì tự đào mồ cho mình.
Hiện nay, tuy tài sản trực tiếp của Đạt chỉ rơi đâu đó hơn 5 tỷ, gần 6 tỷ USD, nhưng quỹ đầu tư mà Hội Kín giao cho cậu đang có nguồn vốn lên tới 8 tỷ USD.
Với số vốn khổng lồ như vậy, Đạt chịu bất kỳ tổn thương nào đều gây ra ảnh hưởng nặng nề lên toàn bộ Hội Kín và tài phiệt Mỹ nên tỷ lệ gia tộc Rockefeller là thủ phạm hầu như không có.
Nếu nói người chơi liều nhất thì phải nhắc tới Giang Cầm.
Dân Mafia thì giết người, ám sát là chuyện như cơm bữa, nhưng Giang Cầm lại không có năng lực thao túng mạnh tới mức lên kế hoạch ám sát kỹ càng không một tiếng gió, cũng không có lá gan khiêu chiến quyền uy siêu cường số một thế giới.
Phải biết Đạt là tài phiệt, có quan hệ sâu rộng trên khắp nước Mỹ, muốn tìm được người ám sát cậu trong im lặng là cực kỳ khó.
Đặc vụ của nước ngoài nếu lên kế hoạch kỹ lưỡng cũng có thể nhưng lại không phù hợp nguyên tắc ngoại giao.
Đang lúc cậu trầm tư suy nghĩ thì chuông điện thoại trong phòng vang lên.
Đây là phòng vip của riêng Đạt, người thường không biết số này.
– Alo!
– Là tôi đây, Boss!
Đạt nghiêm túc hẳn lên, Boss là thủ lĩnh của Hội Kín.
Boss không phải một người hay một gia tộc cố định mà sẽ xoay vòng theo nhiệm kỳ.
– Chào ông, tôi cũng đang chờ điện thoại từ ông đây.
– Thật không ngờ có kẻ dám ám sát thành viên Hội Kín ngay trên đất Mỹ.
Lần này Đạt bị thương cũng có phần vì chủ quan.
Nếu ở nơi khác, Drake sẽ được trang bị vũ khí hạng nặng và có nhiều người khác cùng bảo vệ nữa.
Nhưng vì trong nước Mỹ, Hội Kín đáng lẽ là bất khả xâm phạm vì không kẻ điên nào dám liều mạng gây chuyện với Hội Kín cả.
Một bài học mà Đạt phải nhớ đến hết đời, rằng không bao giờ được phép lơ là.
– Tôi cũng đang muốn nói với cậu về chuyện này đây.
– Tổ chức đã điều tra kỹ lưỡng, không liên quan trực tiếp tới gia tộc Rockefeller.
– Mặc dù có nhiều mâu thuẫn giữa cậu và họ nhưng không đến mức làm chuyện cực đoan như vậy.
Chuyện này Đạt đã đoán trước nên không bất ngờ.
– Vậy là ai?
– Có thể cậu không tin, nhưng kết quả điều tra lại chỉ về một thằng liều.
– Thằng liều?
– Đúng vậy, là Pol Pot của Campuchia.
-…
Đạt trầm mặc suốt mười giây đồng hồ, bị sốc đến không nói nên lời, nghĩ tới rất nhiều người nhưng không ngờ là ông ta.
Phía đầu dây bên kia tiếp tục lên tiếng:
– Tôi hiểu cảm giác của cậu, giống như kiểu tỷ phú giàu có bị đâm bởi bệnh nhân tâm thần vậy.
– Thật sự không có người khác giật dây sao?
– Đáng tiếc thật sự không có.
– Pol Pot thấy cậu cổ chức cứu trợ nhân đạo cho cán nạn nhân bị hắn ta truy sát, cảm thấy cậu chống lại ông ta nên phái người truy sát.
– Ông ta bị thần kinh à?
Đạt thật sự muốn chửi thề vì độ điên khùng của Pol Pot.
Bởi vì làm hại Đạt chẳng mang lại lợi ích gì cho ông ta cả, chỉ có thiệt hại thôi.
– Có lẽ là bị thần kinh thật.
– Cậu biết không, ban đầu không chú ý, cả CIA cũng chỉ biết rằng ở Campuchia có thanh lọc sắc tộc thôi.
– Nhưng vì cậu, chúng tôi vận dụng lực lượng điều tra kỹ lưỡng thì phát hiện họ đang phát động phong trào diệt chủng còn hơn phát xít.
Ở xã hội đương thời, phát xít là phe phái bị dán nhãn chống lại loài người và diệt chủng, Đạt có thể cảm nhận được sự ghê tởm khi nhắc đến Pol Pot của Boss.
– Bọn họ không chỉ thảm sát các sắc tộc người Hoa, người Việt, người Thái, người Chăm mà còn thực hiện đàn áp tôn giáo, giết hại tín đồ công giáo, treo xác lên thánh giá để đe dọa, bắt tín đồ phật giáo phá giới ăn thịt… bắt tín đồ đạo Hồi ăn thịt heo, bắt tín đồ Hindu ăn thịt bò, ai không làm thì giết.
– Chưa dừng lại ở đó, chúng đi săn giết những nghệ sĩ bên mảng nghệ thuật, điện ảnh, văn học, trí thức có giáo dục, còn lập ra các trại tập trung gom người dân Campuchia lại để giết hại tập thể trên những cánh đồng chết.
– Dựa theo dự đoán, cứ theo đà này, Pol Pot thậm chí có thể giết tới 1/4 cho đến 1/3 tổng dân Campuchia trong vòng vài năm tới.
– Cậu nghĩ thử xem, người bình thường có thể làm ra những thứ điên cuồng như vậy sao?
Đạt thở dài, nếu thật sự mọi thứ đúng như vậy thì cậu đã xui xẻo trở thành nạn nhân của kẻ tâm thần.
– Nhưng Pol Pot thật sự ảnh hưởng lớn đến mức ám sát tôi gọn gẽ ngay tại Mỹ như vậy sao?
– Cũng không hẳn.
– Cậu biết đấy, có những người không trực tiếp tham gia nhưng giả vờ ngủ quên rất bình thường.
-…
Đạt cuối cùng cũng hiểu, một tên điên muốn làm liều được các thế lực khác như Giang Cầm, Rockefeller âm thầm yểm hộ, xóa dấu vết.