Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 149: Thoát chết trong gang tấc
Chương 149: Thoát chết trong gang tấc
Đúng lúc này, cảnh báo từ tiên tri tới, đưa ra một màu tam giác có chấm than nổi lên khiến Đạt hiểu ra, lưỡi hái tử thần sắp bổ xuống.
Nếu Đạt tiếp tục ở yên tại chỗ, viên đạn tiếp theo sẽ bắn trúng.
Không chần chừ, Đạt liều mạng nhảy ra khỏi cột bê tông và ngay giây sau, chỗ anh vừa ngồi bị đục thành cái hố.
Lúc này, cậu tạm thời thoát chết nhưng đang hoàn toàn để lộ bản thân giữa khoảng trống, chình ình trước mặt tay sát thủ giấu mình, bất cứ khi nào cũng có thể bị bắn chết.
Mồ hôi chảy đầy trên trán, nhịp tim gia tốc, Adrenalin tiết ra liên tục khiến Đạt gồng hết sức bình sinh chạy về phía cột bê tông trước mặt.
Đột nhiên, biển cảnh báo màu vàng lại hiện lên lần nữa.
Cùng lúc đó, tiếng la hét của Drake vang lên:
– Chủ tịch, nhanh dừng lại!
Đạt cố gắng hết sức ưỡn người về phía sau, đôi chân đang vươn vê phía trước cũng dừng lại giữa không trung.
– Đoàng!
Tiếng súng lần nữa vang lên, viên đạn xoay tròn lướt qua ngay trước mắt của Đạt.
Làn da của cậu thậm chí có thể cảm nhận được luồng không khí xé gió mà viên đạn át vào mặt mình.
Chỉ chút nữa thôi, nếu cậu không dừng lại kịp thời thì viên đạn ấy đã bắn vỡ sọ.
Là ngắm bắn tiên đoán!
Đạt không phải tay mơ, ngay lập tức hiểu được trình độ sát thủ cực cao và là người chuyên nghiệp lâu năm.
Lính bắn tỉa không chỉ được tập bắn bia cố định mà còn huấn luyện cánh ngắm bắn mục tiêu di động trên đường chạy bằng cách nhắm vào khoảng trống phía trước trên đường chạy của mục tiêu.
Nhưng kỹ năng này chỉ dành cho những sát thủ, quân nhân chuyên nghiệp, người thường rất khó để đạt tới.
Sau khi hoàn hồn, Đạt nhanh chóng tụ hội với Drake.
Chẳng qua Drake cũng không có súng ngắm hoặc súng trường để bắn trả.
Bởi vì buổi vận động tranh cử của Jimmy Carter rất đông người, Drake không được mang theo vũ khí có tính sát thương cao mà chỉ cầm theo súng lục hạng nhẹ.
– Kẻ địch biết rõ đây là thời cơ tốt nhất, rất có thể còn bố trí hậu thủ đằng sau.
Drake nói.
Biết không phải lúc nói nhiều, Đạt quyết đoán hạ lệnh:
– Tôi tin anh, hãy làm tất cả mọi thứ mà anh cho là cần thiết để chúng ta an toàn.
Drake nghĩ tới cảnh Đạt đang duy trì công ăn việc làm cho vô số đồng nghiệp đã nghỉ hưu, cắn răng dùng cơ thể của mình che lấy Đạt, cùng nhau chạy về phía một bức tường chắn cuối đường hầm.
Chỉ cần tới đó, lính bắn tỉa sẽ không có tầm nhìn để bắn tiếp.
Nhưng đâu có đơn giản như vậy, quãng đường tuy ngắn nhưng cũng kịp cho lính bắn tỉa tiếp tục nã đạn.
Đoàng!
Một tiếng súng vang lên, viên đạn đã bắn trượt vì bước đi lắt léo.
Đoàng!
Lại tiếp tục có tiếng súng vang lên, nhưng vẫn trượt.
Lúc này, Đạt và Drake đã gần tới vị trí an toàn, sát thủ bắn tỉa tỏ ra luống cuống, vội vàng bắn liên tục không nhắm kỹ.
Đoàng!
Đoàng!
Hai viên đạn tiếp tục được bắn ra, một viên trượt và một viên vô tình bắn trúng phần ngực của Drake, xuyên qua áo giáp, khiến xương ngực của Drake vỡ vụn và chảy máu dầm dề.
Bản thân Đạt cũng bị đạn bắn trúng vào vai sau khi xuyên qua ngực của Drake.
Súng bắn tỉa có sức công phá vượt xa bình thường, ngay cả áo giáo cũng chẳng cản nổi, nói gì đến máu thịt con người.
Lực đẩy xô ngã Drake và Đạt chúi xuống đất, nhưng vừa may vào trong góc khuất tầng hầm.
Ở góc khuất không ai nhìn thấy, vài tay súng núp sẵn gần đó đang chần chừ không biết có nên chạy tới giải quyết hay không vì đã mất tầm nhìn.
Đúng lúc họ đang phân vân, cảnh vệ xung quanh Jimmy Carter ồ ạt kéo tới vì nghe thấy tiếng súng, nhanh chóng kiểm soát tình hình, chúng buộc phải rút lui, ẩn mình vào bóng tối.
Sau đó, mặc dù không ở hiện trường nhưng thông qua dấu vết để lại, cảnh vệ nhanh chóng xác định vị trí của tay súng bắn tỉa, tiến hành áp sát bao vây, buộc đối phương phải rút chạy.
Nghe thì có vẻ như họ vô dụng vì xong chuyện rồi mới tới nhưng trên thực tế mọi chuyện mới chỉ diễn ra khoảng một vài phút, đã là tốc độ rất nhanh rồi.
Hơn nữa nếu không phải cảnh vệ tới kịp thì ai biết có đồng bọn khác của tên sát thủ liều mạng tiếp cận thủ tiêu hay chăng.
Chỉ có thể nói kẻ địch quá hung ác, dám ám sát Đạt ở ngay trong buổi vận động tranh cử có cảnh vệ chính phủ Mỹ.
Lúc này, Đạt không biết những thứ diễn ra xung quanh.
Cậu chỉ kịp nghe thấy những tiếng hô hoán ầm ĩ trước khi nhận thức chìm vào trong bóng tối do ngất đi.
…
Hai ngày sau, Đạt từ từ mỏ mắt ra, cảm giác chếnh choáng chưa tỉnh hẳn cùng cơ thể mệt mỏi xâm chiếm tâm trí.
Đập vào mắt là mùi thuốc sát trùng gay mũi cùng các loại thiết bị, máy móc y tế hiện đại xung quanh.
– Xem ra là mình đã được cứu.
Đạt liếc mắt, khoảng ba cô y tá đang túc trực trong phòng, ngoài ra còn có Tiffany Serana nằm ở giường bên cạnh.
Vì căn phòng vip đặc biệt khá rộng nên không chật chội chút nào, nhét thêm chục người nữa vẫn vô tư.
Đúng lúc này, có người phát hiện ra Đạt đã tỉnh, chính là Serana.
Cô ấy ngay lập tức tới sát bên giường Đạt hỏi thăm với vẻ quan tâm:
– Chủ tịch!
– Anh cảm thấy thế nào rồi!
– Y tá đâu, mau báo với bác sĩ bệnh nhân đã tỉnh.
Tiếng hô hoán thu hút sự chú ý của Tiffany đang ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi và các y tá.
Y tá thì đơn giản, họ đều là những người giàu kinh nghiệm nhất bệnh viện, nhanh chóng phân công nghiệm vụ, một người đi tìm bác sĩ, một người tiến sát lại chỗ Đạt kiểm tra, hỏi han tình hình cơ thể, một người kiểm tra thông số y tế trên máy móc ghi chép vào sổ.
Ít nhất, Đạt cảm thấy việc bỏ tiền xây bệnh viện là đáng giá.
Nhưng Tiffany thì khác, cô không thể nào bình tĩnh như vậy được, đứng cạnh giường Đạt mà cúi đầu nghẹn ngào, khóe mắt rưng rưng.
Cô không nói lời nào, chỉ nắm chặt lấy tay cậu cứ như thể sợ Đạt sẽ chạy mất đi vậy.
Đạt cười an ủi:
– Yên tâm! Có anh ở đây rồi.
…
Nửa tiếng sau, Đạt bắt đầu cảm nhận được nỗi thống khổ, ước gì bản thân có thể tiếp tục giả vờ ngất đi.
Nguyên nhân không phải vì vết thương, bác sĩ đã tới khám và kết luận Đạt hoàn toàn ổn, chờ một tháng nữa là xuất viện được.
Quan trọng là sau khi mất đi nỗi lo lắng về tính mạng của Đạt, Tiffany và Serena bắt đầu nổ ra cuộc chiến không khói thuốc súng ngay trong phòng bệnh.
– Này! Tôi là vợ của anh ấy, còn cô chỉ là người ngoài thôi, anh ấy phải để tôi chăm sóc mới đúng, cô đi về đi!
Tiffany khoanh tay trước ngực, dãy núi đồ sộ trập trùng khiến ai nấy phải ghé mắt.
Ở phía đối diện Serana cũng không chịu thế, áp sát vào khiến những ngọn núi va đập vào nhau, rung chuyển đất trời.
– Tôi có công việc gấp cần bàn với chủ tịch, làm vợ hiền thì đáng lẽ phải biết ý tránh đi vì sự nghiệp của chồng chứ, mỗi giây mỗi phút đều đang tổn thất hàng triệu đô la.
– Tiền tiền lại tiền, dẹp hết qua một bên, sức khỏe của chồng tôi là quan trọng nhất.
– Không phải vấn đề tiền, tôi là trợ lý của chủ tịch, ở cạnh chủ tịch báo cáo công tác là trách nhiệm.
-…
Đạt thở dài, chân thành khuyên ngủ các đồng râm bắt cá nhiều tay thì tuyệt đối không được sinh bệnh, nếu không sẽ bị tàn phá cả thể xác lẫn tinh thần.
Còn gì kinh khủng hơn là đứng giữa cuộc tranh cãi của hai người phụ nữ? Đáp án và tranh cãi của ba người phụ nữ.