Chương 148: Ám sát
Thời gian thấm thoắt trôi qua, Jimmy Carter nhanh chóng thu hút sự chú ý của công chúng nước Mỹ với vai trò là làn gió mới cho giới chính trị Washington.
– Lãnh đạo mới! Thay đổi mới!
– Lãnh đạo mới! Thay đổi mới!
– Lãnh đạo mới! Thay đổi mới!
– Lãnh đạo mới! Thay đổi mới!
Người dân ở New York hô vang câu khẩu hiệu trong một buổi vận động tranh cử ngoài trời của Jimmy Carter, thể hiện sự ủng hộ hết sức mình với vị “hắc mã” này.
Hiện tại đã là cuối tháng 9 năm 1976, cuộc bầu cử đã tới giai đoạn nước rút với việc hai ứng cử viên chính thức được xác nhận.
– Xin chào những người dân tốt đẹp của một nước Mỹ vĩ đại.
– Chính trị nước Mỹ đã trở nên xấu xa và xa rời những phẩm giá tốt đẹp của người Mỹ ban đầu mất rồi, họ không còn trung thực, chân thành và trong sáng như xưa.
– Hôm nay, chúng ta ở đây là để cùng nhau xây dựng một chính phủ mới, một chính phủ tốt đẹp giống như chính người dân Mỹ.
– Chúng ta sẽ không sa đà vào những cuộc chiến vô nghĩa, chúng ta sẽ không làm ra những hành vi phạm pháp như đột nhập vào nhà người khác để nghe lén (ám chỉ vụ bê bối của Nixon).
– Chúng ta sẽ chỉ là những người Mỹ trung thực, chân thành, không bị vấy bẩn.
– Một người Mỹ bình thường, vô danh, giống như các bạn vậy.
– Bọn họ hỏi tôi là “Jimmy, ai?” một cách khinh miệt, lạy chúa, tôi có thể thấy nụ cười mỉa trên mép họ.
– Nhưng là một người Mỹ bình thường, tôi sẽ lịch sự trả lời họ: “Tên tôi là Jimmy Carter, và tôi đang tranh cử tổng thống”.
– Tôi có thể không nổi tiếng, tôi có thể chỉ là một công dân Mỹ bình thường nằm ngoài các trò chơi chính trị rắc rối ấy, tôi có thể chẳng là gì cả trong mắt họ.
– Nhưng từ trái tim chân thành, tôi hứa chúng ta sẽ cùng nhau chấm dứt lạm phát rút cạn ví tiền mọi người, chấm dứt suy thoái kinh tế khiến người Mỹ đau khổ, đem lại dân chủ, công bằng, thịnh vượng cho nước Mỹ vĩ đại, cho toàn thế giới này.
– Tôi hứa rằng sẽ không còn con em nào của chúng ta phải đau khổ, bỏ xác nơi đất khách quê người, tham chiến những cuộc chiến vô nghĩa vì những mưu toan chính trị điên rồ, người dân Mỹ xứng đáng có cuộc sống tốt hơn.
– Tôi, Jimmy Carter, lãnh đạo mới! Thay đổi mới!
Jimmy Carter giang tay ra với một nụ cười thỏa mãn khi đám đông bên dưới đỏ mặt tía tai, siết chặt nắm đấm, hô vang theo:
– Lãnh đạo mới! Thay đổi mới!
– Lãnh đạo mới! Thay đổi mới!
– Lãnh đạo mới! Thay đổi mới!
Khả năng diễn thuyết của Jimmy Carter là rất tốt, ông ấy dễ dàng khuấy động được dân chúng của nước Mỹ bằng việc so sánh bản thân như một người dân Mỹ bình thường, muốn loại bỏ những đau khổ, bất mãn mà người dân Mỹ phải chịu.
Nhưng thành công của ông ta không thể thoát khỏi hệ thống tuyên truyền khổng lồ của Đạt.
– Cảm ơn! Nhờ có sự giúp đỡ của cậu, tôi đã đi tới được nước này, tỉ lệ phiếu bầu đã hoàn toàn áp đảo Gerald Ford.
Ở trong phòng riêng, Jimmy Carter vui mừng bắt tay Đạt, lúc ban đầu, ông ta thực sự không dám hi vọng sẽ thực sự đắc cử.
Nhưng trong một ngày đẹp trời, Đạt tiến tới, trao cho ông ta sự ủng hộ khổng lồ về truyền thông, tài chính và của cả các tài phiệt máu mặt.
– Ha ha ha, đây là nhờ ông thực sự trong sạch trong mắt công chúng Mỹ.
– Người Mỹ đã quá mệt mỏi với chiến tranh, scandal và những dơ bẩn chính trị rồi.
Đây là lời nói thật, Chiến Tranh Việt Nam, suy thoái kinh tế, bê bối CIA, lạm phát cao, thất nghiệp kéo dài… quá nhiều thứ chồng chất khiến bây giờ người dân Mỹ thất vọng tới cực điểm với chính phủ.
Nhưng nếu không có truyền thông và điện ảnh dẫn dắt thì cảm xúc của người dân rất khó chuyển hóa thành phiếu bầu cho Jimmy Carter.
Ví dụ như trong năm nay, Đạt đã đầu tư vốn vào Hollywood, cùng một lúc công chiếu hai bộ phim Taxi Driver và All the President’s Men để tạo điểm nhấn hỗ trợ Jimmy Carter.
Trong đó Taxi Driver khơi gợi những bất mãn về hiện trạng xã hội, thậm chí tới mức muốn ám sát ứng viên tranh cử tổng thống của một cựu chiến binh Việt Nam cô độc.
Còn President’s Men là nhắc lại về vụ bê bối của tổng thống Nixon và Gerald Ford.
Báo chí thì không cần phải nói, tràn ngập về sự xấu xa trong giới chính trị Hoa Kỳ.
Chính những điều đó đã khiến Jimmy Carter dẫn trước áp đảo trong những cuộc thăm dò bầu cử.
Tất nhiên Jimmy Carter hiểu đóng góp to lớn của Đạt, ông ấy hứa hẹn:
– Tôi đảm bảo với anh, nếu tôi đắc cử tổng thống, tôi sẽ nỗ lực hết sức để mang lại hòa bình và bình thường hóa quan hệ với Việt Nam.
Đúng vậy, không ai giúp không ai cái gì cả.
Các tài phiệt đầu tư chi Jimmy Carter đều có một mong muốn gì đó cần hỗ trợ.
Đạt cũng vậy, cậu đã bỏ ra hàng trăm triệu đô la đầu tư vào điện ảnh, truyền thông để hỗ trợ Jimmy Carter với yêu cầu ông ấy giúp đỡ hàn gắn và hòa bình với Việt Nam cùng một số hỗ trợ khác.
Tất nhiên, mọi chuyện cũng phù hợp với ý nguyện của Jimmy Carter và những người Mỹ yêu hòa bình chứ không phải bắt ép gượng gạo.
– Cảm ơn ông, tôi tin tưởng rằng ông sẽ là người mang lại hòa bình và thịnh vượng chung cho thế giới.
Jimmy Carter là một trong số ít những chính trị gia mà Đạt cảm thấy thân thiện với Việt Nam.
Nguyên nhân chắc có lẽ vì ông ấy không dính líu gì tới những chính phủ từng tham chiến ở Việt Nam nên có cái nhìn hoàn toàn khác.
Đúng lúc này, Đạt nhìn thấy có nhiều người đang tìm Jimmy Carter để bàn việc liền muốn rời đi:
– Thôi không làm phiền ông nữa, chúc ông thành công.
– Cậu cũng vậy nhé.
Chào hỏi xong, Đạt nhanh chóng lủi đi, để lại cả đống phóng viên và đèn Flash thi nhau chiếu vào mặt của Jimmy Carter.
Kể từ sau khi nắm giữ càng nhiều thủ đoạn về truyền thông, Đạt càng thấm thía hơn sự kinh khủng của loại vũ khí có mùi giấy mực này.
Nói không ngoa, Đạt thậm chí có thể loại bỏ khỏi xã hội loài người bất kỳ một người bình thường nào nếu muốn bằng hệ thống truyền thông khổng lồ.
Vì vậy nên cậu lựa chọn đi cửa sau hẻo lánh, dưới sự che chắn của Drake tới bãi đỗ xe về nhà, tránh tiếp xúc với đám báo chí khủng bố ấy, đồng thời chuẩn bị cho công tác Hồng Kông.
Bên phía TVB mời Đạt tham dự đại lễ ngành truyền thông và điện ảnh, chuẩn bị xây dựng Hồng Công thành một trung tâm điện ảnh, giải trí, nghệ thuật ở châu á.
Đối với việc này, Đạt cũng dần có hứng thú sau khi nhìn thấy sức mạnh của truyền thông nên đã đồng ý.
Nhưng đột nhiên, một cảnh báo màu đỏ xuất hiện trên bảng tin tiên tri.
Không hề có bất kỳ một dòng chữ nào cả mà chỉ là biển báo tam giác màu vàng với dấu chấm than cảnh báo nguy hiểm.
Cùng lúc đó, cơ thể của Đạt dựng đứng lông tơ lên, cảm giác giống như kiếp trước từng có lần bị đọa lạc thiên sứ chém một kiếm suýt chết.
Ngay lập tức, Đạt lùi về phía sau một bước, đầu ẩn giấu đằng sau cột bê tông cốt thép.
Đoàng!
Tiếng súng ngắm có nòng giảm thanh vang lên một cách nhỏ nhẹ đầy tinh tế, để lại một lỗ đạn nằm lại ngay vị trí vừa rồi mà Đạt đứng.
– Coi chừng! Chủ tịch!
– Có sát thủ!
Drake hô toáng lên, sau đó lựa chọn tách ra ngược hướng với Đạt, liên tục bắn đạn bốn năm phát lên trời bằng súng ngắn.
Người không biết sẽ tưởng nhầm Drake làm tầm bậy nhưng thực ra phản ứng ấy chuẩn xác nhằm thu hút sự chú ý của cảnh sát, cảnh vệ bằng tiếng súng.
Những viên đạn ấy không nhắm vào đối thủ mà chủ yếu là cảnh báo.
Đây là cách xử lý tốt nhất khi gặp lính bắn tỉa vì khi lực lượng an ninh đông đảo kéo đến thì tay súng sẽ không còn cơ hội nữa.
Còn vì sao không lại chỗ Đạt vì do cây cột diện tích bé, chen chúc vào dễ trở thành bia ngắm sống.
Drake quay sang nói với Đạt:
– Chủ tịch, nhanh cúi xuống!
Đạt không hiểu đây là làm gì nhưng vẫn làm theo.
Cậu tin tưởng vào kỹ năng chuyên nghiệp của lính đặc nhiệm SEAL.
Đoàng!
Một viên đạn nữa bắn ra, đục xuyên qua cây cột chỗ Đạt đang đứng, độ cao tương đương với một người đứng thẳng.
Quả thật nếu Đạt không cúi xuống thì khả năng cao là đã bị tiễn lên bảng đếm số.
Lúc này, Drake mới giải thích:
– Đối thủ sử dụng súng bắn tỉa M40 của thủy quân lục chiến, nó có thể đục tường như giấy dán, chủ tịch phải cẩn thận.
Lúc này, lại một viên đạn bắn tỉa đâm vào cột nhưng hình như bị kẹt lại bởi bê tông cốt thép bên trong, đứng cứng ngắc.
Nhưng tình thế vẫn cực kỳ nguy cấp, không ai biết tiếp theo liệu nó sẽ bắn vào đâu và liệu Đạt có cầm cự được đến lúc cứu viện tới không.