Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 147: Thấu hiểu lòng người, thao túng nhân tâm
Chương 147: Thấu hiểu lòng người, thao túng nhân tâm
Khi bước vào trong, Đạt phát hiện văn phòng của Janna cũng không yên bình, bên trong chồng chất những bản thảo khoanh đỏ, đánh x đỏ chi chít, sửa đi sửa lại.
Hiển nhiên, không phải chỉ riêng nhân viên mà cả Janna cũng phải làm việc cật lực để đạt được vị trí giám đốc này.
Đạt bước đến, cầm một vài bản thảo lên, bên trong đang nhắc về những sự kiện quốc tế đang diễn ra gần đây.
Ví dụ như Việt Nam xuất hiện nhiều luồng ý kiến khác nhau xoay quanh bản đề cương đột phá của bí thư thứ nhất Lê Duẩn về nền kinh tế nhiều thành phần trong cuộc họp trù bị cho đại hội IV.
Nhiều người tin rằng đây là dấu hiệu cho thấy Việt Nam có thể sẽ đổi mới theo hướng kinh tế thị trường.
Hoặc tin tức về quảng trường Thiên An Môn mới diễn ra tháng bốn đây, lộ rõ sự bất ổn về mặt chính trị trong nội bộ Trung Quốc.
Trong bản thảo ban đầu về Thiên An Môn, phóng viên nhắc đến việc học sinh, sinh viên, trí thức thành thị đồng loạt tràn xuống đường biểu tình, cầm biểu ngữ chống lại chính quyền Trung Quốc và có mặt Đặng Tiểu Bình hiện đang là thủ tướng Trung Quốc ở quảng trường Thiên An Môn.
Tuy nhiên, bản thảo liên tục bị gạch bỏ nhiều đoạn tin, ví dụ nhưa gạch chéo học sinh, sinh viên và thay thế bằng “người dân nhiều tầng lớp”.
Hoặc gạch bỏ về Đặng Tiểu Bình và bỏ trống, cuối bản tin còn bổ sung chữ đỏ nhấn mạnh rằng không có thông tin cụ thể nào về việc biểu tình được tổ chức kỹ lưỡng.
Đạt đăm chiêu nhìn những phần chỉnh sửa và ghi chú này, rõ ràng không phải tự nhiên bản thảo bị sửa đổi một số chi tiết nhỏ dù nội dung chính vẫn giống nhau.
Đúng lúc này, Janna đi vào trong, liếc thấy bản thảo trong tay Đạt và ánh mắt nghi ngờ liền nói:
– Cậu đang thắc mắc về những phần chỉnh sửa đúng không?
– Đúng vậy, tại sao các cô lại điều chỉnh như thế, nó có ý nghĩa gì?
Nụ cười trên mặt Janna càng tươi hơn:
– Nếu ông chủ đã muốn nghe thì tôi sẽ phân tích cụ thể.
– Đầu tiên, phần lớn cư dân trong xã hội đều là nông dân, công nhân nghèo, bây giờ cậu đăng bài nói về chuyện của riêng trí thức, cư dân thành thị sẽ không khiến họ đồng cảm.
– Thay vào đó, chúng ta sẽ nói một câu lập lờ là nhiều tầng lớp, đâu cần phải nói cụ thể có ai trong đó, kẻ nào hiểu nhầm thì ráng mà chịu.
– Cách nói như vậy sẽ khiến tờ báo được nhiều người quan tâm theo dõi, vừa tăng doanh số, vừa tác động mạnh mẽ lên xã hội rộng rãi mọi tầng lớp.
– Còn về ông Đặng ông đấy là lãnh đạo thân Mỹ, việc nói tốt cho ông ấy là vấn đề chính trị chính xác.
– Mặc dù thật sự có người nhìn thấy ông Đặng ở quảng trường trong cuộc biểu tình và ông ta cũng thừa nhận, giải thích rằng đi cắt tóc nhưng điều này không thể nói trên báo vì dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết mọi người sẽ cười đến ngoác cả miệng khi đọc tin.
Đây là vấn đề không phải đúng hay sai, đăng tin lên chắc chắn là sẽ bị nhiều người nghi ngờ liệu ông Đặng có nhúng tay vì mục đích chính trị hay không.
Chỉ cần hoài nghi ấy nổ ra thì uy tín của ông Đặng ở trong và ngoài nước bị ảnh hưởng, gián tiếp tác động đến lợi ích của Mỹ khi mất đi một đồng minh tiềm ẩn.
– Thay vì kể rõ rằng ông Đặng bị nhìn thấy ở quảng trường Thiên An Môn và giải thích rằng ông ta đến chỗ đám đông biểu tình để cắt tóc một cách ngớ ngẩn thì chỉ cần không nhắc đến là xong, mắt không thấy, tâm không phiền.
– Sau này cũng chẳng ai kiện cáo đưa tin không khách quan được vì người đọc không biết là do họ thiếu kiến thức chứ có phải lỗi tòa soạn đâu.
Nghe Janna phân tích, Đạt mới hiểu thao túng không phải là chuyện đơn giản mà cần phải cực kỳ tinh tế, không được nói sai sự thật để bị kiện nhưng cũng phải thêm thắt, tinh chỉnh câu từ để khiến nhiều người bị nhầm lẫn thông tin theo một định hướng dư luận đã được đặt sẵn trước.
Ví dụ như bản thảo này, bởi vì danh tiếng ông Đặng càng tốt thì càng có lợi cho chính trị nước Mỹ nên truyền thông phải tìm cách đảm bảo danh tiếng cho ông Đặng tối đa có thể.
Đối với sự kiện Thiên An Môn 1976, người không hiểu chi tiết thông tin bên trong còn tưởng rằng ông Đặng đang ngồi nhà uống trà, chẳng liên quan gì mà tự nhiên trở thành nạn nhân bị áp bức giống như kiểu nhân vật chính bị phản diện bắt nạt trong tiểu thuyết tàu, rất dễ có được sự đồng cảm.
Truyền thông nước nào thì phải nói theo hướng có lợi cho nước đó thôi, nếu sau này lãnh đạo khác của Liên Xô thân Mỹ thì cũng sẽ được truyền thông Mỹ tung hô, lăng xe tương tự nên chuyện này Đạt hiểu và không có ác cảm gì.
Chúng ta không thể trách một người Mỹ đang làm việc có lợi cho đất nước họ được, đó là lòng yêu nước của họ.
Đạt lướt qua một chút, sau đó hỏi tiếp:
– Có thể hỗ trợ cho Jimmy Carter theo cách này không? Biến ông ấy thành nạn nhân chính trị để thu hút cử tri.
– Tất nhiên là được, nhưng phải vẽ ra vai phản diện.
– Ví dụ như trong sự kiện vừa rồi, vai phản diện là tứ nhân bang, còn đối với câu chuyện mà Jimmy Carter là nhân vật chính thì Gerald Ford là phản diện.
– Nhân chi sơ tính bản ác, thuyết phục công chúng Mỹ căm thì một lãnh đạo như Gerald Ford để họ quay sang ủng hộ Jimmy Carter dễ dàng hơn rất nhiều so với việc nói tốt cho Jimmy Carter.
Nói về nắm giữ nhân tính, cả Đạt và Janna đều là thượng thừa, nói xấu dễ được tin tưởng hơn nói tốt.
Nó giống như lúc tán gái, bạn khen bản thân bạn tốt một trăm lần không bằng nói xấu đứa bạn mà cô gái đó ghét một lần vậy.
– Có nghĩa là cần phải yêu ma hóa Gerald Ford để nâng cao Jimmy Carter.
Đạt nói câu này mà không cảm thấy tội lỗi chút nào với ông ta.
Vũ đài chính trị ở Hoa Kỳ vốn là như vậy, gần như chính trị gia nào cũng sẽ bị chửi, chỉ khác nhiều hay ít.
– Đúng vậy, nhưng như thế mục đích chính trị quá rõ ràng.
Janna đồng ý như cũng không hoàn toàn đồng ý với Đạt.
– Việc xây dựng riêng ông Gerald Ford thành tội nhân của nước Mỹ khi đang tranh cử vô tình sẽ khiến người dân hoài nghi về tính chính xác của thông tin.
Thao túng truyền thông không phải là muốn nói gì thì nói, người dân cũng không hoàn toàn ngốc, nếu quá lộ liễu thì chẳng phải là truyền thông.
Đạt vỡ lẽ ra:
– Vậy tức là phải thuận theo ý nghĩ của người dân, vẽ ra một phản diện nào đó rồi gắn nó vào Gerald Ford, đối lập với Jimmy Carter?
– Đúng vậy, hiện tại nước Mỹ có rất nhiều vấn đề, ví dụ như phân biệt chủng tộc, phân biệt giới tính, kinh tế suy thoái, lạm phát cao, thất nghiệp, tiền lương giảm…
– Bất kỳ một vấn đề nào trong đó đều có thể kích động tâm lý của người dân.
Những năm này, nước Mỹ không thiếu những vấn đề bất mãn xã hội cần phải giải quyết, có khách quan, có chủ quan.
Và công việc của truyền thông là biến những bất mãn đó thành thông điệp chính trị có lợi cho mình.
– Ví dụ như hiện nay, báo chí vẫn đang sôi sục với những thông mật xấu xí của chính phủ Hoa Kỳ Ủy ban Church của thượng viện Hoa Kỳ công bố.
– Rất nhiều bê bối trong đó, cộng hưởng với Watergate của Nixon, chỉ cần lôi ra một chút là ok ngay.
Janna đưa cho Đạt một bản thảo với tiêu đề thí nghiệm tẩy não giật tít cực gắt.
Theo đó, bản thảo đưa tin về cuộc thí nghiệm kiểm soát tâm trí MKUltra của CIA đã tiến hành các thực nghiệm phi đạo đức trên công dân Mỹ, sử dụng ma túy, thôi miên và các hình thức tra tấn khác để tìm cách kiểm soát tâm trí con người.
Đây là chuyện đã qua, thực ra không hẳn sẽ liên quan đến chính quyền hiện tại của Gerald Ford.
Tuy nhiên, nội dung bản thảo lại thông qua gán ghép, cố ý hướng dư luận chĩa mũi dùi vào giới chính trị.
– Vì sao Gerald Ford lại ân xá cho tổng thống Nixon về vụ việc có liên quan tới CIA.
– CIA lộng hành như vậy, liệu có phải vì được giới chính trị gia Washington ủng hộ?
– Đã tới lúc, chúng ta cần một người trong sạch như Jimmy Carter, ông ấy không có liên hệ lợi ích với đám chính trị gia dơ bẩn, sẽ là sự tốt đẹp của người Mỹ.
Câu chuyện tương tự diễn ra ở mọi sự kiện.
Thất nghiệp? Là do chính quyền hiện tại yếu kém, Jimmy Carter sẽ thay đổi được.
Lạm phát? Là do chính phủ Nixon và Gerald Ford, Jimmy Cater sẽ khác.
…
Tất cả mọi bất mãn trong xã hội đều được giải đọc thành do chính phủ Mỹ hiện tại yếu kém và cần người trong sạch, ít quan hệ chính trị như Jimmy Carter chỉnh đốn.
Chỉ bằng vài bài báo, điểm yếu ít quan hệ, ít hậu thuẫn của Jimmy Carter lại trở thành điểm mạnh thu hút phiếu bầu.
Sau khi đọc xong, ngay cả bản thân Đạt cũng như muốn nổi xung, chạy tới đấm vào mạt Gerald Ford và bỏ phiếu cho Jimmy Carter.
– Quả đúng là truyền thông số một thế giới, thao túng nhân tâm đến cực hạn.
– Làm đi, tôi ủng hộ thêm 50 triệu USD cho kế hoạch tuyên truyền này.
Đạt vung tay một cái, đôi mắt của Janna lập tức sáng lên.
– Chủ tịch yên tâm, tôi sẽ khiến cho người dân nước Mỹ phải phát cuồng lên vì Jimmy Cater.