Chương 146: Nhúng tay truyền thông
Đạt nhận ra Lý Thân không nghe lời.
Hành động của ông ta rất đáng ngờ, tại sao ông ta phải giấu đi những tin tức thế này với cậu, trừ khi là phản bội.
Lý Thân là một tư sản Hoa Kiều điển hình, ông ta không trung thành với quốc gia hay ai cả mà có lợi thì làm, nên dù Lý Thân đang làm việc cho Đạt vẫn có thể phản bội như thường.
Nguồn lợi nhuận trong việc buôn lậu vào Trung Quốc khiến ông ta ngày càng mạnh lên, dần dần sinh ra ý nghĩ manh động, muốn vượt mặt Đạt để kiếm nhiều tiền hơn là điều dễ hiểu.
Còn về quan hệ với Mỹ, ai đảm bảo rằng không có tài phiệt khác muốn nhảy vào hất cẳng Đạt ra, bảo kê cho Lý Thân làm loạn.
Ví dụ như… Erik chẳng hạn.
Chỉ thông qua dò xét, Đạt xác định rằng Lý Thân đã ngầm bắt tay liên hệ với phe đỏ và ai đó, thậm chí có thể đã bí mật ăn rơ với phe cánh của Đặng nên mới cố ý làm vậy.
Bản năng của thương nhân là chạy theo lợi nhuận, Đạt không trách, nhưng trách nhiệm của ông chủ như Đạt là trừng phạt tay sai không nghe lời, tất nhiên phải dùng một thằng đầu bò khác để trị.
Và Trương Mưu cùng những ông vua không ngai đang ngồi tù kia quá thích hợp.
– Tôi… tôi làm được sao? Tôi không có quen biết với chính quyền Việt Nam.
Đạt trấn an:
– Yên tâm, người Việt Nam rất thân thiện và yêu chuộng hòa bình, ông tới đó cứu người, nên chắc chắn gây được ấn tượng tốt.
– Bên cạnh đó, ông hãy nhắm tới những người chỉ phạm tội tài chính như Lâm Huê Hồ, dùng tiền khắc phục hậu quả, sẽ được thông cảm thôi.
Bản thân Lâm Huê Hồ không phải phạm tội ác tày trời gì tới mạng người, ông ta chủ yếu lừa đảo, cho vay nên nếu biết cải tà quy chính thì cho cơ hội sửa sai cũng được.
Đặc biệt là trong tình huống nhạy cảm cần tranh thủ mọi nguồn lực bảo vệ tổ quốc thì không nên câu nệ tiểu tiết, phải nắm lấy cơ hội xoay chuyển tình thế.
– Vâng! Nếu cậu đã nói như vậy thì tôi thử xem.
– Yên tâm, mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Đạt tiếp tục khẳng định bởi vì cậu có nhiều nguồn lực, quan hệ để giúp Trương Mưu.
Cậu tạo ra một Lý Thân được thì cũng có thể thay thế Lý Thân bằng Trương Mưu, Trần Mưu…
Kết thúc đối thoại, Đạt thở dài bình lặng một chút, trong đầu ngẫm lại lời tiên tri về tươg lai.
– Xem ra các lãnh đạo mới đây của Trung Quốc không có tầm nhìn chiến lược và bản lĩnh chính trị.
Đây là nhận xét của Đạt và nghe có vẻ lớn lối, tự đại khi chê những lãnh đạo lớn dõng dạc như vậy.
Nhưng chỉ có Đạt hiểu anh đang suy tư ngược dựa vào lời tiên tri chứ không phải cuồng vọng đoán bừa.
– Ông Đặng rất giỏi kinh tế và ngoại giao, nằm gai nếm mật nhưng lại vồ vập, chỉ thấy cái trước mắt, khá giống với một thương nhân, tuy nhiên, nhờ không gặp phải đối thủ mạnh nên chiến thắng cuối cùng.
– Hoa Quốc Phong thì không biết cả những kiến thức cơ bản như chính trị cân bằng giữa hai phe, vừa mới nắm quyền đã để cho phe ông Đặng loại bỏ tứ nhân bang, một nhà độc đại, thua là đúng.
– Còn tứ nhân bang thì quá nhu nhược, không thể hoặc không dám xử mạnh tay, ba lần ông Đặng về vườn nhưng đến ngay cả cái móng tay của ông ta cũng chẳng đụng đến được.
Mặc dù thao tác cụ thể Đạt không biết nhưng thông qua kết quả và suy luận ngược lại thì rất dễ để thấy lý do thành công và thất bại.
Tất nhiên, đấy là chuyện của họ, Đạt không quan tâm, thứ cậu suy tính là nước Mỹ sẽ trở thành siêu cường mạnh nhất thế giới mà không ai ngăn được.
Liên Xô sẽ sụp đổ năm 1991 là đã có tiên tri dự đoán, bây giờ Trung Quốc lại không có lãnh đạo đủ tầm để dẫn dắt Trung Quốc đi lên lấp vào vị trí Liên Xô để lại, nghiễm nhiên Hoa Kỳ sẽ trở thành siêu cường duy nhất, thành lập trật tự đơn cực.
Vậy nên Đạt đang nghĩ cách để giúp hàn gắn quan hệ Hoa Kỳ, Việt Nam, nâng tầm lên quan hệ đối tác chiến lược toàn diện từ con số không nhanh nhất có thể chứ không chỉ hài lòng ở bình thường hóa quan hệ ngoại giao.
– Kèo này không dễ nha, xem ra phải nghĩ cách tăng mạnh ảnh hưởng lên chính trường Hoa Kỳ.
Ngẫm nghĩ một hồi, Đạt quyết định xách vali về Mỹ, tham gia cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 1976, thử xem ảnh hưởng hiện tại của mình tới đâu lên chính trường Mỹ.
Năm 1976, bầu cử Hoa Kỳ có hai ứng cử viên chính là Gerald Ford và Jimmy Carter của Đảng Dân Chủ.
Mặc dù Jimmy Carter hiện tại vẫn chưa chính thức trở thành đại biểu ứng cứ của đảng dân chủ nhưng ông là người sáng giá nhất, được chú ý.
Trong đó, Gerald Ford là tổng thống đương nhiệm, Nelson Rockefeller lại là phó tổng thống.
Rõ ràng ông ấy thân thiết với gia tộc Rockefeller hơn nên Đạt sẽ thử âm thầm tác động lên truyền thông, giúp Jimmy Carter đắc cử và loại bỏ kẻ địch.
– Các cô định làm thế nào để hỗ trợ cho Jimmy Carter?
Đạt mở miệng hỏi, bên cạnh là giám đốc toàn soạn The Washingtonpost.
Lúc này, hai người họ đang đứng từ tầng lầu nhìn xuống nhân viên tòa soạn chạy đôn chạy đáo loạn cào cào hết cả lên.
Có người bê giấy, có người ôm điện thoại bàn vừa nghe vừa chạy khắp nơi, có người cắm đầu viết cái gì đó.
Không khí xôn xao, náo nhiệt còn hơn cả lầu năm góc lúc xảy ra chiến tranh.
Đây là chuyện bình thường ở Mỹ, mỗi khi tới mùa bầu cử, truyền thông sẽ tìm mọi cách moi móc, bịa đặt tin xấu liên quan để ảnh hưởng tới kết quả bầu cử.
Và trong hầu hết trường hợp, điều đó hợp pháp.
– Chiến dịch này thật sự rất khó, Jimmy Carter là một nhân vật ít được biết đến, thậm chí nhiều người cho rằng còn không vươn ra nổi khỏi bang Georgia.
– Giống như kiểu để một trưởng phòng bộ môn hẻo lánh nào đó đột nhiên nhảy lên làm chủ tịch tập đoàn vậy.
Jimmy Carter được đánh giá khá thấp trong tranh cử tổng thống năm 1976 vì xuất thân từ một bang hẻo lánh cực nam là Georgia.
Không giống như Việt Nam một nhà, Hoa Kỳ là chế độ Liên Bang nên những bang nhỏ, yếu chịu rất nhiều thiệt thòi vì tâm lý người dân khinh thường những bang đấy.
Ví dụ dễ hiểu nhất là cách người New York nhìn về phía New Jersey không khác gì bãi rác dù chỉ cách có một con sông.
Dựa theo lẽ thường Jimmy Carter sẽ không đắc cử được.
– Vậy không thể giúp Jimmy Carter có cơ hội sao?
Giám đốc tòa soạn, Janna đẩy kính mắt với nụ cười mỉm:
– Tất nhiên là giúp được.
– Ở xứ Hoa Kỳ, nếu có việc gì không thể làm được thì chỉ đơn thuần do bạn đưa tiền chưa đủ nhiều.
Một câu nói nửa mỉa mai, nửa ao ước.
Xuất thân là một nữ phóng viên tóc vàng năng nổ và xinh đẹp nhưng thiếu hậu thuẫn, đáng lẽ Janna sẽ không có cơ hội nhảy lên làm giám đốc.
Nhưng Chỉ với 1 triệu USD tiền ủng hộ, Đạt dễ dàng đẩy Janna lên làm giám đốc tòa soạn, trở thành cái loa của mình.
Không chỉ Janna, nguyên Hoa Kỳ này có rất nhiều công ty truyền thông nhận tiền hỗ trợ từ tổ chức “phi chính trị” của Đạt bơm vào.
Vâng, một cách làm việc rất Mỹ.
Hiện tại, tổng tài sản của Đạt đã lên tới 5 tỷ USD.
Trong đó 3,2 tỷ USD là giá trị của tập đoàn Đ&T.
Quỹ đen ở Thụy Sĩ và Hồng Kông mỗi bên đang giữ 1 tỷ USD buôn lậu đang chờ rửa tiền.
Nói thật, với Đạt bây giờ tiền không thực sự là vấn đề vì chỉ là những con số.
Hiện tại cậu chủ yếu lấn sân sang những ảnh hưởng bên ngoài tiền bạc như truyền thông, quân sự, điện ảnh, giải trí nên chỉ cần muốn sẽ có rất nhiều tiền cho Janna.
– Tôi khá tò mò đấy!
– Hãy cho tôi thử xem sức mạnh của quốc gia thao túng truyền thông số một thế giới khủng khiếp tới đâu!
Đạt muốn học hỏi để còn áp dụng nơi khác, ví dụ như thao túng truyền thông Trung Quốc, Nhật Bản, châu âu chẳng hạn.
– Vậy mời chủ tịch vào trong phòng riêng ngâm cứu, chúng ta sẽ thảo luận ngay tại trong đó.
Janna đưa một tay ra dẫn đường.
Đạt tất nhiên không có gì để sợ, một mình đi vào trước.