Chương 145: Làm ơn mắc oán
– Cậu về nói với những chân rết của chúng ta, tạm thời im ắng một chút, chỉ cần phía tứ nhân bang không hạ quyết tâm nhổ cỏ tận gốc vây cánh của ông Đặng thì sẽ tới lúc triều đại thay đổi.
– Người ta nói quá tam ba bận, đây đã là lần về nhà thứ 3 của ông ấy mà không bị gì rồi, sớm muộn cũng đổi vận.
Đạt nói xong rồi để cho Lý Thân đi về Hồng Kông tiếp tục chỉ đạo chân rết giấu mình chờ thời.
Chờ Lý Thân rời đi, Serana mới xuất hiện từ căn phòng đằng sau.
Hôm nay, Serana xuất hiện với diện mạo xinh đẹp, tự tin và không kém phần sang trọng, quý phái của một nữ tổng tài.
Con trai của hai người đã đủ lớn để dứt sữa mẹ nên Serana bắt đầu từ từ làm quen với công việc mà Đạt giao cho, thực hiện mơ ước trở thành người giàu có, quyền lực và độc lập.
Vừa gặp mặt, Serana đã ôm chầm lấy Đạt, đôi gò bồng chập trùng dán chặt vào lưng cậu, tạo ra một cảm giác mềm mại, phiêu phiêu khó tả.
– Anh yêu! Lâu rồi mới gặp!
Hơi nóng phà vào lỗ tai khiến Đạt thực sự muốn hành quyết Serana ngay tại chỗ, nhưng công việc quan trọng hơn.
– Được rồi, đừng nghịch! Lý Thân có nói đúng sự thật không?
Đạt hỏi Serana, hiển nhiên cậu không hoàn toàn tin tưởng Lý Thân, con cáo già ấy có thể sử dụng nhưng phải luôn nhớ trong đầu ông ta là động vật ăn thịt.
Từ sau khi Trương Mưu hồi phục sức khỏe, Đạt đã giao cho Trương Mưu nhiệm vụ âm thầm xây dựng lại lực ảnh hưởng trong giới Hoa Kiều, tổ chức buôn lậu độc lập với Lý Thân và do Serana trực tiếp hỗ trợ bên ngoài về tài chính, vũ khí, quyền lực…
– Lý Thân không nói dối nhưng cố ý tránh đi những vấn đề nhạy cảm.
– Ví dụ như việc ông Đặng muốn thay thế vị trí của Đài Loan ở Sài Gòn nhưng bị Việt Nam từ chối.
– Hay chuyện Pol Pot và Ieng Sary đang tiến hành xâm lược biên giới Việt Nam và diệt chủng người Việt, người Hoa, người Thái, người Chăm…
– Tất cả điều đó, ông ta đều biết nhưng âm thầm tảng lờ, tránh nhắc đến.
Ở thời kỳ này, Campuchia đã bắt đầu các cuộc xâm lược quy mô nhỏ vào biên giới Tây Nam của Việt Nam nhưng tất nhiên đều bị đánh bật ra.
Người Việt đã liên tục cảnh báo và kêu gọi giải pháp hòa bình nhưng vì có thế lực ngoại bang hỗ trợ nên Polpot và Ieng Sary tiếp tục muốn thù địch và xâm lược Việt Nam theo chỉ đạo của họ.
– Trung Quốc, Thái Lan không hề có bất kỳ động thái gì sao? Pol Pot thảm sát cả Hoa Kiều và người Thái mà?
Đây là thắc mắc của Đạt, một người không hoàn toàn hiểu về chính trị.
Dựa theo suy nghĩ của người bình thường, Khơ Me Đỏ diệt chủng người Hoa và người Thái thì chính phủ Thái Lan và Trung Quốc phải có thái độ nào đó chứ.
Nhưng không, chỉ có những người không hiểu sâu về chính trị mới nghĩ thế, sự việc phức tạp hơn rất nhiều so với tưởng tượng.
– Trung Quốc đã viện trợ quân sự khổng lồ cho Campuchia để trả công việc Campuchia đánh đuổi nhân viên ngoại giao Liên Xô, tuân theo chỉ đạo từ họ.
Thời kỳ này, Trung Quốc yêu cầu những quốc gia ở châu á phải cắt đứt ngoại giao với Liên Xô và cùng Trung Quốc chống Moskva để nhận được sự ưu ái từ Trung Quốc.
Mặc dù không biết Pol Pot nghĩ cái gì trong đầu nhưng quả thực ông ta đã công khai khiêu khích siêu cường đứng thứ 2 thế giới đương thời để nhận được viện trợ quân sự bằng vũ khí cũ từ Trung Quốc.
May là thời này Trung quốc với Mỹ đang ở tuần trăng mật chứ không thì đã xuất hiện “siêu cường” đòi chống cả Mỹ lẫn Liên Xô cùng một lúc rồi.
– Hơn nữa vì Ieng Sary và Pol Pot đều mang trong mình dòng máu tư sản Hoa Kiều nên rất được lòng ông Đặng, dẫn tới một sự im lặng đáng ngờ phía truyền thông.
– Các Hoa Kiều ở tại Thái Lan, Singapore… đều ủng hộ việc Pol Pot diệt chủng, riêng Thái Lan có vài người vì anh nên chọn trung lập nhưng khá ít so với phe ủng hộ.
– Nhưng anh yên tâm, kể từ khi ông Đặng bị cách chức, Khơ Me Đỏ đã tạm bớt hung hăng hơn một chút, chỉ dám tăng cường khiêu khích, quấy rối ở phạm vi nhỏ chứ chưa bắt đầu tiến công quy mô lớn.
Serana tiếp tục kể ra những sự thật khiến người biết tin phải trợn mắt há hốc mồm vì độ vô lý của nó.
Campuchia có những người lãnh đạo tư sản Hoa Kiều, nhận viện trợ vũ khí, ủng hộ nhờ Hoa Kiều để gây ra các vụ thảm sát Hoa Kiều.
Nói thật, tiểu thuyết cũng không dám vẽ ra cái mối quan hệ tắc mạch máu não kiểu ấy nhưng thực tế lại đang diễn ra.
Đạt cũng chỉ biết cảm thấy nhức đầu day trán:
– Thôi được rồi, thông qua tổ chức quốc tế gửi viện trợ cho Việt Nam để sơ tán những người Việt, người Hoa, người Thái, người Chăm đang bị uy hiếp ở Campuchia đi.
– Mặc dù họ là Hoa Kiều nhưng bị đám Pol Pot đuổi giết chắc cũng kiểu vô tội bị liên lụy.
Serana mỉm cười:
– Anh thật là tốt bụng, đáng lẽ Nobel hòa bình phải được trao cho anh mới đúng.
Ai mà không thích người mình yêu là một người tốt bảo vệ nhân loại chứ.
– Thôi, đi nhận cái giải Nobel chiến tranh ấy làm gì?
Đạt bật cười từ chối, bởi vì nhiều tai tiếng, giải Nobel hòa bình nhận khá nhiều câu đùa tấu hài, đặc biệt là khi người ta biết Hitler từng được đề cử nhận giải Nobel hòa bình, cười đến mức muốn rụng răng.
Serana không nói gì thêm, nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai của anh:
– Đừng áp lực nhiều quá, anh đã cố gắng hết sức.
– Trên thế gian này, kẻ ác có rất nhiều và anh cũng chẳng phái siêu anh hùng để dọn dẹp hết.
– Đúng vậy, anh không phải anh hùng để cứu thế giới.
– Anh chỉ ôm được thân hình nhỏ bé của người anh yêu thôi.
Nói xong, Đạt ôm chầm lấy Serana, tặng cho cô một nụ hôn nóng bỏng và trực tiếp “hành quyết trong phòng khách”.
Đã khá lâu rồi anh chưa đụng vào người cô gái xinh đẹp với làn da lúa mì khỏe khoắn ấy.
Căn phòng nhanh chóng bị dán nhãn 18 cộng.
Sáng hôm sau, Serana dậy sớm, theo ý của Đạt trình diện ở công ty con Đ&T Electronic với vai trò trưởng phòng kế hoạch.
Đạt muốn để Serena làm quen dần dần và thay thế hẳn Morris cùng Hashagi.
Năng lực của Serana vừa tốt lại còn đáng tin hơn nhiều.
Vốn dĩ dự tính của Đạt là trở về Mỹ xử lý công việc liên quan bầu cử.
Tuy nhiên, vì hành động của Pol Pot, anh cầm điện thoại lên và gọi cho Trương Mưu:
– Alo!
– Chào cậu, tôi nghe đây.
– Ông có muốn trở lại nắm quyền lực trong giới Hoa Kiều không?
Trương Mưu trầm mặc một lúc, sau đó ngập ngừng kể ra khó khăn:
– Tôi thật sự rất muốn nhưng thế lực còn lại không nhiều, bọn họ đều phản bội cả.
Từ sau khi bị Giang Cầm và phe đỏ thân Trung Quốc đánh bại, Trương Mưu đã mất đi uy tín và địa vị vốn có của mình.
Dù sau này Đạt hỗ trợ cũng lép vế rất nhiều trước những kẻ khác.
– Hiện tại có một cơ hội.
– Khu vực tây nam Việt Nam đang có dòng người Hoa chạy nạn khỏi Pol Pot diệt chủng, ông có thể tới đó giúp đỡ họ để nâng cao danh tiếng.
– Hãy tuyên truyền rằng những người thuộc phe đỏ đang viện trợ vũ khí cho những kẻ thủ ác thảm sát người Hoa, để xem bọn định giải thích thế nào về hành động vô nhân tính ấy, phải biết chỉ tính riêng người Hoa bị sát hại đã lên tới hàng trăm ngàn người.
– Đồng thời liên hệ với chính phủ Việt Nam, thông qua bồi thường để đưa những kẻ phạm tội tài chính như Lâm Huê Hồ ra ngoài.
– Tôi sẽ hỗ trợ thêm cho anh tiền, quan hệ, thế lực, hãy can thiệp sâu hơn, đồng thời đoạt mối làm ăn buôn lậu, thông qua Lâm Huê Hồ, hãy để người Hoa tự mình hỏi “người đó” vì sao lại tặng súng cho Pol Pot giết người Hoa đi.
Chiến lược của Đạt là thông qua tuyên truyền, làm rõ để mọi người nhận thức được bản chất của những kẻ độc ác, giúp quốc tế và bao gồm cả người Việt gốc Hoa hiểu rõ bộ mặt thật của những kẻ phá hoại, tránh bị lôi kéo.
Hoa Kiều thực ra không phải ai cũng sướng, rất nhiều người Hoa cũng không phải dạng giàu có gì, trở thành nạn nhân cho những kẻ như Pol Pot.
Trên thực tế, thời kỳ này Pol Pot mới là kẻ truy sát Việt Kiều, Hoa Kiều còn người Việt mới là người giang tay cưu mang họ.
Đáng tiếc, người tốt thì không có quả báo tốt, làm ơn mắc oán mà lại còn bị vu oan.