Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 144: Công nghệ thao túng và biến động Trung Quốc
Chương 144: Công nghệ thao túng và biến động Trung Quốc
– Việc này giải quyết được mà.
Đạt cười nói:
– Hãy tận dụng số lượng công nhân viên khổng lồ của Samsung và những người muốn vào làm trong Chaebol để thao túng tư duy tiêu dùng của họ.
– Thao túng tư duy tiêu dùng? Là gì vậy?
Đây là một cụm từ còn rất mới mà Đạt trích ra từ trong nghiên cứu của MKUltra, tuy chỉ rất nhỏ trong đó thôi nhưng so với thương mại đương thời thì vượt trội hoàn toàn.
– Đầu tiên, các ông có các cơ sở truyền thông mà, hãy tạo ra các bản tin tuyên truyền về sự tốt đẹp của Samsung và những mặt hàng mới của công ty mỗi ngày một lần.
– Mỗi buổi sáng, trước khi làm việc, yêu cầu tất cả cán bộ, công nhân viên tập trung lại nghe bản tin Samsung điểm danh trước khi vào làm việc, ai không nghe phạt trừ lương.
– Số công, nhân viên khổng lồ ấy và người thân của họ sẽ là đối tượng tiêu dùng khổng lồ, lấy thành phần trung niên lao động và người già nghỉ hưu làm trọng điểm.
Chủ tịch Samsung sáng mắt lên:
– Tuyệt! Như vậy chúng ta sẽ có một lượng khách hàng tiềm năng ổn định, đều đặn và trung thành.
– Chưa dừng lại ở đó, hãy công bố các “bộ đề thi tuyển” vào làm trong Samsung, hãy tạo ví dụ về việc thông qua tìm hiểu về Samsung mà đổi đời.
– Những người dân kham khổ ngày kia ngày ngày học tập tới chết chỉ để có một cơ hội vào làm trong Chaebol, chỉ cần đưa bộ đề thi này ra, những kẻ mới ra trường tìm việc đảm bảo sẽ chạy theo như điên như dại.
– Toàn dân Hàn Quốc sẽ ảo tưởng bản thân có cơ hội thi vào Samsung, ngày đêm nghiên cứu bộ đề thi được chúng ta chuẩn bị sẵn để tuyên truyền, trở thành nhóm khách hàng thứ 2.
Trên thực tế, nó là công nghệ thao túng, tẩy não nhưng Đạt nói giảm nói tránh là tuyên truyền cho dễ nghe.
– Tiếp đến nhóm thứ 3, chính là truyền thông và người nổi tiếng.
– Các ông hãy để những người nổi tiếng, cán bộ cấp cao, minh tinh điện ảnh… sử dụng hàng của Samsung và quảng cáo rầm rộ trên truyền thông, phim ảnh, ca nhạc…
– Những đứa trẻ chưa trải sự đời ấy đang còn trên ghế nhà trường, trong thời kỳ hormone tiết quá nhiều, tư duy hỗn loạn sẽ dễ dàng bị người nổi tiếng với vẻ ngoài xinh đẹp và truyền thông thao túng.
– Kết hợp cả 3 đối tượng lại, toàn bộ người đi học, người tìm việc, người đang đi làm, người nghỉ hưu đều sẽ phát cuồng và bị thao túng tiêu dùng bởi Samsung.
Đạt kể ra một loạt những kế hoạch khiến chủ tịch Samsung kinh động như gặp thiên sứ trưởng tới cứu vớt ông ta vậy.
– Cậu à không ngài thật là thiên tài.
– Tại sao tôi lại không nghĩ ra kế hoạch này cơ chứ?
Đạt lắc đầu, tỏ ra khiêm tốn:
– Tôi nghĩ do chưa đến lúc thôi, chờ thêm một thời gian nữa thì ông cũng sẽ tự nghĩ ra.
– Thế nào, nếu tận dụng được cả thị trường tiêu dùng nội địa và thị trường xuất khẩu thì Samsung sẽ đứng trước cơ hội cực kỳ lớn vươn ra biển lớn.
Đạt bề ngoài nói như vậy như trong lòng thì bổ sung thêm: “tiện thể đi trước dò đường cho Việt Nam luôn”.
Chủ tịch Samsung không trả lời ngay mà cúi đầu suy nghĩ.
Mạc dù rất thèm khát nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài:
– Kế hoạch rất tốt nhưng khó lòng thuyết phục được tổng thống.
– Ông ấy sẽ không đồng ý sửa đổi chính sách khắc khổ theo hướng tiêu dùng.
Đạt hiểu ý của ông ta, muốn nhờ Đạt ra tay “xử lý” kẻ cản đường.
Nhưng cậu là ai, cậu tránh thoát pressing dễ dàng:
– Đây là chuyện nội bộ của người Hàn các ông, tôi không liên quan.
Và cuộc nói chuyện cũng kết thúc tại đây, hai bên ngầm hiểu việc mình cần phải làm.
Thời gian sau đó, Đạt tiếp tục ở khu vực Hàn Quốc, Nhật Bản để khảo sát tình hình các công ty con, đồng thời chú ý tình hình thế giới.
Trong lúc này, Lý Thân và Serana được Đạt gọi tới vì công việc.
Đầu tiên là Lý Thân, thông qua thâm nhập nội bộ Hoa Kiều và Trung Quốc đã có được nhiều tin tình báo quan trọng:
– Chủ tịch, tháng 1 vừa rồi có một sự biến động lớn.
– Đầu tiên, thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai qua đời vào tháng một vừa rồi.
– Sau khi ông ấy qua đời, Đặng Tiểu Bình được giao chức quyền thủ tướng lãnh đạo Trung Quốc và tổ chức một cuộc biểu tình của sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn vào ngày 5 tháng 4 để triệt để nắm quyền và loại bỏ tứ nhân bang.
Sinh viên tại sao tụ tập đi biểu tình ở Thiên An Môn là chuyện mà cả Đạt và Lý Thân đều quá hiểu rồi, thậm chí Lý Thân còn có tham gia sương sương vào nữa nên không phải bàn thêm.
Tứ nhân bang là đang nói về nhóm 4 người: Giang Thanh, Trương Xuân Kiều, Diêu Văn Nguyên và Vương Hồng Văn.
Bốn người họ đều là thành phần lãnh đạo Trung Quốc, phản đối chính sách cải cách thân Mỹ của ông Đặng, về cơ bản hai phe chính trị đấu đá với nhau.
Đạt hơi nhíu mày:
– Nóng vội vậy sao? Mao Trạch Đông đang còn sống mà? Chưa gì ông Đặng đã vồ vập như vậy dễ bị người khác dè chừng, xem là hung hăng.
Mặc dù Đạt không hiểu nhiều về chính trị nhưng kiếp trước từng thấy rất nhiều vụ thay đổi triều đại rồi.
Cho dù có cầm chắc phần thắng thì trước khi đến phút quyết định, không ai dám lỗ mãng như vậy hết.
Tuy về lý thuyết, ông Đặng được Hoa Kiều ủng hộ sẽ cầm chắc phần thắng nhưng đó là trong điều kiện quân đội đứng ngoài nhìn và không can dự.
Quả nhiên, phán đoán của Đạt là đúng, Lý Thân nhân cơ hội bợ đít ngay:
– Ngài phán đoán quả là chuẩn xác, bởi vì cuộc biểu tình uy hiếp tới chính quyền, lực lượng vũ trang của Trung Quốc đã được huy động giải tán đám đông và cách chức ông Đặng.
Đạt nhíu mày:
– Sau đó thì sao?
– Sau đó thì Hoa Quốc Phong lên nắm quyền.
– Hết rồi?
– Hết rồi, thưa chủ tịch!
– Ông Đặng chỉ bị cách chức thôi à? Đơn giản vậy thôi?
– Đúng vậy, không thấy có xử phạt gì khác, chỉ bị cấm túc ở nhà thôi.
Khóe miệng của Đạt nhếch lên:
– Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình, tứ nhân bang sớm muộn cũng sẽ bị sự yếu đuối hôm nay khiến bản thân phải trả giá.
Như đã nói, Đạt từng thấy rất nhiều vụ tranh đấu giành hoàng quyền ở kiếp trước, tuy không hiểu cụ thể chi tiết ra sao nhưng ít nhất cậu đủ kinh nghiệm để hiểu rằng đây là cuộc chiến sống còn, nhân từ nương tay là tự tìm đường chết.
Nhìn về lịch sử cũng vậy, cuối thời Mãn Thanh, Viên Thế Khải được cách chức về vườn và sau đó cũng chính Viên Thế Khải lật đổ Mãn Thanh, lên làm Hoàng Đế.
Từ trước tới nay, phần lớn người thắng trong tranh quyền đoạt vị là kẻ không từ thủ đoạn, máu lạnh và tàn nhẫn nhất.
Hiếm lắm ông Đặng mới phạm sai lầm chí mạng như vậy mà không quyết đoán xử lý thì sau này khi thất thế, liệu ông Đặng có cho tứ nhân bang cơ hội cách chức, về vườn hay không thì rất khó nói.
Ngay khi Đạt nghĩ tới đây, bàn tay vàng tiên tri hiện lên:
“Ting, tháng 9 năm 1976, Mao Trạch Đông qua đời, Hoa Quốc Phong lên làm chủ tịch nước, tứ nhân bang bị loại trừ chỉ trong một đêm, kèm với đó là thanh trừng toàn bộ những người thuộc vây cánh chống Đặng của tứ nhân bang.
Sau khi mất đi tứ nhân bang, Đặng Tiểu Bình lập tức quay lại nắm quyền lực và phủ quyết chính sách của Hoa Quốc Phong.
Bắt đầu từ năm 1977, Hoa Quốc Phong bị Đặng Tiểu Bình “giá không” Đặng Tiểu Bình chính thức lên ngôi báu, nắm quyền theo kiểu thái thượng hoàng, quyết định mọi thứ nhưng trên danh nghĩa lại không có chức danh lãnh đạo như thủ tướng hay chủ tịch nước.
Cả bốn người trong nhóm tứ nhân bang đều bị xử tù từ 20 năm tới chung thân hoặc tử hình.”
Rõ ràng, đúng như cậu đoán, một khi để ông Đặng đắc thế thì không bao giờ có chuyện tứ nhân bang có cơ hội sống yên.