Chương 143: Thế khó của Samsung
Buổi tối, Đạt được mời tới dinh thự của chủ tịch Samsung dùng bữa.
Đây có thể xem là bữa cơm giới thiệu với con cháu chủ chốt trong nhà Samsung, ai nấy đều là Chaebol hoặc quan chức lớn, tuyệt nhiên không có dân thường ở đây.
Dăm ba cái phim thần tượng vẽ ra viễn cảnh lọ lem gặp con cháu tài phiệt cũng giống như truyện cổ tích mà thôi, không có thật.
Đạt được sắp xếp vị trí ngay sát chủ tịch Samsung để thể hiện địa vị khác biệt với những người còn lại.
Con cháu Chaebol nhìn thấy quan hệ thân thiết ân cần như vậy liền kính cẩn, cúi đầu, không dám thất lễ với Đạt.
Phải biết ở ngày thường, những cậu ấm cô chiêu này coi trời bằng vung, nhìn đời bằng hai lỗ mũi, chỉ ở trước mặt Chaebol đời đầu mới ngoan ngoãn nghe lời.
Thái độ đó bắt nguồn từ lối sống xa hoa tách biệt hẳn với dân thường.
Quả thực người dân Hàn Quốc đang sống khắc khổ thắt lưng buộc bụng nhưng bản thân Chaebol vốn thuộc hoàng tộc thìa vàng không cần như vậy.
Ví dụ như bữa ăn sang trọng trước mặt, tuy khác với kiểu âu mỹ nhưng cũng là ẩm thực hoàng gia với lẩu cung đình ê hề hải sản, thịt cá, Cửu Vị Bát, đồ nướng…
Trong khi đó, người dân Hàn Quốc phải nuốt nước miếng nhìn những miếng thịt thừa cháy đen thèm nhỏ nước dãi mà không dám chạm tới vì quá đắt đỏ.
Tất nhiên, đây là chuyện người ta, sống sao kệ họ, Đạt chỉ chú ý có một điểm đặc biệt là người Hàn không bưng bát cơm lên ăn như những quốc gia á đông khác và coi điều đó giống như ăn mày.
Trong khi người Nhật ngay sát bên coi việc bưng bát cơm lên là lịch sự, thật đúng là thế giới lắm cái lạ.
Sau bữa ăn, Đạt lên phòng của chủ tịch sam sung nói chuyện riêng, vừa đi vừa suy tính cần phải làm thế nào phát triển sản phẩm liên doanh giữa Samsung, Đ&T.
Dù sao Samsung cần phải bán được ra thị trường thì mới nghiên cứu lấy công nghệ, kinh nghiệm để mang về Việt Nam trong tương lai được.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng nhà xưởng tại Suwon, Đạt càng hiểu rằng giá nhân công đã giảm xuống tới mức rẻ nhất có thể rồi, không còn dư địa giảm nữa, với tình hình công nhân ở Hàn Quốc, tiếp tục tăng cường bóc lột có thể gây đột tử.
Dây chuyền sản xuất đều đã chuyển sang sản xuất chuyên môn hóa, cũng không còn chỗ cải tiến thêm vì công ty Đ&T đã áp dụng công nghệ tiên tiến của Nhật Bản.
Bây giờ vấn đề đến với Samsung và Đ&T, muốn xuất khẩu thì phải giảm giá thành, nhưng dù giảm kịch sàn cũng vẫn ở mốc 450 USD, khó cạnh tranh ở Mỹ chứ đừng nói tới Nhật.
Đầu tiên, Samsung chắc chắn đã tối ưu hóa chi phí vận tải rồi.
Người khác không biết, tưởng nhầm rằng Samsung giàu nhờ bán cá khô vì truyền thông muốn ca ngợi Chaebol như anh hùng tay trắng nhưng thực ra Đạt biết họ giàu lên ở trong chiến tranh bán đảo Triều Tiên, cung cấp dịch vụ vận tải cho Mỹ và đồng minh thu lợi nhuận kếch xù.
Một người làm giàu lên nhờ vận tải chắc chắn tự biết cách xử lý tối ưu nên mặt này pass.
Chi phí nguyên liệu từ Nhật Bản và thuế quan từ Mỹ cũng Đạt cũng đã xem xét, giảm khá thấp rồi.
Nguyên nhân vì chủ tịch Samsung từng cung cấp hàng hóa, dịch vụ cho quân đội Mỹ và chạy sang Nhật Bản tị nạn hồi năm 1961 nên có nhiều quan hệ ở đây.
Cùng lắm Đạt chỉ có thể giảm thêm một tí nhưng không đáng kể trong việc cạnh tranh với những thị trường khốc liệt.
Đây chính là sự khó khăn của những tập đoàn công nghệ lúc khởi đầu, chạy không được mà đứng cũng chẳng xong.
Cũng đúng lúc này, Đạt và chủ tịch Samsung đã đến phòng riêng, hai người đóng kín cửa lại bàn chuyện.
– Thế nào, cậu cảm thấy có thể tiếp tục rót vốn chứ?
Đây là kế hoạch ban đầu của đạt, cậu dùng công nghệ và 30 triệu USD tăng vốn để đổi lấy thêm 40% cổ phần trong Samsung Electronics.
Ở thời kỳ này, Samsung vẫn chỉ đang trong giai đoạn phát triển ban đầu và rất cần vốn, quan hệ của những người như Đạt để phát triển nên sẵn lòng chia lượng cổ phần lớn.
Tất nhiên, sau này kiểu gì cũng bị pha loãng nếu thành công nhưng dù vậy cũng là một thương vụ không tồi đối với doanh nghiệp có tương lai.
– Nói thật, sản phẩm của Samsung hiện tại chưa thực sự có tính cạnh tranh.
– Tôi rất muốn đầu tư thêm vào Samsung nhưng cần phải cân nhắc kỹ lưỡng với tư cách doanh nhân.
Câu nói đầu tiên của Đạt khiến chủ tịch Samsung trầm xuống.
Đừng nhìn Chaebol hiện tại quyền lực khổng lồ như vậy, nếu như họ không hoàn thành được mục tiêu xuất khẩu của Park Chung Hee đề ra thì sẽ có thanh kiếm Demacia Q vào xoay E cắm R thẳng vào đầu rung màn hình.
– Nhưng tương lai Samsung có thể giảm giá thành nhờ vào tay nghề công nhân quen thuộc, cải tiến công nghệ và gia tăng sức cạnh tranh sau khi cải thiện thương hiệu.
– Nếu thành công, chúng ta có thể kiếm bộn tiền và mạnh tay đầu tư vào công nghệ bán dẫn như đã tính trước.
Không sai, ngay từ lúc này, Samsung đã bắt đầu nung nấu ý định làm một canh bạc đầu tư bán dẫn để tự chủ về chip điện tử, thoát khỏi sự phụ thuộc vào Nhật Bản, Hoa Kỳ.
Nhưng ước mơ sẽ không bao giờ thành hiện thực nếu thiếu những bước đi thực tế.
– Tôi đồng ý với ông, quả thực tương là có khả năng.
– Nhưng vấn đề bây giờ phải làm gì, sống thế nào trước đã.
– Đầu tư vào bán dẫn phải chịu lỗ cả chục năm, mà ngay đến cả sản xuất tivi để xuất khẩu cũng khó có lãi thì Samsung định tồn tại như thế nào trong 10 năm đấy?
– Lỗ chồng lỗ, Samsung liệu gánh nổi không?
Đây không phải là câu chuyện về ước mơ, đây là câu chuyện thực tế, buôn hay không bằng dày vốn, chỉ sợ chưa kịp xây xong nhà xưởng bán dẫn là đã phá sản rồi.
Sau này Việt Nam cũng sẽ đối mặt với khốn cảnh ấy khi phát triển kinh tế thôi nên Đạt xem thử Samsung chơi được không.
Nhưng rơi vào tai chủ tịch Samsung giống như tuyên án tử.
Trên thực tế, mô hình của Chaebol đã bắt đầu bước vào giai đoạn nguy hiểm.
Park Chung Hee đã dồn toàn bộ mồ hôi, máu và nước mắt của người dân Hàn Quốc vào những tập đoàn Chaebol, chỉ cần sơ xuất một cái là cả đất nước rơi vào vực sâu không thấy ánh mặt trời.
Tuy rằng bây giờ các Chaebol như Samsung đã đạt thành công nhất định nhưng vẫn thiếu một bước đột phá cuối cùng để thoát ra khỏi phận công xưởng gia công cho Nhật, Mỹ.
– Vậy hãy để tôi tiếp tục giảm giá nhân công.
Nghĩ đến gì đó, chủ tịch Samsung cắn răng hạ quyết định chơi một canh bạc lớn:
– Tôi sẽ cắt 30% lương và yêu cầu tăng ca tối thiểu 15 giờ một ngày để giảm chi phí sản xuất tivi màu xuống dưới 400 USD/ chiếc.
– Còn giá của tivi trắng đen sẽ là 155 USD/ chiếc, đủ sức cạnh tranh ở thị trường nước ngoài.
Đây là chiến lược của Chaebol, dùng lợi thế công nhân miễn phí để vượt qua rào cản thương mại và kỹ thuật mà các nước phát triển đặt ra.
Nhưng Đạt lắc đầu:
– Vẫn chưa đủ!
– Hơn nữa, các ông làm như vậy sẽ khiến cho nhiều người trầm cảm đến mực tự tử khi không thể phản kháng được.
– Chẳng lẽ các ông định ra luật cấm tự tử?
Bởi vì quân đội và hoàng tộc thìa vàng đứng chung một phía nên chắc chắn người dân Hàn Quốc không thể làm gì phản kháng được.
Nhưng không có nghĩa là họ sẽ không tự sát.
– Như vậy đi, các ông cứ sản xuất ti vi màu và ti vi trắng đen, tôi sẽ tìm cách đưa chúng vào Trung Quốc và Đông Nam Á qua đường buôn lậu.
– Mà nếu tốt nhất, Hàn Quốc nên thay đổi chính sách khắc khổ đi, bây giờ tiềm lực các tập đoàn đã đủ mạnh rồi, nên để người dân có tiền mua hàng.
Mỗi quốc gia có một cách hạn chế nhập khẩu khác nhau.
Ở Hàn Quốc, người ta lựa chọn cách không để dân thường có tiền.
Mức lương được chi cho dân Hàn chỉ vừa đủ ăn, không còn dư ra để mua hàng nên nghiễm nhiên chẳng nhập khẩu bao nhiêu, có xài hàng nhập khẩu cũng chỉ có bản thân Chaebol là chính.
Tuy nhiên, bản thân việc này cũng mang tới hậu quả là ngay cả hàng nội địa do Samsung sản xuất họ cũng chẳng có tiền mua.
Một khi thả ra thì…
– Nếu có tiền, ai đảm bảo được họ sẽ không mua hàng của nước ngoài?
Chủ tịch Samsung ngay lập tức hỏi vấn đề khiến giới thượng lưu Hàn Quốc chưa cho phép dân họ được phép có tiền dư mua hàng tiêu dùng.