Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 140: Lợi ích tối đa, nghĩa vụ tối thiểu
Chương 140: Lợi ích tối đa, nghĩa vụ tối thiểu
– Ngoài ra, tình hình chính trị ở Trung Quốc cũng ảnh hưởng ít nhiều.
– Trung Quốc?
– Chính sách của chúng ta trước giờ là thân thiện, hòa bình với mọi quốc gia tôn trọng chủ quyền của Việt Nam, bất kể Liên xô, Trung Quốc hay Hoa Kỳ đều có thể làm bạn.
– Tuy nhiên, nếu lãnh đạo Trung Quốc thay đổi có thái độ không thân thiện thì chúng ta cũng phải dè chừng, điều chỉnh lại chinh sách ngoại giao cho phù hợp.
Hiển nhiên, họ không nói rõ ràng và Đạt cũng chưa hiểu hết về chính trị nhưng có một điều chắc chắn là sự việc cực kỳ phức tạp, không chỉ là chuyện về 3,25 tỷ USD như Đạt nghĩ.
Đặc biệt là khi Đạt có năng lực tiên tri, biết chắc chắn chính trường Trung Quốc sẽ có một đợt thanh lọc mạnh khi ông Đặng lên ngôi “cửu ngũ chí tôn”.
Một khi ông ta lên ngôi thì Hoa Kiều sẽ tác động sâu vào chính quyền Trung Quốc, mà Hoa Kiều thì…
– Không nói mấy chuyện nặng nề này nữa, lần trước cậu đề nghị được giữ hai quốc tịch đang được xem xét là trường hợp đặc biệt.
Bởi vì Đạt có tài sản phần lớn ở Mỹ, cần 2 quốc tịch để liên tục bơm vốn, công nghệ, kỹ thuật về Việt Nam trong khi luật pháp Việt Nam không cho phép 2 quốc tịch nên phải xin vào diện đặc thù.
Khác với Đại Nam Cộng Hòa quản lý quốc tịch bừa bãi vô tội vạ cho nước ngoài trục lợi, Việt Nam giám sát nghiêm ngặt, như Đạt muốn giữ quốc tịch Việt Nam phải có cống hiến đặc biệt to lớn với nước nhà và chủ tịch nước đích thân ký duyệt.
Chỉ cần nghe thôi là biết quốc tịch Việt Nam quý giá nhường nào, nhưng chỉ cần sinh ra ở Việt Nam là bạn đã có.
– Cảm ơn mọi người, đối với con dân đất Việt thì quốc tịch Việt Nam là thứ quý giá nhất, bao nhiêu tài sản ở nước ngoài cũng không bằng nắm đất quê hương.
Đạt thật lòng cảm ơn sự giúp đỡ của mọi người.
Có quốc tịch Việt Nam, Đạt mới có nhiều thuận lợi hơn trong nhiều việc.
– Ấy vậy mà có người lại chê quốc tịch Việt Nam đấy!
Chủ tịch thành phố thở dài.
– Đợt vừa rồi, khi đăng ký công dân, đột nhiên các Hoa Kiều trước đó mang quốc tịch Đại Nam Cộng Hòa đòi đổi sang quốc tịch Trung Quốc, sau đó rầm rộ treo cờ Trung Quốc ngay trong lòng Sài Gòn – Chợ Lớn để thị uy.
Hành động này giống như kiểu đem cờ ngoại quốc tới treo xung quanh quảng trường Thiên An Môn vậy, may là người Việt hiền lành chứ không thì…
– Tôi không hiểu, họ ăn cơm đất Việt, uống nước xứ nam nhưng giờ lại làm như vậy là sao?
– Hồi trước kháng chiến tôi cũng kề vai sát cánh cùng không ít người Hoa, thậm chí không ít người Hoa cũng đã hy sinh vì thắng lợi chung, vì ngày thống nhất và luôn tự hào vì là người Việt Nam.
– Tại sao giờ lại như thế này? Cậu từng làm việc nhiều với các trùm Hoa Kiều như Lâm Huê Hồ, cậu biết rõ vấn đề này không?
Ông ấy có vẻ đau đớn, khổ sở, cảm giác như bị phản bội vậy nhưng Đạt thì bình tĩnh trả lời:
– Bởi vì bác không hiểu rõ nên mới bất ngờ thôi, cháu thì chẳng lạ chút nào,
– Thực ra câu chuyện rất đơn giản, tất cả chỉ là hậu quả từ chính sách dở người của Đại Nam Cộng Hòa.
– Những người ngài gặp trong lúc kháng chiến là người Việt gốc Hoa, họ là người Việt đương nhiên tự hào là người Việt Nam.
– Còn thành phần gây náo loạn là một kiểu Hoa Kiều đặc thù như con buôn ấy, không liên quan tới người Hoa mà ngài gặp.
– Trong thời Mỹ chiếm đóng, tiền viện trợ cho Đại Nam Cộng Hòa là rất nhiều.
– Những người Hoa Kiều đặc thù này tới Sài Gòn chỉ vì số tiền viện trợ ấy, nhân cơ hội Đại Nam Cộng Hòa quản lý quốc tịch lỏng lẻo, âm thầm đổi quốc tịch Đại Nam Cộng Hòa để lấy lợi ích từ viện trợ rồi dùng thân phận Hoa Kiều để tránh các nghĩa vụ của một công dân Việt như nghĩa vụ quân sự.
– Nói ví dụ dễ hiểu thì ở thời Đại Nam Cộng Hòa, có viện trợ thì họ là “người dân” gặp chiến sự, thuế má thì họ là “Hoa Kiều” lợi ích tối đa, nghĩa vụ tối thiểu, cực kỳ linh hoạt về quốc tịch, nhảy qua nhảy lại không thấy mệt.
– Sau khi giải phóng, Hoa Kỳ không còn viện trợ nữa nên họ đổi sang quốc tịch Trung Quốc vì có lợi hơn chứ trước đó cũng chính họ chửi Trung Quốc có ra cái gì đâu.
– Đây là bản năng theo đuổi ích lợi của con buôn thôi, thực ra họ không trung thành với một quốc gia nào cả, ai mạnh thì họ theo, chỗ nào giàu thì họ tới kiếm tiền.
– Nếu Việt Nam trở thành cường quốc thì họ tự xin vào chứ chẳng cần yêu cầu.
Bởi vì cách tư duy và hoạt động của họ mang tính đặc thù trục lợi của thương nhân nên Đạt chỉ cần liếc mắt cái là ra ngay.
Ngược lại, những người yêu nước thật sự sẽ không hiểu nổi cái tư duy “linh hoạt” và “mềm dẻo” về quốc gia, dân tộc ấy.
– Có kiểu quốc tịch “linh hoạt” như vậy ư? Quốc gia, dân tộc là những thứ thiêng liêng mà.
– Họ buộc phải linh hoạt thôi, thương nhân mà.
– Lênh đênh trên biển, phiêu bạt đây đó không học cách thích nghi sớm thì sao tồn tại được.
Hai vị lãnh đạo âm thầm suy tư, sau đó liếc mắt nhìn nhau, xem ra đã nghĩ tới cách xử lý.
Tất nhiên, đây là chuyện sẽ không nói cho Đạt, họ chỉ muốn nhờ Đạt cố vấn về kinh tế.
– Tôi nghe nói cậu cảm thấy chính sách đổi tiền không ổn.
– Tại sao cậu lại nghĩ vậy? Đây là an ninh tiền tệ mà?
Thực ra đây mới là mục đích chính của chuyến đi, họ tự nhận thấy bản thân còn yếu kém trong làm kinh tế nên mới tới gặp một “chuyên gia” để hỏi.
Dù sao chắc chắn là một tỷ phú đô la giỏi làm kinh tế hơn họ.
Nhưng họ hiểu nhầm ý Đạt một chút, cậu lắc đầu:
– Vấn đề không phải ở đổi tiền, đổi tiền là đúng.
– Thời Đại Nam Cộng Hòa thì lạm phát đã hơn 200% rồi, không xử lý có mà loạn.
– Nhưng vấn đề là các bác không đổi tiền vào đúng người, các bác quá tốt bụng, ưu ái cho người nghèo và hỗ trợ trung lưu, điều đấy rất nhân văn nhưng vô tình gây lãng phí.
Cảm thấy vẫn chưa đủ rõ ràng, Đạt giải thích thêm:
– Cháu lấy ví dụ thế này, khoảng cuối năm 1972, cháu “vay mượn” của người dân Đại Nam Cộng Hòa khoảng 600 triệu đồng, tương đương khoảng 2 triệu USD thời kỳ đấy để làm vốn.
– Rồi nhờ vào đó, chỉ sau 4 năm, cháu xây dựng được cả một siêu đế chế chục tỷ USD.
– Giả sử nếu số tiền đó không vào tay cháu thì bây giờ nó có tăng giá trị được như vậy không? Chắc chắn là không, thậm chí còn giảm giá trị.
– Các bác muốn phát triển kinh tế thì nhất định phải đưa tiền đúng người, để tiền vốn tập trung vào tay nhân tài để phát triển đất nước đi lên, cạnh tranh với nước ngoài, khôi phục Vị Hương Tố, làm xe ô tô Việt, làm ti vi, làm bán dẫn, xây dựng thương hiệu Việt, tạo ra những người Việt giàu có còn hơn cả tư sản Hoa Kiều thì tự khắc người Việt sẽ có chỗ đứng.
– Tất nhiên, đây chỉ là góp ý về mặt kinh tế, cháu cũng chỉ giỏi phần này còn những chuyện khác không hiểu nên không lắm mồm, quyết định cuối cùng thế nào vẫn là ở các bác.
Hai lãnh đạo nhìn nhau, họ không ngờ ý của Đạt lại nằm ở đây.
Ban đầu, họ cứ tưởng Đạt cũng như những kẻ tư lợi, chỉ chăm chăm lo cho túi tiền của mình, không ngờ sự thật là vì muốn người Việt vươn lên làm giàu hơn kẻ khác.
Đây là cũng là mong mỏi chung của những người yêu nước, tối thiểu nhất, nếu có giai cấp tư sản thì giai cấp tư sản cũng phải là người Việt chủ đạo chứ không để nước nước ngoài chi phối, thao túng như đợt trước.
– Chúng tôi ghi nhận góp ý của cậu và sẽ nghiên cứu cẩn thận.
Bí thư thành ủy nghiêm túc trả lời.