Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cbiz-tu-tu-nhan-den-anh-de

Cbiz: Từ Tù Nhân Đến Ảnh Đế

Tháng mười một 9, 2025
Chương 0 : Chương 615: Tiểu kinh hỉ
ngu-thu-tu-tien-ta-co-the-huyet-mach-phan-to.jpg

Ngự Thú Tu Tiên: Ta Có Thể Huyết Mạch Phản Tổ

Tháng 2 3, 2026
Chương 420: Hải Tâm Hỏa Liên xuất hiện Chương 419: Hỏa Đồng Chân Quân
2a9690c2d26cc6133a59847b1561d2c8

Bắt Đầu Đánh Dấu Yến Vân Thập Bát Kỵ

Tháng 1 15, 2025
Chương 1259. Đại Kết Cục Chương 1258. Phản kích
mang-theo-mot-tram-trieu-tien-mat-trong-sinh-ve-thoi-dai-cao-trung.jpg

Mang Theo Một Trăm Triệu Tiền Mặt, Trọng Sinh Về Thời Đại Cao Trung

Tháng 2 1, 2026
Chương 197: Vạn nhất va chạm gây gổ làm sao? Chương 196: Ngươi lại đem ta nâng cao cao
vo-cuc-than-vuong.jpg

Võ Cực Thần Vương

Tháng 2 3, 2025
Chương 1743. Sở Thiên Đế Chương 1742. Nghe trên ruộng hoa nở, nghe ngây thơ thanh âm
long-vuong-ngao-kieu-thuong-ngay.jpg

Long Vương Ngạo Kiều Thường Ngày

Tháng 1 18, 2025
Chương 401. Tinh cầu khôi phục! Chương 400. Tu La tràng!
danh-dau-thanh-thanh-phat-hien-lao-ba-cang-la-ma-dao-nu-de.jpg

Đánh Dấu Thành Thánh: Phát Hiện Lão Bà Càng Là Ma Đạo Nữ Đế

Tháng 1 21, 2025
Chương 784. Nhân sinh viên mãn Chương 783. Số chín thứ nguyên Hồng Mông ba chủ, vậy mà chết
tran-yeu-vien-bao-tang.jpg

Trấn Yêu Viện Bảo Tàng

Tháng 2 2, 2025
Chương 1337. Chương cuối Chương 1336. Vận mệnh cuối cùng đáp án
  1. Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
  2. Chương 139: Ai cho em tuổi thơ
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 139: Ai cho em tuổi thơ

– Ông Ẩn, ông có nghe chuyện cười này chưa?

– Chuyện gì?

“Ngày xửa ngày xưa, có một phú ông nọ, ăn mặc tươm tất, ngồi kiệu, đang đi thì gặp gã ăn mày rách rưới và hôi hám.

Người phú ông đó thấy tội nghiệp, dừng kiệu lại, cầm trên tay một túi bạc nặng trĩu đưa cho lão ăn mày và hỏi:

– Nếu tôi cho tiền, ông có sử dụng vào cờ bạc không?

Người ăn mày trả lời:

– Không bao giờ, đi ăn xin cơm không đủ no, sao biết cờ bạc là gì.

– Vậy có đem đi nhậu không?

Lão trả lời:

– Đã không đủ no thì làm gì biết tới rượu bia mà nhậu.

Phú ông lại hỏi:

– Vậy ông có biết đàn bà gái gú không?

Lão ăn mày trả lời:

– Ăn không no, mặc không ấm, sức đâu mà gái với gú.

– Thế ông có hút thuốc phiện không?

– Tiền ăn còn không đủ ăn lấy đâu tiền mà hút thuốc.

Phú ông buồn rầu thu tiền lại và ngồi lên xe.

Lão ăn mày ngạc nhiên hỏi:

– Tại sao ông lại không cho tôi tiền?

Phú ông trả lời:

– Ông không hút chích, không ăn chơi, không rượu chè, không cờ bạc, không gái gú thì cần tiền làm gì nữa?

Thế là lão ăn mày mất đi cơ hội đổi đời chỉ vì không rượu chè, không hút chích, không cờ bạc, không gái gú.”

Đạt kể chuyện cười nhưng người tinh ý như ông Ẩn câu chuyện trên có nội dung sâu xa.

Nước trong quá thì không có cá, người tốt quá thì không ai chơi.

…

Cuối con phố, cô nhi viện đã hiện ngay trước mắt.

Ở bên trong là nhữa đứa trẻ da trắng, da đen, diện mạo lai tây đang tụ tập chơi đùa quanh hai cái xích đu của cô nhi viện.

Bốn năm đứa tụ tập quanh một cái xích đu, xếp hàng thay phiên nhau ngồi chơi chờ tới lượt của mình.

Nụ cười trong trẻo, ánh mắt hồn nhiên vang vọng khắp sân, mặc dù cơ sở vật chất không dồi dào nhưng cũng đã cung cấp được một tuổi thơ đúng nghĩa cho các em.

Thấy đạt tới, cô giáo trông trẻ tiến tới mở cổng:

– Cậu đã về rồi!

– Đúng vậy, cảm ơn chị đã chăm sóc cho các em.

– Đâu có gì, chị cũng thích trẻ con mà.

Cô gái cười rất duyên dáng, là một tình nguyện viên đến từ Pháp, con lai Việt Pháp.

Bởi vì thân phận con lai Việt Mỹ của các bé đặc thù nên Đạt cố ý chọn người có hoàn cảnh gần tương tự để dễ đồng cảm, bảo bọc các em.

Chỉ có người phải trải qua cảnh thiếu đi cha mẹ thì mới hiểu được nỗi khó khăn, gian truân khi không có người che chở.

Bỗng một bé gái chạy tới cầm chân của Đạt:

– Anh ơi, anh đến từ Mỹ đúng không?

Cô bé ấy có tóc màu hạt dẻ, mặt hơi tròn, hai má có tàn nhang, đặc thù của người gốc âu, tuổi tầm tám, chín gì đó.

Đạt cúi xuống thấp gần ngang với cô bé, cười đáp:

– Đúng vậy, anh đến từ Mỹ, tại sao em biết?

– Em không biết, gặp ai em cũng hỏi vậy thôi.

Nói xong cô bé hướng đôi mắt to tròn ngập nước hỏi tiếp:

– Vậy anh có gặp ba em không? Ba em khi nào tới đón em?

– …

Đạt hơi lặng người một chút, không biết trả lời ra sao.

Cậu giờ đã hiểu lý do cô bé vì sao mới gặp đã hỏi là “đến từ Mỹ” hay không.

Ắt hẳn đã có người nói cho cô bé biết ba cô là người Mỹ.

Đạt ngước cổ lên nhìn cô giáo người Pháp, cô ấy lắc đầu ra hiệu ba cô bé vẫn chưa từng xuất hiện.

Thở dài, Đạt lấy tay vỗ lên đầu cô bé:

– Ừ, ông ấy sẽ tới đón em sớm thôi!

Đạt không đành lòng nói cô bé sự thật rằng rất có thể cả đời này cũng chẳng ai tới đón cô đi cả vì người cha bên kia đại dương đang yên ấm, hạnh phúc với gia đình nhỏ khác rồi.

Chưa kể đến là các lệnh cấm vận và hạn chế ngoại giao khiến việc nhận lại con cái không dễ chút nào.

Kết quả cậu đưa ra là một lời nói dối thiện ý nhằm an ủi tâm hồn nhỏ bé, mong manh của cô gái.

Nhưng cô bé không biết điều ấy, vui mừng hớn hở:

– Thật hả anh!

Sau đó chạy vào khoe với đám bạn:

– Ba tới sắp đến đón tớ rồi đấy!

– Ha ha ha, các cậu sắp được gặp ông ấy rồi.

Những đứa khác lộ rõ vẻ hâm mộ ước ao, xen lẫn với ghen tị, ríu rít hỏi thăm mong bản thân cũng có ba má tới đón.

Tất cả khiến Đạt càng thêm nặng lòng hơn.

– Thật là khốn nạn!

Tối hôm đó Đạt về nhà, dùng điện thoại liên hệ về Mỹ nhờ người tra tìm xem ba má của những đứa trẻ kia, mong rằng sẽ có một ít người lương tâm trỗi dậy cứu vớt tuổi thơ đáng thương này.

Không thể để trẻ em vô tội chịu đựng thay những gì mà các bậc phụ huynh vô trách nhiệm kia gây ra.

Sau đó, anh đón nhận chuyến thăm dân dã của chủ tịch thành phố và bí thư thành ủy Sài Gòn.

– Xin chào! Cảm ơn cậu vì nỗ lực giúp đỡ tổ quốc.

Đây là câu nói đầu tiên của hai vị lãnh đạo đương thời.

– Không có gì, xây dựng tổ quốc chính là mong muốn và trách nhiệm của mỗi một người con đất Việt.

Đạt vừa nói vừa âm thầm tính toán xem tối nay có chuyện gì.

Hiển nhiên đây không phải là một chuyến ghé thăm ngẫu nhiên đơn giản.

– Chúng tôi nghe nói rằng cậu có thể vận động số tiền tái thiết khoảng 2 tỷ đô la Mỹ ở Hoa Kỳ.

– Còn bản thân cậu sẽ chi trả bằng tiền túi phần còn lại của 3,2 tỷ USD, đúng chứ?

Bí thư thành ủy Sài Gòn cất tiếng đầu tiên về một đề nghị do Đạt đưa ra.

Đây là một biện pháp mà Đạt cảm thấy ổn và chấp nhận được giữa các bên, cái danh “tiền tái thiết” kia là để giữ lại mặt mũi cho người Mỹ, nói thẳng quá mất lòng.

– Đúng vậy, ngoài ra, tôi còn có những khoản tiền riêng có thể âm thầm hỗ trợ về đất nước thông qua nhiều nguồn khác nhau.

– Vậy nên các ông không cần lo lắng về vấn đề bồi thường, hãy bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ thật sớm.

Vốn dĩ Đạt mong đợi một phản ứng tịch cực hơn nhưng cả hai vị lãnh đạo đều lộ rõ vẻ trầm lắng.

– Có chuyện gì vậy?

Đạt chủ động hỏi.

– Chúng tôi đã xem xét, Hoa Kỳ tuy hỗ trợ nhưng lại không đưa tiền hoặc chọn các hạng mục thiết thực mà chủ yếu muốn mua hàng tiêu dùng từ Mỹ rồi đem qua Việt Nam.

– Nhưng Việt Nam bây giờ không cần những món đồ xa xỉ ấy, Việt Nam đang cần khôi phục nông nghiệp để sản xuất lương thực và thủy điện, cơ sở hạ tầng, đường xá.

– Một nước nghèo đói mới trải qua chiến tranh đi bàn về ăn sung mặc sướng như các nước phát triển thì quá là vô lý.

Đây là vấn đề mà chỉ những người thực tế làm việc và tiếp xúc với khoản tiền lớn mới hiểu.

Để vận động hành lang, Đạt nhất định phải lôi kéo những tài phiệt ở Mỹ vào.

Nhưng tài phiệt Mỹ không có hứng thú giúp đỡ Việt Nam xây dựng công nghiệp và nông nghiệp, họ muốn chính phủ Mỹ mua hàng hóa từ các tập đoàn rồi đem sang viện trợ cho Việt Nam, giống như hình thức trợ giá xuất khẩu 0 đồng hồi viện trợ Đại Nam Cộng Hòa vậy.

Tất nhiên, hàng viện trợ vẫn có thể giúp cải thiện cuộc sống của một bộ phận người dân nhưng lại không phải là điều mà người Việt Nam cần nhất hiện tại, người Việt cần cơm no, áo ấm, sống và tồn tại được đã.

– Tôi biết Việt Nam cần xây dựng nền tảng trước.

– Nhưng thực sự vận động hành lang ở Hoa Kỳ nó là như vậy, không chia chác cho tài phiệt thì khó.

– Chúng tôi hiểu.

Hai vị lãnh đạo gật đầu:

– Xã hội tư bản trước giờ vẫn vậy mà.

– Nên chúng tôi vẫn tìm kiếm các nguồn hỗ trợ khác, bao gồm cả Anh, Pháp, Nhật, Liên Xô, Trung Quốc… để khôi phục cơ sở hạ tầng, hiện đại hóa nông nghiệp, xây dựng thủy điện, cơ sở công nghiệp.

– Còn đề nghị của cậu hơi không phù hợp thực tế hiện tại.

Đạt chỉ có thể thở dài:

“Quả nhiên, mọi chuyện không đơn giản.”

– Mà chưa dừng lại ở đó, chắc các cậu chưa biết, việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao yêu cầu cả những hoạt động ngoài lề.

– Phía Hoa Kỳ muốn can thiệp sâu vào một số nội dung mà phía chúng ta rất khó chấp nhận.

Đây là vấn đề bình thường, có những cuộc trao đổi nằm ngoài nội dung chính thức là truyền thống ngoại giao.

Bởi vì Đạt chỉ làm về kinh tế nên không nói rõ nhưng cậu cũng hiểu phần nào về sự khó khăn trong việc bình thường hóa quan hệ với Mỹ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gia-toc-tu-tien-bat-dau-mot-mat-thong-linh-bao-kinh.jpg
Gia Tộc Tu Tiên: Bắt Đầu Một Mặt Thông Linh Bảo Kính
Tháng 3 31, 2025
cuu-vi-nhu-the-nao-mang-lech-ra-naruto.jpg
Cửu Vĩ Như Thế Nào Mang Lệch Ra Naruto?
Tháng 2 7, 2025
tran-quoc-pho-ma-gia.jpg
Trấn Quốc Phò Mã Gia
Tháng 2 2, 2025
hai-tac-toi-cuong-manh-mieng
One Piece Tối Cường Mạnh Miệng
Tháng mười một 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP