Chương 14: Tố chất doanh nhân
Đạt tất nhiên hiểu cách vận hành trong nền kinh tế bị chi phối của Đại Nam Cộng Hòa, anh tung ra con bài chính thức:
– Bác có vẻ hơi hiểu nhầm cháu rồi.
– Đúng là cháu muốn mời Tiffany về làm giám đốc nhưng không phải vì bác mà bởi thân phận công dân Hoa Kỳ của cô ấy.
– Công ty Luyện Kim của cháu đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, vốn từ ba cháu ra, cộng thêm vay một ít từ Lâm Huê Hồ là đủ để khởi động, ba cháu còn có quan hệ với phía thương nhân, quan chức người Việt.
– Tiếp đó, bạn của cháu là Tuấn có gia đình làm nghề phế liệu từ trước, liên hệ mật thiết với Lâm Huê Hồ, một trong các vua không ngai, có thể xem như đại diện cho khối người Hoa.
– Ngoài ra, cậu ấy cũng sẽ góp cổ phần bằng nhà xưởng, kinh nghiệm, công nhân, kỹ sư có tay nghề, con đường làm ăn.
– Gia đình nhà thằng Tuấn có quan hệ với phe người Hoa, gia đình của cháu có quan hệ với phe người Việt, thêm Tiffany có hậu thuẫn của lãnh sự quán Hoa Kỳ, tụ tập đủ những thế lực mạnh nhất tại Sài Gòn.
– Bác nghĩ thử xem, với đội hình như vậy, ai có thể cản được tụi cháu kiếm tiền.
Mặc dù kế hoạch này Đạt chưa thông báo với đồng chí Học và Tuấn, nhưng anh có niềm tin thuyết phục họ dễ dàng vì tất cả cùng có lợi.
Đây chính là quy tắc cốt lõi của một xã hội tư bản, nơi mà việc tụ tập những người mạnh nhất lại với nhau thành một nhóm là điều cần thiết để tiến xa hơn.
Tiffany là con riêng của tướng Weyand, hiển nhiên tự động trở thành công dân Hoa Kỳ, chịu sự bảo hộ của lãnh sự quán.
Và ở Sài Gòn này, thân phận công dân Hoa Kỳ sẽ giúp bạn tránh được nhiều sự quấy rầy của ti sở, ban ngành, tránh bị đối thủ cạnh tranh chơi xấu hối lộ, phá đám.
Kết hợp với tiền vốn, quan hệ của Đạt, nhà xưởng, kinh nghiệm, con đường làm ăn của Tuấn trở thành một liên kết hoàn hảo.
Sau khi xâu chuỗi mọi thứ lại với nhau, đến cả tướng Weyand cũng không tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào trong kế hoạch kinh doanh này, nhắm mắt làm cũng hốt bạc.
Từ kinh nghiệm, con đường làm ăn, nguồn vốn, ô dù bảo hộ… đều đã được Đạt chuẩn bị kỹ càng từ A đến Z, mang bản sắc của một doanh nhân tài năng.
– Nói thật, nếu không phải đọc qua tư liệu, tôi không tin rằng cậu thực sự chỉ là một học sinh cấp ba bình thường.
Đại tướng Weyand không tiếc lời dành cho Đạt sự ngợi khen xứng đáng.
Người bên ngoài thấy Đạt lăng xăng chạy nhông nhông ngoài đường suốt mười mấy chương ăn chơi trác táng, nhưng thực ra mọi thứ đều được anh lên kế hoạch tính toán.
Khuyên ông Học bán gạo để chuẩn bị vốn.
Đi chơi hộp đêm với Tuấn để chuẩn bị quan hệ, góp vốn mở công ty với đối tác quan trọng, đồng thời lấy mối liên hệ với Lâm Huê Hồ.
Ngay cả tán gái cũng mang lại lợi ích rõ ràng, vừa có công dân Hoa Kỳ, vừa có người vợ là “quốc bảo nhan sắc”.
Đây là lý do vì sao người đời thấy một vài đại gia cứ ăn chơi suốt ngày mà vẫn cứ giàu.
Bởi vì ăn chơi với họ là công việc và đã được tính toán kỹ lưỡng trong những cái đầu toàn sạn rồi.
Ngơ ngơ không hiểu đú ăn chơi vô bổ theo chỉ có nước phá sản, bán nhà.
Quay trở lại với cuộc đối thoại giữa ba vợ và con rể.
Tướng Weyand sau khi nghe Đạt kể chuyện cảm thấy khá hài lòng.
Trên thực tế, ông ta thừa biết Đạt chẳng liên quan gì tới gián điệp, nhưng người làm cha thì đương nhiên nhìn mấy thằng “thịt” con gái mình không vừa mắt nên cố ý nắn gân như vậy.
Nếu không, chỗ Đạt đến không phải phòng họp mà là phòng thẩm vấn cùng dụng cụ tra tấn.
Tuy nhiên, sau khi nói chuyện, ông ấy nhận ra Đạt không phải người thường mà là một chàng trai ưu tú có những phẩm chất quan trọng của thương nhân.
Và trong xã hội Mỹ thì những người như vậy được xem là nhân tài quan trọng, giống như người Việt nghe nói con rể làm tiến sĩ, giáo sư, nhà khoa học vậy, thuận mắt hơn nhiều.
Ông ấy bắt đầu dịu giọng hơn:
– Nhưng đâu nhất thiết phải là con bé?
– Cậu có thể thuê bất kỳ một công dân Mỹ nào khác mà, ở đất Sài Gòn này thiếu gì?
Đây là một câu hỏi dễ và tất nhiên Đạt không bỏ qua cơ hội ghi điểm:
– Bởi vì Tiffany là tình yêu của đời cháu.
– Đối với cháu, Tiffany là món quà mà thượng đế gửi xuống thế giới này, là đóa hoa kiều diễm nhất Sài Gòn, không… là nhất thế giới này.
– Làm sao cháu có thể kìm lòng trước vẻ đẹp như thiên thần của cô ấy cơ chứ.
– Nếu không tận dụng cơ hội này để trói cô ấy gần mình hơn thì bản thân cháu cũng sẽ không tha chứ cho chính mình.
Đối với sắc đẹp của con gái mình, tướng Weyand đương nhiên có niềm tin, quốc bảo nhan sắc xứng đáng được đối xử như vậy.
Lý do của Đạt đưa ra hoàn toàn hợp lý, không ai từ chối được một cô gái xinh đẹp như Tiffany cả.
– Vậy cậu định chia cho con bé bao nhiêu? Nếu ít quá thì tôi phải xem lại tình yêu của cậu dành cho con bé có thật hay không.
Bỏ qua vấn đề tình cảm cá nhân, tướng Weyand bắt đầu đối thoại về lợi ích.
Với người Mỹ, cứ quy ra đô la là chuẩn nhất, không phức tạp lòng vòng môn đăng hộ đối như quý tộc Anh.
Đạt khẽ mỉm cười:
– 10% lợi nhuận trong hoạt động sản xuất kinh doanh của công ty.
Tướng Weyand gật gù, đây là một con số không hề nhỏ.
Bởi lẽ Tiffany không cần làm gì cả, đến vốn cũng chẳng bỏ một xu, một món hời lớn, chứng tỏ Đạt rất ưu ái cho cô.
Nhưng lời đề nghị tiếp theo khiến ông ấy còn phải kinh ngạc hơn:
– Nếu như bác ra mặt nói vài lời, con số sẽ là 30% dành cho Tiffany.
– Quyền lựa chọn là ở bác.
Đạt mỉm cười nhìn đôi mắt trợn tròn của đại tướng Weyand, một khung cảnh chưa bao giờ xuất hiện từ đầu buổi nói chuyện đến giờ.
– Chỉ vài lời của tôi mà đáng giá 20% lợi nhuận, có nhiều quá không vậy? Tôi đáng giá vậy sao?
Đại tướng Weyand tỏ ra hoài nghi về cam kết của Đạt.
Lợi nhuận đến từ việc thu gom phế liệu và luyện kim có thể lên tới cả triệu đồng, chia ra 30% không phải là một con số nhỏ.
Tuy nhiên, Đạt đã có tính toán riêng của mình, cười hì hì:
– Cháu làm sao dám lừa bác được, bác cứ yên tâm, chỉ cần bác ủng hộ, Tiffany sẽ được hưởng 30% lợi nhuận trong hoạt động kinh doanh của công ty.
Đạt tập trung đánh trúng vào điểm yếu của tướng Weyand là bản thân Tiffany, nếu đưa hối lộ trực tiếp chưa chắc ông ấy đã nhận.
Tướng Weyand nghĩ đi nghĩ lại cũng không thấy có vấn đề gì, hơn nữa đối với ông thì thực sự lợi ích của Tiffany còn quan trọng hơn nên lựa chọn đồng ý.
Ông ta không thấy được khuôn mặt cười đắc ý của Đạt lúc ra ngoài.
– Ha ha ha, có tướng Hoa Kỳ chống lưng, phen này có thể thoáng tay chơi lớn rồi.
– Cứ chờ đấy, các chú cừu ngoan, rồi tiền của các chú đều sẽ được “cống hiến” cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa nước nhà.
Trên thực tế, Đạt không thiếu thủ đoạn hung ác hơn nữa để kiếm tiền, nhưng sức và thế của anh có hạn.
Bây giờ có tướng Weyand nói vài lời, người ngoài nghĩ lầm rằng anh được Hoa Kỳ “hậu thuẫn” không dám chơi xấu.
Mà nếu để đấu công bằng, đám nhà giàu Sài Gòn ở trước mặt trùm thương nghiệp có còn giữ được chiếc quần lót mang đi hay không cũng phải trông chờ vào lòng nhân từ.
…
Trong lúc Đạt tự sướng với các ý tưởng “mượn” tiền người khác thì tướng Weyand đang ngồi một mình trong phòng, cầm bức ảnh trong túi ra lẩm bẩm:
– Em à! Con gái của chúng ta đã lớn rồi, bắt đầu biết yêu rồi.
Tiếng thở dài quanh quẩn nơi căn phòng trống, ai cũng có tâm sự riêng của mình.