Biến Thiên 3 - Từ 1972 Bắt Đầu Làm Trùm Thương Nghiệp
- Chương 15: Kiểm soát lòng tham, chia sẻ lợi ích
Chương 15: Kiểm soát lòng tham, chia sẻ lợi ích
Sau khi báo tin bình an cho Tiffany, Đạt lái xe quay lại khu phố ăn chơi tìm Tuấn.
Với những hiểu biết về người bạn thân của mình, Đạt đoán tối qua anh ta đã có một đêm song phi mệt nhọc ở đâu đó xung quanh vũ trường.
Sau mười phút tìm kiếm, hỏi thăm, cuối cùng cũng tìm thấy họ ở trong một khách sạn màu hồng.
Thấy cảnh Tuấn đắc ý hai em hai nách, cười phớ lớ là Đạt biết tối qua anh ta rất hài lòng rồi.
– Xin lỗi nhé! Tối qua vội quá, mượn xe của mày mà không báo trước.
Đạt đi tới trả chìa khóa xe, đồng thời xin lỗi.
Mặc dù chơi thân nhưng đây là việc đầu tiên Đạt cần phải làm.
Dù sao tự tiện đụng vào đồ người khác là thói quen không tốt.
– Mày cứ khách sáo làm gì, đồ tao cứ yên tâm mà dùng.
Tuấn vẫn thể hiện một thái độ hào sảng, nghĩa hiệp quen thuộc, sau đó vỗ mông em Trang và em Tâm nói nhỏ cái gì đó.
Hai ẻm đỏ mặt đi về trước, để lại Tuấn với Đạt một mình.
Không có gái, Tuấn lộ ra một nụ cười bỉ ổi hẹ hẹ hẹ:
– Mía, hai em này bề ngoài nhìn trang nhã thanh cao, không ngờ lên giường thì nhiệt tình như lửa luôn, vắt cực khô!
– Còn phía mày tối qua thế nào? Có giải quyết được ẻm chưa?
Tuấn ghé vào tai Đạt hỏi nhỏ, Đạt không trả lời chỉ mỉm cười:
– Mày đoán đi!
Không phải vì Đạt không muốn công khai mà muốn tôn trọng người mình yêu một chút, dù sao anh xem cô ấy là vợ của mình.
Tuấn phì cười:
– Mày cứ giấu giấu giếm giếm như hũ nút, tới lúc đùng phát thiệp đỏ cho tao đi.
– Ha ha ha, ai biết được!
– Đúng rồi, có chuyện này tao muốn bàn với mày một chút.
Đạt tránh khỏi câu chuyện nhạy cảm và bàn về chuyện mở công ty, thuật lại những gì đã nói với tướng Weyand.
– Tao dự định mở một công ty tên là công ty xuất nhập khẩu Thống Nhất, phụ trách mảng…
Sau khi trao đổi kế hoạch sơ bộ, Tuấn bắt đầu trầm tư suy nghĩ.
– Về cơ bản thì đương nhiên tao cũng ủng hộ.
– Dạo này phe họ Lý o ép dữ lắm, nếu lôi kéo thêm người vào chiếm lại thị phần cũng ngon đấy.
– Có quan chức người Việt ủng hộ, việc làm ăn sẽ dễ hơn nhiều.
Phe họ Lý mà Tuấn nhắc đến là tay sai của Lý Long Thân, ông vua không ngai mạnh nhất Sài Gòn.
Như đã nói, món hời từ phế liệu quá béo bở, dẫn tới Lý Long Thân ỷ mạnh nhảy vào cướp phần của Lâm Huê Hồ.
Lâm Huê Hồ thế yếu hơn, dẫn tới gia đình Tuấn cũng bị ép, một vài nhà xưởng bị bỏ không, công nhân thất nghiệp, cực kỳ khó khăn.
Dù vậy, quyền đấu thầu phế liệu vẫn nằm trong tay các quan chức người Việt và chắc chắn họ không vừa mắt với các ông vua không ngai, hở tí kiếm chuyện cản trở, bắt bớ.
Nếu Đạt có thể khiến các quan chức người Việt quay sang ủng hộ gia đình Tuấn thì họ sẽ có lợi thế cạnh tranh cực kỳ lớn trước những tay sai của Lý Long Thân.
Vậy nên Đạt mới tự tin rằng sẽ thuyết phục được Tuấn hợp tác, vì bản thân Tuấn cũng cần người hỗ trợ, hợp tác cùng có lợi.
– Nhưng mà mày định chia lợi nhuận thế nào? Phụ trách công việc, nhiệm vụ ra sao?
Tuấn cũng là con nhà thương nhân, chắc chắn sẽ quan tâm đến lợi nhuận, bạn bè là chuyện của bạn bè, làm ăn khác lắm.
– Mày sẽ chiếm 40% lợi nhuận sản xuất kinh doanh của công ty, phần còn lại tao và Tiffany chia đôi mỗi người 30%.
– Về công việc, tao phụ trách đấu thầu phế liệu, mua khoáng đầu vào và tìm chỗ bán đầu ra.
– Mày có kinh nghiệm điều hành xưởng và thợ thì chỉ cần xử lý quá trình nấu, luyện, chế tạo là được.
Đạt đưa ra một tỷ lệ và phân chia công việc có thể xem là rất bất lợi cho bản thân.
Trong ngành phế liệu, luyện kim như hiện tại, phần khó nhất là nhập phế liệu đầu vào vì phải cạnh tranh với vua không ngai, tiếp đó là tìm chỗ bán vì quân đội Mỹ đang rút quân, nhu cầu thu mua sản phẩm luyện kim giảm mạnh, phải tìm mối xuất khẩu.
Ngược lại việc xử lý trong nhà xưởng là nhẹ nhàng nhất, cứ theo việc mà làm, không cần suy nghĩ nhiều.
Nên Tuấn cảm giác khá kinh ngạc:
– Sao mày làm nhiều mà nhận ít vậy? Có ba mươi phần trăm thì ăn thua gì với công mồi chài, hối lộ, đút lót cho mấy lão bụng phệ ấy.
– Góp vốn cũng là mày bỏ, lại còn lo phần quan trọng nhất nữa.
– Hay mày nhận tầm 40-50% đi, tao tầm 30% được rồi.
Trong suy nghĩ của Tuấn, Đạt vất vả như thế, đáng ra phải nhận phần nhiều hơn.
– Ha ha ha, 30 với 40 quan trọng gì đâu, tao thấy thế là ổn rồi.
Đạt từ chối đề nghị của Tuấn, tất nhiên anh có lý do của mình.
Nếu là tiểu thuyết không não kiểu gì nhân vật phụ cũng phải quỳ xuống cầu xin nhân vật chính phải nhận 99% lợi nhuận trong khi bản thân làm trâu làm ngựa.
Nhưng đây là thực tế, mỗi người đều có tính toán và tư lợi riêng của mình.
Nếu không biết kiểm soát lòng tham, cướp hết phần lợi cho mình thì chỉ có đi chơi với dế thôi.
Kẻ biết khống chế lòng tham mới kiểm soát được đồng tiền, mà kiểm soát được đồng tiền mới trở thành thương nhân chân chính.
Lĩnh vực phế liệu trước giờ do các vua không ngai xử lý, nếu Đạt nhảy vào mà còn chiếm phần lợi lớn sẽ không dễ sống yên.
Ngược lại Tuấn là đại diện cho Lâm Huê Hồ, nắm phần tỷ lệ 40% lớn như vậy sẽ không khiến người Hoa cấm vận, căm thù, tạo thuận lợi cho Đạt âm thầm thực thi kế hoạch “mượn tiền” về sau.
Thực ra trong mắt Đạt, lợi nhuận kinh doanh công ty cũng chỉ là muỗi, anh cần có công ty chỉ để thực hiện một kế hoạch lớn hơn cơ, không bỏ được con sóc vào trong chiếc lọ thì làm sao có thể bắt được ghẹ biển tươi sống.
Tuấn thì đương nhiên không đủ trình độ để hiểu rõ những tính toán trong đầu Đạt.
Anh ta chỉ đơn thuần nghĩ rằng Đạt đang cố ý nhường phần của mình cho bạn gái Tiffany, cười mỉa vỗ vai anh, nháy mắt:
– Mày cứ cẩn thận vào, lấy tiền cho gái có ngày bắc thang lên hỏi ông trời nha.
Đạt chỉ cười không đáp lời, chờ khi Tuấn biết thân phận thực sự của Tiffany sẽ không nghĩ như vậy nữa.
Dù sao việc lớn như vậy chắc chắn Tuấn phải báo cáo với phụ huynh, mà tầm cỡ phụ huynh của Tuấn chắc chắn sẽ điều tra và biết Tiffany là con gái của ai.
Tới lúc đó, Tuấn sẽ hiểu 30% cho Tiffany là một con số không hề cao so với giá trị mang lại.
Trả lại chiếc xe cho Tuấn, Đạt lên xe lam, một công cụ đi lại phổ biến đương thời để về nhà, xử lý hậu quả của việc đi chơi lang một đêm không về nhà.
Quả nhiên, ngay từ cửa đã nhìn thấy bà Hằng đợi sẵn, khuôn mặt hằm hằm chuẩn bị ra trận.
Nỗi ám ảnh về “bài ca muôn thuở” còn hơn ca sĩ bắn rap tràn về khiến ông trùm thương nghiệp cân kèo với đại tướng Hoa Kỳ phải thít cơ mông, gồng cơ đít, sợ hãi tột độ.
Nếu cứ thế đi vào, Đạt sẽ không bị chửi một tiếng nào cả, thay vào đó là cả buổi, cả ngày.
Vậy nên Đạt chạy vội vào bên trong, biểu cảm tỏ ra hốt hoảng, không để má kịp truy hỏi liền lấy đồng chí Học ra làm bia đỡ đạn:
– Ba ơi, con có chuyện gấp lắm, vào phòng riêng nói chuyện.
– Chuyện liên quan đến việc sống còn của nhà mình, thực sự rất nghiêm trọng.
Miệng thở hồng hộc, khuôn mặt đổ bừng cứ như vừa chạy thật nhanh, ánh mắt và giọng nói cực kỳ gấp gáp, quả thật giải Oscar nợ anh một chiếc cúp.
Ba Đạt nghe nói tới đây, nghiêm túc gật đầu:
– Đi vào phòng nói chuyện!
Hai cha con cùng nhau đi vào trong phòng làm việc của ông Học, má Đạt thấy vậy tạm thời quên việc truy hỏi, đi vòng vòng lo lắng không biết có chuyện gì xảy ra.
Bà ấy không biết rằng, vừa vào trong phòng, ông Học đã xụ mặt xuống:
– Được rồi, không cần giả vờ nữa, tạm thời ở yên trong này là được.
Đạt mỉm cười giơ ngón tay cái:
– Quả nhiên chỉ có ba là hiểu con nhất.
– Bớt nịnh lại, lần này la cà đi đâu mà cả đêm không về? Biết ở nhà lo lắng lắm không?
Đối với vấn đề này, biết là làm sai nên Đạt chỉ có thể liên tục xin lỗi, hứa không bao giờ tái phạm mới tạm thời cho qua.
– Được rồi, chờ cho qua một thời gian, để má con nguôi giận một tí rồi hẵng ra nhận sai.
– Má con nhanh quên lắm, ráng chờ là được.
Đạt vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm, sau đó bắt đầu bàn chính sự:
– Ba! Hoa Kỳ sắp rút quân về nước rồi.