Chương 13: Gặp mặt Đại Tướng
Cuối cùng, Tiffany vẫn buộc phải ở nhà chờ trong khi Đạt được Edward chở đi.
Nhìn thấy cảnh Đạt huýt sáo trong xe, Edward khen đểu:
– Cậu là một trong những người bình tĩnh, can đảm nhất mà tôi từng gặp.
– Ít ai biết mình sắp bị một đại tướng Hoa Kỳ tra khảo mà còn vui vẻ như vậy, không biết ngốc nghếch hay vô tri đây.
Đạt cười đáp:
– Biết đâu em chỉ giả vờ thì sao? Trong lòng cũng sợ lắm. Cố tỏ ra là bình tĩnh nhưng sâu trong tim là biển rộng nước mắt
Edward lắc đầu:
– Không, cậu thật sự rất thoải mái.
– Lực lượng chúng tôi đều phải trả qua những khóa huấn luyện nghiêm khắc về quan sát tâm lý, nét mặt, từng nhịp thở, từng hành động nhỏ.
– Cậu không thể qua mặt dân chuyên nghiệp như chúng tôi được đâu.
Đạt cười hì hì không đáp tiếp, quả nhiên nhân tài ở đâu cũng có.
Edward vẫn tiếp lời một mình:
– Tuy không rõ cậu tự tin vì điều gì, nhưng tôi có thể nói cho cậu biết, Đại Tướng Weyand có một đôi mắt đại bàng tinh tường nhìn rõ mọi thứ.
– Năng lực quân sự, trinh sát, tình báo, chỉ huy của ông ấy thuộc hàng thượng thừa.
– Nếu cậu nghĩ rằng có thể dùng những lời đường mật khua môi, múa mép, lừa các cô gái mới lớn ngây thơ để đối phó với tướng Weyand thì cậu đã lầm.
– Ông ấy sẽ không nương tay với những kẻ dối trá, lọc lừa đâu.
Đạt vẫn không hề thay đổi sắc mặt chút nào, rõ ràng việc một cô gái xinh đẹp như Tiffany ngã vào lòng anh sẽ dễ dàng “kích war” sinh vật giống đực khác.
Tất nhiên, ý Đạt không phải kiểu thằng nào cũng tinh trùng lên não như trong tiểu thuyết ba xu mà là một kiểu tâm lý khó chịu âm ỷ.
Ví dụ như Edward, anh ta xem Đạt như thể một thằng trap lừa tình và cố ý muốn hù dọa anh một chút dù thực tế bản thân Edward chưa có hiểu biết gì về Đạt cả, cái này gọi là thiên kiến xác nhận.
– Vâng! Cảm ơn anh đã nhắc nhở! Em cảm ơn anh nha.
Đạt giả ngu để tránh tranh cãi, làm Edward giống như đấm vào không khí, khó chịu cực kỳ mà chẳng biết làm gì.
Tới nơi, Edward nhìn Đạt đi vào, trong lòng ác ý thầm đoán lát nữa phải đi ra sông Sài Gòn hay chỉ cần đưa thẳng tới lò hỏa táng.
Đạt không biết việc ấy.
Mà dù có biết cũng chẳng để tâm vì đang bận đối mặt với Đại Tướng Weyand, người quyền uy bậc nhất Sài Gòn đương thời.
– Ngồi đi!
Đại Tướng Weyand ngồi trên một chiếc ghế Sofa, trên tay là điếu xì gà Cuba đáng lý đã bị Hoa Kỳ cấm vận từ năm 1962.
Còn tại sao bị cấm vận mà vẫn có để dùng thì là chuyện người trưởng thành đều hiểu.
Ông ấy mời Đạt ngồi xuống theo cách tương đối bình thường, tạm thời chưa thấy tình tiết dằn mặt.
Đạt bình tĩnh ngồi xuống, không vì ông ấy là tướng quân đội mà sợ hãi, chủ động giới thiệu, chào hỏi:
– Chào bác!
– Cháu xin tự giới thiệu, cháu tên là Đạt, Đỗ Đức Đạt, năm nay mười sáu tuổi, hiện đang theo học tại trường Lê Quý Đôn.
Tướng Weyand hơi nheo mắt, cười cười nói chuyện như kiểu ông bác hàng xóm:
– Mười sáu tuổi, một độ tuổi rất đẹp nhỉ.
– Thanh xuân tươi đẹp gắn liền với mái trường ấm áp với biết bao nhiêu kỷ niệm thú vị bên bục giảng, bàn học…
– Nhưng mà nghe nói chương trình của Đại Nam Cộng Hòa rất nặng, chắc cháu phải bận học tối ngày, khổ sở lắm nhỉ?
Đạt đáp lời:
– Vâng ạ!
– Hầu hết thời gian cháu chỉ biết ăn với học, quanh quẩn từ trường tới nhà thôi.
– Vậy sao?
Tướng Weyand đột nhiên đổi giọng:
– Vậy cậu có thể vui lòng nói cho tôi biết, vì sao gần đây đột nhiên lại thay đổi đi tới quán Bar, tiếp cận con gái của tôi, đi vào khu vực đặc thù dành riêng cho sĩ quan Hoa Kỳ mà không chút do dự?
– Tôi không thấy nó giống biểu hiện của một học sinh trung học bình thường cho lắm.
Đôi mắt của tướng Weyand nhìn chằm chằm Đạt, ánh mắt sắc bén như chim ưng bắt gà con, áp lực như núi đè lên cực kỳ khó thở
Đạt hít sâu một hơi, thầm hiểu cuộc tra hỏi bắt đầu.
Ngay trong đòn đầu tiên, tướng Weyand đã xoáy thẳng vào trọng tâm, nêu ra nghi ngờ về mục đích của Đạt khi tiếp cận Tiffany.
Đạt dám chắc, tư liệu đến cả dòng họ ba đời của mình đều đã trong tay tướng Weyand.
Nếu trả lời không thấu đáo, khẩu súng bên hông tướng Weyand có thể tự mình biết bay.
“Chối? Không ổn! Ông ấy là tướng quân tình báo, đã nói ra là xác định chắc chắn rồi. Hành động của mình trong quá khứ với hiện tại thay đổi đột ngột quá đáng ngờ.”
“Không chối, thừa nhận ý đồ đen tối? Vậy cũng không ổn, thế khác nào đưa dao cho ông ấy.”
Weyand là tướng lĩnh đứng đầu của Hoa Kỳ tại Sài Gòn, nếu Đạt xác nhận cố ý tiếp cận con gái ông ấy, đồng nghĩa với việc có hiềm nghi gián điệp quân sự của miền Bắc.
Và ở Sài Gòn này, bạn có thể giết người, nhưng bạn không được phép có liên hệ gì với miền bắc.
Đang thời chiến, nếu Đạt bị xách đi tra khảo thì không chết cũng tàn, gia đình cũng bị liên lụy, lại còn hợp lý, hợp tình không ai nói gì được.
“Mía, chơi ác thật, nhìn cười hì hì chứ toàn muốn đẩy mình vào chỗ chết không. Quả không hổ danh tướng quân đội xuất thân ngành tình báo.”
“Nhưng không sao, mình lo được.”
Đạt thầm nghĩ trong lòng, ngoài mặt giả vờ thất vọng như kiểu bị bắt thóp:
– Vẫn là không qua mặt được bác, ý đồ của cháu đã bị bác phát hiện rồi.
– Đúng là cháu muốn mời Tiffany về làm giám đốc trong công ty luyện kim mà cháu sắp mở đây.
Đây là một ý tưởng nghe có vẻ không đầu, không đuôi nhưng lại phù hợp thị hiếu của người dân Hoa Kỳ sống trong xã hội thương mại nhộn nhịp.
– Giám đốc!
Đại Tướng Weyand nhỏ tiếng lẩm bẩm.
Với xuất thân tình báo, Weyand biết ngành luyện kim của Đại Nam Cộng Hòa chủ yếu là nhặt lại phế liệu của những cơ sở Mỹ đầu tư vào để sản xuất.
Các ông vua không ngai ở Đại Nam Cộng Hòa như Lý Long Thân, Lâm Huê Hồ phải giành giật nhau, hối lộ những món tiền khổng lồ để được mua lại số phế liệu ấy, đủ để thấy món mồi này béo bở đến mức nào.
Đặc biệt là khi Hoa Kỳ sắp rút quân, nó sẽ trở thành một khoản thu khổng lồ do phế liệu tăng vọt khiến các ông trùm tại Sài Gòn điên cuồng.
Dựa theo góc nhìn đó, không khó để ông ấy nghĩ tới việc Đạt muốn lợi dụng thân phận của đại tướng Hoa Kỳ của mình nhằm chiếm lấy nguồn phế liệu, một lý do hợp tình hợp lý.
Ông lắc đầu cười:
– Cậu muốn lợi dụng con gái tôi để tôi giúp cậu khống chế nguồn phế liệu đầu vào sao? Cậu nghĩ một đại tướng quân đội như tôi dễ bị bắt thóp vậy sao?
– Vả lại, người Mỹ chúng tôi sẽ không can dự vào những mối làm ăn của họ.
“Họ” ở đây mà Đại Tướng Weyand nhắc đến là những ông vua không ngai.
Xét về thực lực, người Mỹ chỉ cần một đầu ngón tay là nghiền chết những ông “vua không ngai” kia nên hiển nhiên người Mỹ cố ý cho họ làm.
Và nguyên nhân thì Đạt hiểu, bởi vì Hoa Kỳ đã qua giai đoạn tích lũy ban đầu.
Những ông trùm tại Mỹ đã bước vào thời kỳ thống trị toàn cầu, nơi mà họ sẽ chỉ làm những phi vụ lớn, kiếm tiền to.
Còn dăm ba cái phế liệu này, dù dân Sài Gòn phải giành nhau toác đầu, chảy máu ở trong mắt ông trùm nước Mỹ còn không đủ dắt kẽ răng, chỉ đáng dùng để thưởng cho những kẻ trung thành, làm việc cho mình.
– Cháu hiểu chứ, ông chủ sẽ không lấy lại cục xương đã vứt cho những con chó, vì cần chúng làm việc cho mình.
Đạt đáp lời lại đầy ẩn ý khiến tướng Weyand bật cười.
Cả hai người họ đều biết các ông trùm thực sự kiếm tiền từ cái gì nhưng sẽ không nói ra, ngầm hiểu là được.
Riêng chỉ có độc giả là tò mò mà không ai giải thích cho biết, khó chịu cực kỳ.