Chương 130: Tướng Weyand chất vấn
Đạt chưa bao giờ lo lắng chút tiền lẻ để mua tài sản ở Đại Nam Cộng Hòa
Tổng GDP của Đại Nam Cộng Hòa còn không bằng cả tài sản trong quỹ đen của Đạt, tài sản quan trọng thì chả có bao nhiêu.
Chưa kể tới dưới áp lực tâm lý mà Hoa Kiều và Mỹ tuyên truyền, nhiều người sẽ bán tháo tài sản với giá rẻ nên nói về tổn thất chỉ như hạt bụi với Đạt.
Cậu không quên nhiệm vụ khi tới thế giới này là gì.
Ông Đạt nắm lấy tay đạt, đôi mắt lộ rõ vẻ vui mừng:
– Thành công lớn nhất đời này của ba là có con đấy.
– Ba à! Khen nữa con nở mũi đấy.
– Ha ha ha, giỏi thì phải khen, con hơn cha là nhà có phúc.
– Ha ha ha!
– Đúng rồi, nếu được, ba lưu ý giúp con lai Việt Mỹ nhé.
– Mặc dù đây không phải điều sáng sủa gì nhưng trẻ em thì vô tội, giúp được chút nào thì giúp.
Bởi vì chính phủ Sài Gòn mở rộng buôn bán mại dâm cho lính Mỹ nên có khoảng 20 đến 30 ngàn con lai Việt Mỹ trên Đại Nam Cộng Hòa.
Phần lớn mẹ của họ là phụ nữ bán dâm hoặc tình nhân của lính Mỹ đã có gia đình, muốn đổi đời nhưng lại không rõ xã hội của Hoa Kỳ phức tạp thế nào.
Ở Hoa Kỳ, cựu binh Mỹ không có nhiều tiếng nói và địa vị, hơn nữa nếu để lộ vụ ngoại tình sẽ bị kiện cáo mất tài sản nên hầu hết lính Mỹ không dám nhận con về trong đợt rút quân năm 1973.
Người có lương tâm một chút sẽ âm thầm gửi tiền hỗ trợ nuôi con, gặp kẻ máu lạnh thì sẽ cắt liên lạc luôn để khỏi vướng bận, dù sao người âu mỹ không xem trọng máu mủ tình thân như dân Việt.
Vậy nên một số người tính toán thông qua đứa con để xin qua Mỹ cùng rất khó thực hiện được.
Với những người phụ nữ này thì Đạt không có gì nhiều để nói, đường họ tự chọn thôi, nhưng trẻ em thì vô tội.
– Ý con là lo lắng con lai Việt Mỹ sẽ bị kỳ thị?
Ông Học vẫn chưa hiểu ý Đạt.
– Không, thứ con sợ nhất là khả năng chính những người mẹ đó vứt bỏ đứa con của mình khi vỡ mộng giấc mơ Mỹ.
Những lời nói lạnh lùng của Đạt khiến người khác phải giật mình.
– Không đến mức đó chứ, hổ dữ không ăn thịt con.
– Không phải tất cả nhưng đây là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
– Chưa kể đến trường hợp phụ nữ một mình không có năng lực nuôi con nữa, vốn dĩ việc thiếu đi đầy đủ cha mẹ đã là thiệt thòi rất lớn rồi.
– Vậy nên con định xây các viện trông trẻ nhân đạo đặc thù dành riêng cho trẻ em là con lai Việt Mỹ, lỡ có bà mẹ nào vì sợ hãi hay không nuôi nổi thì gửi con vào viện trông trẻ nuôi dùm.
Ông Học gật đầu:
– Đây là chuyện nhân nghĩa nên làm.
– Ba sẽ hỗ trợ nhờ mọi người chú ý.
– Con cảm ơn ba!
– Ơn nghĩa gì, ba cũng muốn tích đức mà, chuyện tốt như thế này đâu phải ai cũng được làm.
– Tính ra ba phải cảm ơn con khi cuối đời lại để ba có được cơ hội thế này.
Gia đình lại tràn ngập tiếng cười ấm áp.
Càng như vậy, cậu càng thấy tội nghiệp cho những đứa trẻ thiếu đi gia đình ấy.
Trên thực tế, đề nghị này là của Tiffany.
Bản thân cô vốn đã là con lai, lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm nên hiểu rõ sự khó khăn của con lai nhất.
Nhiều người nghĩ giải phóng chỉ cần đánh thắng trận là xong nhưng thực tế đâu đơn giản như vậy, vẫn còn vô số việc đau đầu chờ giải quyết.
…
Sáng hôm sau, ông Học ra ngoài từ sáng sớm để liên hệ người quen.
Riêng Đạt, trực tiếp tới gặp tướng Weyand.
Không phải Đạt có chuyện gì mà bởi vì ông ấy yêu cầu cậu cho ra một lời giải thích:
– Vì sao cháu lại có liên hệ với Bắc Việt.
Trong căn phòng kín, tướng Weyand đứng trước Đạt với vẻ đầy áp lực vì hành động bí mật của cậu.
Đạt không bất ngờ.
Làm chuyện lớn như vậy mà tình báo Hoa Kỳ không biết gì hết thì mấy ổng về quê lái máy cày hết đi chứ còn tình yêu tình báo gì nữa.
Phải biết nguyên dàn tướng lĩnh Đại Nam Cộng Hòa tuy bất mãn ông Thiệu nhưng nhiều người vẫn giữ quan hệ thân thiết với phía Mỹ, âm thầm bắn tin là chuyện tất nhiên.
Như đã nói, chính trị rất phức tạp, nếu không phức tạp thì nhiều người chẳng phải đau đầu vì chính trị.
Nhưng hiện tại cậu không hề lo lắng gì cả, cậu là tài phiệt Mỹ, nằm trong Hội Kín thống trị nước Mỹ, chỉ cần không chạm vào lằn ranh đỏ thì dăm ba chuyện này không phải vấn đề lớn.
– Bác à, cháu chỉ vì lợi ích của mình thôi.
– Bác là chuyên gia quân sự, tình thế hiện tại đã chình ình trước mắt, đừng nói rằng bác tin Đại Nam Cộng Hòa sẽ còn trụ được chứ?
Lời này khiến tướng Weyand im lặng.
Với tư cách là tham mưu trưởng viện trợ quân sự Hoa Kỳ tại Đại Nam Cộng Hòa, tướng Weyand được tổng thống đích thân yêu cầu khảo sát tình hình.
Và kết quả đánh quá của ông là: “hết cứu!”.
Ngắn gọn, xúc tích nhưng diễn tả toàn bộ hoàn cảnh của chính quyền Sài Gòn hiện tại.
– Trong tình thế nát bét như vậy, việc cháu đến tìm người chiến thắng để bảo toàn lợi ích cho mình, người thân và dân chúng có gì sai?
Đạt tiếp tục nói, khí thế của tướng Weyand giảm đi hẳn.
– Dù như vậy, cháu chẳng lẽ không sợ CIA sờ gáy sao?
– Đây là hành vi phản quốc.
Đạt bật cười:
– So với chuyên cỏn con này, CIA hiện tại đang phải quan tâm những chuyện khác hơn.
– Cháu là doanh nhân, cháu cần phải đảm bảo lợi ích của mình bao gồm nhà xưởng, công ty cùng mối làm ăn, thương mại.
– Chưa kể cháu đàm phán toàn theo hướng có lợi cho Mỹ, bác nghĩ CIA không biết ư? Họ biết nhưng vẫn muốn cháu làm.
– Còn nếu xét theo pháp luật thì ông Thiệu đã sớm bị xử bắn cả chục lần rồi.
Đây là lời nói thật.
Thượng tầng Hoa Kỳ đã từ bỏ Đại Nam Cộng Hòa, họ chỉ muốn có thời gian hòa bình để rút hết nhân sự người Mỹ một cách an toàn, trách bị dân chửi trọc đầu.
Ngoài ra, Hoa Kỳ cũng muốn miền nam Việt Nam xây dựng kinh tế nhiều thành phần và không bị nước khác kiểm soát hoàn toàn.
Nếu bổ sung thêm một số điều kiện khác, Hoa Kỳ hoàn toàn chấp nhận được việc Việt Nam thống nhất và dỡ bỏ lệnh cấm vận.
Để hình dung cho dễ hiểu thì Việt Nam giống như cô gái đẹp mà kiêu kỳ vậy, mặc dù đại gia Mỹ bị từ chối hơi cay nhưng cũng không muốn cô gái này thuộc về bất kỳ ai khác ngoài mình.
Vậy nên những gì Đạt đang đàm phán phù hợp lợi ích của cả hai phía, Mỹ và Việt Nam cùng có lợi.
Ở trong mắt CIA, Đạt giống một người trung gian hơn là gián điệp.
Tất nhiên, Đạt dám làm như vậy vì bây giờ cậu đã có địa vị vững chắc tại Mỹ, Cia không dám kiếm chuyện.
Đây cũng là lý do trước đó Đạt không sớm liên hệ với miền bắc mà chờ gần đây khi đã thành tài phiệt Hội Kín thì mới làm vì chưa đủ mạnh thì muốn cũng chẳng thay đổi được.
Tướng Weyand suy tính một chút, sau đó hỏi tiếp:
– Vậy tức là trong tình huống bết bát nhất, an toàn tính mạng của công dân Mỹ vẫn được đảm bảo?
– Đúng vậy! Người Việt chỉ mong mỏi thống nhất đất nước và yêu hòa bình, không ai muốn gây thù chuốc oán một cách vô nghĩa cả.
Nghe tới đây, tướng Weyand thở phào nhẹ nhõm:
– Vậy cũng tốt!
– Nói thật, lo lắng lớn nhất của tổng thống Mỹ hiện tại là việc rút lui và di tản trong an toàn.
– Người Mỹ không muốn dính líu tới Đại Nam thêm một giây phút nào nữa nhưng nếu để công dân Mỹ thiệt mạng tại đây sẽ là thảm họa trong kỳ bầu cử tiếp theo của tổng thống.
Đạt nở nụ cười.
Cậu biết rõ hơn ai hết hiện tại người Mỹ muốn gì nên tự tin chắc chắn rằng sẽ không có viện trợ hay sự tham chiến của Hoa Kỳ vào chiến trường.
Thậm chí, họ sẵn sàng bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam sau khi thống nhất nếu phù hợp lợi ích của mình.