Chương 131: Thâu tóm tài sản
– Này nghe nói không, chiến tranh sắp đốt đến đít rồi.
– Suỵt, nhỏ giọng thôi, coi chừng bị bắt.
– Sợ cái gì, mấy ông ấy còn chưa lo được cho thân mình.
– Canh me may cờ của quân giải phóng đi, hốt bạc đấy.
Trong những khu chợ trời kín tiếng, người dân âm thầm mua vải về may cờ của quân giải phóng chuẩn bị chào đón.
Những thương gia khôn khéo đã bắt đầu độn hàng vì kiểu gì cũng bán đắt như tôm tươi.
Đối với thương nhân thì nắm bắt thị hiếu người dân là chuyện bắt buộc phải làm nếu muốn tồn tại trên thị trường đầy khắc nghiệt.
Bởi vì lạm phát tăng cao, đời sống người dân gặp khó khăn, trắc trở, bây giờ cái gì họ cũng dám bán, miễn là có tiền.
Bỗng một tên giang hồ cắc ké xuất hiện ở khu chợ khiến các thương lái nhíu mày cúi đầu, giả vờ không thấy và cầu nguyện đối phương chỉ đi ngang qua.
Đối phương là Trương Văn Cam, đàn em của Đại Cathay, từng làm giang hồ cộm cán mở sòng bạc dưới quyền người Hoa, hiện đang là sĩ quan của Cục Quân Vận Quân Lực Đại Nam Cộng Hòa.
Còn vì sao giang hồ làm sĩ quan quân đội thì đây là chuyện mà ai cũng biết rồi, đất Sài Gòn dưới thời ông Thiệu nó vậy đấy.
Ỷ vào quen biết với giới xã hội đen và thân phận lính ngụy, Trương Văn Cam thường xuyên bắt các thương lái nộp tiền bảo kê, xin đểu nên ai nhìn cũng ngại.
Tuy nhiên, hôm nay Trương Văn Cam không vội đập cửa, phá quán mà lại hiền lành kéo ghế ra ngồi tán dóc với mọi người khiến ai nấy cảm thấy lạ lẫm.
Qua một hồi lân la, Trương Văn Cam bắt dầu vào câu chuyện chính.
– Thời buổi bữa nay buôn bán ế ẩm, lại còn có họa chiến tranh, tại sao mọi người còn ở lại đây?
– Không ở đây thì biết ở đâu hả cậu? Đi chỗ khác rồi kiếm gì để ăn.
Một người bán hàng cười đáp, thân phận bán hàng rong cũng đâu có giàu sang phú quý gì, đều vì kiếm ăn cả.
Vốn dĩ đây chỉ là câu trả lời bình thường nhưng ở trong mắt người có ý đồ thì lại mở ra câu chuyện mới.
Trương Văn Cam nhân cơ hội tiếp lời:
– Đi Mỹ ấy!
– Chưa nghe người ta nói à, Mỹ là xứ sở cửa thiên đường, chỉ cần qua Mỹ là được người ta phát xe hơi, nhà lầu, gái đẹp.
– Cả đời ăn sung mặc sướng không phải nghĩ gì, không làm cũng có ăn, nhận tiền trợ cấp đi du lịch xả láng sáng dậy sớm.
Ngay lập tức có người hoài nghi:
– Làm gì có chuyện tốt như thế? Họ bị điên à mà phát nhà lầu xe hơi?
Mặc dù học thức thấp nhưng không phải ai cũng ngốc nghếch tin lời nói nhảm vô căn cứ.
– Không, các ông không biết rồi.
– Người Mỹ không ngốc nhưng mà giàu quá, vàng vứt đầy trên đất, đi ra đường bị vấp ngã gãy răng, thành thử ra nhà lầu, xe hơi vứt bừa phứa chả để làm gì nên làm từ thiện đấy.
– Người giàu họ thích từ thiện ấy mà
Trương Văn Cam bắt đầu thể hiện năng lực lưỡi không xương trăm đường lắt léo, lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho lòi tiền ra, miêu tả sống động y như thật khiến vài thanh niên trở nên thèm thuồng.
Tuy nhiên, vẫn không bao nhiêu người tin vì nghe quá giả.
Nhưng câu chuyện đâu đơn giản như vậy, người ta đã đi lừa đảo là phải lập đội chứ ai chơi lẻ đâu.
Một chàng trai ăn mặc bảnh bao, áo vest, quần tây, đeo kính râm, phì phèo xì gà xuất hiện cười mỉa:
– Đúng là cái đồ nhà quê, cơ hội ở đấy mà không biết bắt lấy, bảo sao suốt đời chỉ có nghèo.
Thấy người xung quanh ngỡ ngàng, đối phương cười khẩy tháo kính ra khoe:
– Không nhận ra tôi à, Huy Chuồn đây, cái đứa ngày xưa cù bất cù bơ ăn xin đây, giờ qua Mỹ thành đại gia trở về rồi đây.
Câu nói này lập tức khiến đám đông xôn xao dậy sóng.
– Là thằng Huy chuyên ăn trộm vặt đây mà.
– Đúng nó rồi, hồi xưa đi nhìn lén vợ người ta, bị cầm dao rượt đuổi mấy con phố, ai cũng thấy.
– Bây giờ bảnh thế, không lẽ lời đồn là thật.
– Tao không tin, cái loại ăn chơi lêu lổng như nó thì làm nên trò trống gì mà giàu được.
Huy Chuồn không những không khó chịu mà còn cười vui vẻ:
– Đấy, ở cái xứ nghèo mạt như này thì chỉ thế thôi.
– Chỉ có đi sang Mỹ, ăn xúc xích, ở nhà lầu, đi xe hơi thì mới giàu được.
– Bên họ á, chả cần làm gì, chỉ cần ăn trợ cấp thôi cũng sống như tỷ phú.
– Tất cả là nhờ anh Cam đây, anh thật đúng là người tốt, bán cho tôi tấm vé sang Mỹ định cư.
Nói xong, Huy Chuồn nghênh ngang rời đi, để lại Trương Văn Cam “bán vé” định cư ở Mỹ với giá 10.000 USD một người.
Bởi vì Huy Chuồn tạo ra hiệu ứng kích thích, đám đông bắt đầu ào tranh nhau xin Trương Văn Cam một cơ hội để được qua Mỹ ở nhà lầu, xe hơi mà không cần phải đi làm.
– Anh Cam ơi, cho em một vé với!
– Cho em với anh ơi, nhà em có vàng này.
– Em nữa, em có căn nhà ở quê và mấy xào ruộng.
Ai không có tiền thì bán nhà, bán xe, bán hết vàng bạc, đồ quý giá để đổi lấy tấm vé quý giá để đổi đời.
Trương Văn Cam cười tươi roi rói:
– Đừng gấp, cứ từ từ rồi ai cũng có phần.
– Đây là chiến dịch di tản của người Mỹ dành riêng cho dân Sài gòn, cứ yên tâm tiền xài không phí đâu.
Tất cả mọi thứ đều thu hết vào trong mắt Lâm Huê Hồ, một trong những ông vua không ngai.
– Tình hình thế nào, vơ vét được nhiều chưa?
– Dạ! Đại ca, đã thu được 10 triệu đô la từ đầu đến giờ, hầu hết đều là thế chấp nhà cửa, đất đai, tài sản.
– Mà công nhận bọn này ngu thật, người Mỹ có ngốc đâu, họ chỉ di tản công dân của họ với người giàu thôi chứ rảnh háng mà lo cho dân nghèo.
– Được rồi, kệ họ đi, họ ngu thì chúng ta mới mau giàu, cứ tiếp tục thu nhà cửa, tài sản, không cần sợ mất giá, sau này tự khắc có ông chủ đến mua lại.
Trên thực tế, Lâm Huê hồ cũng chỉ làm thuê, nhận nhiệm vụ vơ vét tài sản còn cụ thể ông chủ là ai cũng không biết, chỉ biết rằng liên hệ mật thiết với Giang Cầm và đang ở Trung Quốc.
Đây là cách làm việc phổ biến của tư sản Hoa Kiều, âm thầm và bí mật thông qua các tay sai trải rộng khắp phố phường, khó lòng phòng bị.
– Nhưng mà đại ca, cũng có một nhóm người tây khác đi bán “giấc mơ Mỹ” và thu gom tài sản.
– Vì bọn họ cạnh tranh nên doanh thu gần đây giảm mạnh, dù sao người tây rõ ràng thuyết phục hơn chúng ta nhiều.
Đàn em nói ra khó khăn gần đây gặp phải.
Lâm Huê Hồ nhíu mày:
– Điều tra được là ai không?
– Nghe đâu có liên quan đến ông Học.
– Ông Học, tỷ phú Mỹ Đỗ Đức Đạt?
– Kệ đi, đấy không phải chuyện chúng ta có thể dây vào.
Lâm Huề Hồ ngay lập tức từ bỏ ý định dùng vũ lực dằn mặt mà chỉ dám báo lên cấp trên.
Còn bên trên xử lý thế nào thì ông ta không biết, dù sao thần tiên đánh nhau, phàm nhân tránh xa.
Đối với Lâm Huê hồ bây giờ, Đạt đã là siêu trùm ở tầng khí quyển, có ngước nhìn cả đời cũng không chạm tới được.
Mong ước của ông ta là vơ vét hết tài sản của dân Việt rồi âm thầm bỏ trốn sang Hồng Kông, sống như vua như chúa.
Nhưng ông ta không biết, tên của mình đứng top đầu trong danh sách theo dõi của quân giải phóng.
– Thưa thủ trưởng, đối tượng quả thật có hiềm nghi lừa đảo, chiếm đoạt tiền mồ hôi nước mắt của người dân.
– Theo dõi kỹ vào, chỉ cần có dấu hiệu bỏ trốn là bắt ngay lập tức, không thể để chúng vơ vét tiền mồ hôi nước mắt của người dân rồi ăn chơi nhậu nhẹt sung sướng được.
– Rõ!
Tình cảnh tương tự diễn ra khắp nơi.
Kẻ thì muốn lợi dụng quốc nạn để phát tài, người hớt hải tìm cách cứu dân.
Chỉ đến lúc lửa đốt trụi mông thì mới biết ai mặc quần lót còn ai ở truồng.