Chương 129: Sóng ngầm mùa xuân
– Quân đội nhân dân sẽ bảo vệ người dân, không có chuyện phân biệt đối xử ở đây.
Ông Ẩn ngay lập tức khẳng định.
Đạt bật cười một cách hài hước:
– Cháu tin!
– Nhưng họ thì không.
– Có vẻ tuyên truyền tẩy não quá lâu, hình như họ đã tẩy não của chính mình luôn rồi.
– Nếu chương trình hòa giải dân tộc thực sự diễn ra đúng như hiệp định Paris, mọi người thực sự tin tưởng lẫn nhau thì đã dễ giải quyết rồi.
– Nhưng khổ nỗi ông Thiệu cố ý phá rối hòa giải dân tộc, dẫn đến muốn mọi người tin tưởng thì cần phải có cái gì đó đảm bảo trước rồi người dân mới từ từ nhận ra đều là đồng bào người Việt, không ai làm hại họ cả.
– Bác ở đây làm bao nhiêu năm, thừa biết tuyên truyền của chính quyền Sài Gòn ác độc cỡ nào.
Ông Ẩn chỉ biết thở dài bởi vì đây là sự thật.
Chính quyền Sài Gòn suốt ngày tiêm nhiễm vào đầu người Việt ở miền nam về một cuộc tắm máu, trả thù nào đó trong phim viễn tưởng để uy hiếp tinh thần người dân.
Họ viết lên báo những cuốn tiểu thuyết còn hơn cả thể loại ma tu rồi lòe bịp dân thường, ép họ cống tiền, cống mạng vì mục đích cá nhân.
Tất nhiên, người trình độ cao như Đạt và ông ấy thì thừa biết là lừa gạt nhưng dân Sài Gòn đa phần thất học, quá dễ bị truyền thông lừa gạt dắt mũi, tin vào ba cái trò tắm máu ảo tưởng không có thật.
– Tôi sẽ báo lại ở phía trên, mong rằng máu sẽ đổ ít nhất có thể.
Đạt mỉm cười:
– Cháu cũng mong như vậy.
Hai người nhìn nhau, đột nhiên cười:
– Cuộc đời này thật kỳ diệu, không ngờ quan hệ giữa chúng ta lại phức tạp thế này.
– Phức tạp mới có nhiều cái để kể.
– Hay là thế này, hai bác cháu ta hẹn nhau, chờ ngày tổng tuyển cử thống nhất đất nước thì tụ hội làm bữa nhậu.
Ông Ẩn bật cười:
– Cậu tin tưởng quân giải phóng vậy sao? Chắc chắn sẽ thống nhất?
– Tất nhiên là tin tưởng, quân đội thiện chiến top đầu thế giới mà.
– Nhưng quan trọng hơn hết là lòng dân.
– Lòng dân hướng về quân giải phóng nhiều như vậy, chiến thắng là tất yếu thôi.
– Nếu thực sự chế độ Sài Gòn tốt đẹp thì đã không có quân đội giải phóng Miền Nam của chính những người ở Miền Nam chiến đấu chống lại cường quyền bóc lột.
Đây là sự thật mà vài người cố ý giấu giếm nhằm lảng trách sự thật mất lòng dân của ngụy quyền Sài Gòn.
– Ha ha ha, cậu thật là có đôi mắt tinh tường, đúng rồi, còn kế hoạch chi tiết về nền kinh tế nhiều thành phần thì sao?
– Có người hứng thú với đề tài ấy.
Đạt trước đó trong lúc giao dịch đã đưa ra đề nghị về việc đặt miền nam dưới một hệ thống kinh tế nhiều thành phần, trong khi miền bắc tiếp tục duy trì hệ thống kinh tế cũ để quan sát, đánh giá và lựa chọn phương hướng tối ưu.
Nếu thực sự áp dụng được thì Đạt có niềm tin vận động giảm bớt hoặc loại bỏ lệnh cấm vận của Mỹ trong thời gian ngắn.
– Thật sao? Ai vậy bác?
Nghĩ tới đề nghị ấy được quân tâm, Đạt tò mò hỏi nhưng ông ẩn lắc đầu:
– Rồi cháu sẽ biết thôi.
– Tới lúc đừng bất ngờ.
Cuộc nói chuyện kết thúc ở đây, Đạt bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình.
Việc cậu trở về Đại Nam Cộng Hòa tất nhiên không chỉ để đón tết, nói đôi ba câu đơn giản như vậy.
Trong lúc hỗn loạn sẽ có nhiều vấn đề ngầm âm ỉ diễn ra.
– Ba! Ba có thể kêu gọi người dân công giáo và những người tập kết năm 54 giữ ổn định được không?
Ở trong nhà riêng, Đạt trực tiếp hỏi ông Học về một vấn đề mang tính trọng yếu và gấp rút.
Kể từ sau khi Đạt thành công và thường xuyên viện trợ nhân đạo về nước, ông Học cũng dần có tiếng nói và uy tín trong cộng đồng công giáo và người di dân tập kết năm 54.
Ông ấy trầm ngâm một chút rồi nói:
– Ba có thể biết là chuyện gì đang xảy ra không?
Đạt cũng không giấu giếm:
– Có khả năng Sài Gòn sắp được giải phóng.
– Nhiều thành phần cơ hội đang tìm cách đầu độc, kích động người dân bán tháo tài sản bỏ chạy hoặc đâm đầu đi chịu chết cho chúng có thời gian rút lui.
– Con lo rằng cộng đồng người công giáo và tập kết năm 54 sẽ bị kích động một lần nữa.
Ông Học trầm mặc, bồi hồi nhớ lại cảnh di tản hỗn loạn năm 1954 đầy sóng gió ấy, sau đó lắc đầu:
– Không đâu!
– Người Việt sẽ không rời khỏi đất Việt.
– Năm 1954 là do mọi người nghĩ vẫn ở trong quê hương đất Việt, hai miền sẽ sớm thống nhất mới nhẹ dạ cả tin.
– Không ai tắm hai lần trên một dòng sông, họ chẳng tin nữa đâu.
– Nhưng tình hình đã bết bát như vậy sao, không thể đàm phán hòa bình được à?
Ông Học với tư duy truyền thống vẫn mong chờ một cuộc thống nhất hòa bình không đổ máu.
Nhưng Đạt chỉ có thể thở dài lắc đầu.
Bởi vì bàn tay vàng của anh đã cho ra đáp án:
[Ngày 4 tháng 3, cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân năm 1975, giải phóng hoàn toàn miền nam được bắt đầu, thực hiện 2 chiến dịch lớn là Chiến dịch Tây Nguyên (4 – 24 tháng 3) Chiến dịch Giải phóng Huế – Đà Nẵng (21 – 29 tháng 3)
Đến cuối tháng 3 năm 1975, trước khi quân giải phóng tiếp tục tiến công, Dương Văn Minh bất ngờ đảo chính và tuyên bố đầu hàng để tránh đổ máu vô ích cho người Việt, Nguyễn Văn Thiệu lên máy bay bỏ trốn sang Đài Loan.
Đồng thời, dưới sự phối hợp của những người lính bỏ gian tà theo chính nghĩa, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Chính Phủ Cách Mạng Miền Nam Việt Nam đã hoàn thành thực thi chủ quyền trên các đảo Trường Sa và ven biển như Phú Quốc, Thổ Chu… trong thời gian ngắn.
Việc chuyển giao chính quyền được thực hiện trong hòa bình và trật tự, gần như không có tổn thất về nhân mạng ngoại trừ một số sự cố trong lúc chen lấn giành giật cơ hội lên tàu của chính những người Đại Nam Cộng Hòa.]
Đây là kết quả mà năng lực tiên tri báo cho Đạt.
Bản thân Đạt cũng không biết mình đã làm xoay chuyển bánh xe lịch sử khi kết thúc những việc đổ máu vô nghĩa sớm hơn một tháng, cậu chỉ hiểu rằng thời gian của Đại Nam Cộng Hòa đã hết.
Theo đúng sự kiện lịch sử, các tướng lĩnh Đại Nam Cộng Hòa sẽ đẩy binh lính ra chiến trường làm tốt thí câu giờ để bản thân có thời gian vơ vét tài sản, bỏ trốn sang Mỹ, nhưng nhờ có Đạt, rất nhiều người sẽ được sống để nhìn thấy hòa bình và thống nhất.
– Được rồi, vậy ba sẽ kêu gọi mọi người bình tĩnh, không hoảng loạn làm chuyện điên rồ.
– Vâng, hãy nói mọi người đừng vội vã bán thốc bán tháo tài sản cho Trung Quốc hoặc dẫm đạp lên nhau rồi chết vô nghĩa, cứ bình tĩnh chờ đợi, mọi thứ sẽ trở lại bình yên.
– Cho dù sau khi giải phóng muốn đổi ý thì cũng có con đường chính thống để di cư ra nước ngoài, đừng nghe lời dụ dỗ đi lậu, đi chui mất công chết oan.
– Nếu thật sự muốn bán lấy tiền thì ba hãy thu mua lại, con không thiếu tiền.
Đạt cẩn thận nhắc lại lần nữa.
Đây là chuyện quan trọng thứ 2 mà cậu phải giải quyết trong lần này.
Lực lượng Hoa Kiều thân Trung Quốc nhân lúc quân giải phóng chuẩn bị thống nhất đất nước liền âm thầm truyền tin đồn khủng bố tinh thần người Việt, âm mưu ép người Việt bán hết tài sản với giá rẻ để sau này dễ bề khống chế.
Cái thứ này mới thật sự nguy hiểm đến nền tảng quốc gia trong tương lai, cứ tưởng tượng nước ngoài thao túng được 90% nền kinh tế là thấy trước thảm cảnh rồi.
Đạt cần phải ngăn cản việc này xảy ra, cùng lắm thì tự cậu bỏ tiền ra mua.
– Nhưng lỡ sau này bị quốc hữu hóa thì sao? Con sẽ phải chịu thiệt hại đấy.
– Không sao cả, miễn không để tay ngoại bang thao túng là được.
– Tiền với con bây giờ chỉ như lá mít thôi, miễn cuối cùng rơi vào tay người Việt là con mãn nguyện rồi.