Chương 12: Thương nhân trục lợi
Đạt đã từng tìm hiểu về cuộc bầu cử tổng thống vào tháng 11 năm 1972 sắp tới.
Đối thủ của tổng thống đương nhiệm Nixon là thượng nghị sĩ George McGovern từ Nam Dakota với chủ trương rút quân khỏi Việt Nam trong vòng 24 giờ ngay khi đắc cử, đem điều đó làm kim chỉ nam tranh thủ phiếu bầu.
Trái ngược với ông ấy, Nixon là một trong những tổng thống muốn duy trì chiến tranh ở Việt Nam và duy trì ảnh hưởng của Hoa Kỳ.
Bởi vì biết trước sự tồn tại của hiệp định Paris, Đạt bị rơi vào lối mòn tư duy theo quán tính rằng McGovern sẽ thắng cử rồi ký hiệp định.
Nhưng ai nói là Nixon không muốn ký hiệp định Paris?
“Một vị trí như tổng chỉ huy quân đội Hoa Kỳ tại Sài Gòn không thích hợp để giao cho người sắp nghỉ hưu.”
“Trừ khi là ngay cả Nixon cũng đã tính toán sẽ rút toàn bộ quân đội Hoa Kỳ khỏi Việt Nam, khi đó để một lão tướng sắp nghỉ hưu chỉ huy hoàn toàn phù hợp vì không cần một vị tướng trẻ chỉ huy trong thời gian dài.
“Hơn nữa, nếu nghĩ theo cách này, Nixon có thể dùng các vòng đàm phán Paris thuận lợi để đắc cử, sau đó lật lọng đổi ý sau.”
“Việc Hoa Kỳ rút quân khỏi Việt Nam không có nghĩa là muốn dừng chiến tranh.”
Ngay khi Đạt nghĩ tới đây, bảng tin lập tức hiện lên:
– Ngày 7 tháng 11 năm 1972, đương kim tổng thống Richard Nixon thuộc đảng Cộng hòa thắng cử nhờ đạt được thỏa thuận sơ bộ về hiệp định Paris rút quân khỏi Việt Nam.
Đạt không dừng lại, tiếp tục “tiên tri”.
“Nixon là tổng thống đương nhiệm, ông ta tham gia vào cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam nên buộc phải rút quân về trong thế thắng để giữ uy tín.”
“Vậy nên ông ta sẽ gây áp lực lên Hà Nội nhằm sửa đổi điều khoản hiệp định có lợi cho Hoa Kỳ, rất có thể là một cuộc không kích dữ dội nhằm vào dân thường để uy hiếp.”
– Ting, ngày 18/12/1972, chính quyền Nixon xé bỏ thỏa thuận ban đầu với Việt Nam, tổ chức chiến dịch đánh phá quy mô chưa từng có bằng máy bay chiến lược B52, tập trung vào Hà Nội, Hải Phòng…
Đạt hít sâu một hơi, không ngờ chỉ một mong ước thống nhất nhỏ nhoi mà lại phải trả qua nhiều gian truân, khúc chiết như vậy.
Nhưng anh đã biết trước kết quả là hiệp định Paris được ký kết nên không lo lắng, anh tin rằng quân đội nhân dân của đồng bào miền Bắc sẽ đứng vững trước cuộc không kích phá hoại.
Điều anh muốn biết là ảnh hưởng tới kinh tế Đại Nam Cộng Hòa.
Đơn thuần nhìn từ bề ngoài, có nghĩ nát óc người ta cũng không thấy việc tướng Weyand sắp nghỉ hưu liên quan gì kinh tế Đại Nam Cộng Hòa.
Nhưng Đạt thì khác, anh là trùm thương nghiệp nên hiểu bản chất của thương nhân trục lợi.
“Tướng Weyand sắp nghỉ hưu chứng tỏ Nixon đã có kế hoạch rút hoàn toàn khỏi Đại Nam Cộng Hòa từ trước và sẽ sớm thực hiện.
“Nếu Nixon đã có kế hoạch rút quân, cắt giảm viện trợ từ trước, các ông trùm tại Sài Gòn và Hoa Kỳ cũng sẽ biết.”
“Và với tư cách là thương nhân ngoại quốc, nếu đã biết trước một đợt khủng hoảng kinh tế trầm trọng sắp ập tới, không có lý do gì để họ không tận dụng cơ hội này để chế tạo khủng hoảng tiền tệ, rút sạch tiền dân Việt.”
Đặc thù Đại Nam Cộng Hòa là bị thao túng bởi ngoại quốc, mà người nước ngoài thì chẳng có lý do gì quan tâm đến chết sống của dân Việt.
Chính phủ Sài Gòn thì đừng bàn tới cho phí thời gian.
Với tích cách trục lợi bất chấp của thương nhân, Đạt chắc chắn 100% họ sẽ phát động chiến tranh tiền tệ ở Đại Nam Cộng Hòa để vơ vét của cải người Việt đem về mẫu quốc.
– Ting, sau khi tổng thống Hoa Kỳ đắc cử, tỷ giá đổi với USD từ 400 đồng/ 1 USD tăng vọt lên 650 đồng/ 1 USD. Cuộc khủng hoảng tiền tệ khiến tài sản, lợi tức người Việt bốc hơi với tốc độ chóng mặt, vật giá leo thang.
Cùng lúc này, tiếng ting Đạt thầm cảm thán “quả là thế”.
Đối với người thường, dù biết tin này thì cùng lắm đi mua đô la, kiếm lời một ít tiền lẻ.
Nhưng Đạt là trùm thương nghiệp, anh hiểu rõ khủng hoảng tiền tệ là cỗ máy in tiền, nhân mười tài sản chỉ là thao tác cơ bản.
Nếu đủ ác, thành tỷ phú sau một đợt khủng hoảng tiền tệ là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
“Xem ra kế hoạch cần phải thay đổi một chút, nên nhanh chóng xoay vốn rồi làm một vố lớn.”
Đạt thầm nghĩ trong lòng.
Ban đầu, Đạt chỉ định lấy ít tiền của đồng chí Học và vay vốn tín dụng từ Lâm Huê Hồ để gom tiền khi Mỹ rút quân theo hiệp định Paris vì anh nghĩ rằng hiệp định Paris là sự kiện bất ngờ.
Tuy nhiên có Tiffany và tin tức mới khiến kế hoạch thay đổi và phải triển khai nhanh chóng hơn bởi đám tài phiệt đã âm thầm chuẩn bị cho chiến tranh tiền tệ ngay từ bây giờ rồi.
Nếu may mắn, Đạt có thể sở hữu tiềm lực rất lớn trước khi đặt chân sang Hoa Kỳ.
– Em đúng là cô vợ may mắn của anh.
Đạt hôn nhẹ lên trán Tiffany trong khi cô ngơ ngác không hiểu chuyện gì, đỏ mặt gắt giọng:
– Đừng có gọi lung tung, chúng ta chỉ mới ngủ với nhau có một bữa thôi, ai nói em sẽ đồng ý làm vợ anh.
Trong văn hóa phương tây, tình dục ít khắt khe và thoải mái hơn nhiều.
Đạt cười ôm lấy cô:
– Vậy anh càng phải nhanh tay hơn mới được, sáng mai đi gặp ba vợ thôi, không em bỏ trốn mất thì sao?
Tiffany ngạc nhiên:
– Anh không sợ chết sao? Em chỉ là con riêng của ba em thôi, ông ấy sẽ không vì em mà tha cho anh đâu.
Trong suy nghĩ của Tiffany, tướng Weyand không hề thương mình nên cô thực sự lo lắng như vậy.
Nhưng Đạt trải đời nhiều, hiểu rõ làm gì có ba nào không thương con gái, công chúa của mấy ổng mà, chỉ là nhiều khi không giỏi diễn đạt tình cảm thôi.
– Sợ cái gì, chỉ cần ông ấy để cho anh mở miệng thì anh tin chắc mình sẽ thuyết phục được ông ấy.
– Bây giờ thì ngủ đi! Ngoan! Tin tưởng chồng em, anh biết mình phải làm gì mà.
Đạt khẽ hôn lên môi Tiffany, ôm cô đi ngủ, thể hiện rõ tinh thần thép của một người đàn ông bản lĩnh.
Trên thực tế, Đạt không hoàn toàn lừa gạt Tiffany, anh đã tính toán kế hoạch sẵn trong đầu rồi.
Mọi việc chỉ cần chờ trời sáng.
Không ngoài dự đoán, khi Đạt run chân bước ra cửa thì đã có một sĩ quan Hoa Kỳ đeo súng lục lên đạn thật bên hông chờ sẵn “mời” anh đi lên văn phòng bộ chỉ huy uống trà, tâm sự.
– Xin chào, tôi là Edward, thuộc Bộ Chỉ Huy Viện Trợ Quân Sự Hoa Kỳ tại Việt Nam.
– Đại Tướng Weyand muốn mời cậu tới ngồi nói chuyện với ông ấy một lúc.
Miệng nói là mời nhưng hiển nhiên vị sĩ quan Edward mặt lạnh như tiền này không có ý định cho Đạt cơ hội từ chối, đã chuẩn bị sẵn động tác khống chế, bắt đi rồi.
Đạt liếc mắt nhìn quân hàm, là thiếu tá, có vẻ như một nhân vật dạng vệ sĩ riêng cho tướng Weyand, chứng tỏ ông ấy muốn tính riêng tư.
“Xem ra không đến nỗi căng thẳng.”
Đạt hiểu ý, chào hỏi với thiếu tá Edward rồi lên xe quân sự.
Ở đằng sau, Tiffany muốn theo vào nhưng bị cản lại.
– Xin lỗi, quý cô Weyand, Đại Tướng không cho phép cô đi cùng.
Tiffany nghe vậy liền nổi giận:
– Ý anh là gì? Không cho tôi gặp daddy sao?
Cô giận đến nỗi dùng tiếng Anh nhưng thiếu tá Edward im lặng không nói, cánh tay vẫn vươn ra chặn đường.
Đạt thấy vậy vươn đầu ra giảng hòa:
– Không sao đâu em, anh đi gặp bố vợ chút rồi về thôi.
– Em cứ ở nhà bồi bổ, dưỡng sức đi, tối qua tiêu hao nhiều thể lực rồi.
Lần này thì Edward thật sự kinh ngạc quay đầu nhìn Đạt cứ như thể nhìn thấy quái vật lạ nào đó. Đạt chớp chớp mắt nhìn ảnh, dáng vẻ ngây thơ vô số tội.