Chương 128: Chiến sự trở lại
– Anh sẽ trở về Đại Nam Cộng Hòa và đón tết Ất Mão cùng bố mẹ.
Ở trên xe, Đạt đột nhiên nói với Tiffany một quyết định bất ngờ khi đang chở cô về biệt thự.
– Về nhà ở Sài Gòn sao? Nhưng tình hình ở Đại Nam Cộng Hòa đang…
Tiffany ngập ngừng không nói rõ nhưng Đạt cũng hiểu cô đang lo lắng cho an toàn của mình khi chiến trah nổ ra.
Kể từ sau khi ông Thiệu công khai tuyên bố sẽ phá hoại hiệp định Paris và kêu gọi chiến tranh, chiến sự đã bắt đầu trở lại ở Đại Nam Cộng Hòa với nhịp độ tăng dần theo thời gian.
Chưa cần tới lực lượng tiếp viện từ miền bắc, chỉ riêng quân giải phóng Miền Nam Việt Nam là đủ đánh cho Đại Nam Cộng Hòa lên bờ xuống ruộng.
Đặc biệt là chiến dịch Đường 14 – Phước Long cực kỳ quan trọng về mặt quân sự – chính trị đang diễn ra với ưu thế nghiêng hẳn về phía quân giải phóng.
Trong thời kỳ này, người ta tháo chạy khỏi Sài Gòn còn không kịp, lại có người đi tới quả thực là kỳ quái.
– Em yên tâm, mọi việc anh đã sắp xếp hết rồi.
– Cho dù có gặp tình trạng bết bát nhất thì vẫn an toàn.
Đạt tự tin như vậy là bởi vì cậu đã bí mật làm giao dịch với người của quân giải phóng.
Không sai, trong một năm này, Đạt đã ngả bài với ông Ẩn và thông qua việc nắm giữ những tướng lĩnh bất mãn với ông Thiệu trong Đại Nam Cộng Hòa để bí mật trao đổi với quân giải phóng nhằm tránh bớt thương vong.
Ví dụ như trận Phước Long này, dựa theo chỉ thị của Đạt, không lực Đại Nam Cộng Hòa cố tình dùng máy bay vận tải ném các thùng hàng đạn pháo tiếp viện vào khu vực quân giải phóng kiểm soát với lý do “nguy hiểm, không hạ cánh được.”
Cuối cùng, số đạn pháo này rơi vào tay quân giải phóng, hỗ trợ rất nhiều cho chiến dịch.
Các đợt không kích cũng được tuồn tin trước nhằm tránh thương vong cho cả hai bên, báo trước vị trí và bảo dưỡng kho đạn dược chờ quân giải phóng tới tịch thu, đem về hàng chục ngàn viên đạn pháo quý giá. (Quân giải phóng chưa hoàn thiện khả năng tự sản xuất đạn pháo nên vẫn thiếu)
Ngoài ra còn không ít binh lính không muốn chiến đấu với đồng bào, lựa chọn giao vũ khí và trốn xuống vùng nông thôn, chờ ngày chiến tranh kết thúc.
Đổi lại, Đạt yêu cầu quân giải phóng phải bảo đảm an toàn cho người thân, các nhà xưởng và công ty của mình cùng một số điều kiện khác.
Cậu phải như vậy thì quyết định của cậu mới có vẻ hợp lý và không bị nghi ngờ.
Tiffany không hề biết tất cả những điều này.
Nhưng cô tin tưởng chồng của mình:
– Hay để em đi cùng anh, em tin tưởng anh sẽ bảo vệ em.
Đạt ít nhiều cảm động, nắm lấy tay cô:
– Cảm ơn em, nhưng ở Hoa Kỳ vẫn có nhiều việc cần em lo.
– Tập đoàn Đ&T tuy đã được vận hành trơn tru nhưng vẫn cần chỉ đạo trực tiếp những lúc quan trọng.
– Và anh chỉ tin được em lúc ấy thôi.
– Em yên tâm, anh sẽ không ở lâu đâu, chủ yếu xử lý hết chuyện quan trọng rồi về.
Có một điều mà Đạt không nói là trên thực tế đã nhiều người ngờ ngợ nhận ra về kế hoạch đánh lớn của quân giải phóng sau trận Phước Long.
Bởi vì đây là chiến dịch quân sự cỡ lớn đầu tiên diễn ra ở Đại Nam Cộng Hòa nhưng không có bất kỳ một phản ứng quốc tế tương xứng nào, bao gồm cả Hoa Kỳ.
Thái độ hung hăng của ông Thiệu đã gây ra hậu quả là quốc tế quay lưng lại Đại Nam Cộng Hòa.
Thà rằng ông ta theo đuổi hòa bình, thực hiện hiệp định Paris thì dư luận quốc tế còn cảm thông ủng hộ.
Đằng này tưởng mình dựa vào Mỹ là oai, chạy ra chửi quốc tế, chửi liên hiệp quốc như giẻ rách rồi mặt dày xin viện trợ thì ai mà ngửi cho nổi, ngay cả Mỹ cũng chỉ phát thông báo kiểu “ừ biết rồi, không quan tâm”.
Xét về mặt nào đấy, “siêu điệp viên” Thiệu đã làm được việc mà không một nhà ngoại giao tài ba nào có thể làm được là khiến Mỹ và Đồng Minh tập thể quay lưng lại với Đại Nam Cộng Hòa.
Và điều đó như chiếc đinh cuối cùng đóng lên quan tài của Đại Nam Cộng Hòa, mọi sự chuẩn bị cần thiết để giải phóng Việt Nam đã gần như hoàn tất, ngay cả Trung Quốc cũng không thể ngăn cản quyết tâm của người Việt.
Cuộc tổng tiến công thống nhất đất nước sắp dược diễn ra.
…
Sài gòn, tết Ất Mão 1975 đang ngày càng cận kề.
Tuy nhiên, sự lo âu và muộn phiền của người dân Sài Gòn đang ngày càng lộ rõ trên mặt trước thất bại Phước Long vừa mới diễn ra.
Nhiều phong trào hòa bình cận đô thị yêu cầu ông Thiệu từ bỏ chiến tranh và thi hành hiệp định hòa bình.
Đáng tiếc, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra vì nó bất lợi với ông ta.
Đạt bước đi trên con đường phố đang ngày càng vắng vẻ, đìu hiu.
Ngay cả cảnh sát, binh lính cũng trong tâm trạng hoảng loạn không biết làm gì, tinh thần sụp đổ.
Chính quyền Sài Gòn thì từ lâu đã không còn tin tưởng vào việc tự mình chiến đấu mà cắp đít chạy sang Mỹ tìm viện trợ từ Hoa Kỳ và Đồng Minh.
– Nhưng không có viện trợ nào cả, mấy ông ấy chỉ làm việc phí công thôi.
Đạt thở dài cảm thán khi nhìn thấy cảnh các quan chức Đại Nam Cộng Hòa tất bật tiếp đón phái đoàn từ Hoa Kỳ.
Ông Ẩn ở ngay bên cạnh nhẹ nhàng hơn nhiều:
– Con người mà, khi sắp chết đuối thì dù là cọng hành cũng cố gắng bắt lấy dù biết chẳng tác dụng gì.
– Tình hình phía các bác sao rồi?
– Tôi không biết, dù có biết cũng không thể nói.
Ông Ẩn lắc đầu.
Hiển nhiên, có những tin tức bí mật không được tiết lộ cho đến phút cuối, ví dụ như đánh ở đâu, đánh vào lúc nào.
– Cháu cũng chỉ hỏi cho vui chứ không quan tâm lắm đâu.
– Dù sao thì ai cũng ngao ngán cái chính quyền Sài Gòn củ chuối này lắm rồi.
– Yêu cầu của cháu là nhà xưởng của công ty Thống Nhất có thể quốc hữu hóa, tuy nhiên, bên phía các ông phải tiếp tục chế tạo các bộ phận ô tô với giá vốn cho xưởng ô tô tại Thái Lan, bù lại cháu sẽ hỗ trợ mua lương thực, thực phẩm hộ bất chấp lệnh cấm vận.
– Ngoài ra, công ty Thống Nhất cháu chỉ nhường cho chính quyền nhân dân, nếu sau này tư nhân hóa, cháu phải được quyền ưu tiên tiếp cận mua lại.
Đây là một trong số những yêu cầu mà Đạt đã đưa ra để giao dịch với quân giải phóng.
Trên thực tế, cậu cố ý làm như vậy để vừa phù hợp lợi ích của mình, vừa có cớ tạo mối giao thương với Thái Lan né một phần cấm vận.
Đối với người Thái Lan mà nói, hoạt động của xưởng ô tô tại Thái Lan mới là thứ quan trọng, Đại Nam Cộng Hòa sống hay chết họ không quan tâm.
Ông Ẩn gật đầu:
– Vấn đề này đã được đồng ý, dù sao đều là những yêu cầu hợp lý.
– Bao gồm cả danh sách theo dõi các ông trùm như Lâm Huê Hồ, chúng tôi đều sẽ theo dõi kỹ, không để ôm theo tài sản vơ vét từ người Việt ra nước ngoài.
– Tuy nhiên, thật sự các ông ấy sẽ đầu hàng sớm sao?
– Tùy thuộc vào phía các bác thôi.
Đạt trả lời:
– Cháu đã thuyết phục họ rằng Mỹ sẽ không có bất kỳ hỗ trợ thực tế nào cả, vậy nên bác chỉ cần chiến thắng những trận chiến lược khiến mọi người tin rằng Đại Nam Cộng Hòa đã thất bại thì họ sẽ đầu hàng sớm, tránh đổ máu.
– Bù lại, phía quân giải phóng phải đảm bảo không được ngăn cản họ di tản cũng như phân biệt đối xử sau khi giải phóng.
Đây là một phần trao đổi do Đạt đề ra.
Thực ra cậu biết với tinh thần của quân đội nhân dân thì dù không yêu cầu họ cũng sẽ tạo điều kiện cho hòa giải dân tộc và thả cho họ rời đi trong yên bình thôi.
Tuy nhiên, cậu cần nói vậy để thuyết phục các tướng lĩnh Đại Nam Cộng Hòa và khiến mọi người cảm thấy vai trò của Đạt “hợp lý”.
Tự nhiên một tài phiệt Mỹ vô duyên vô cớ giúp quân giải phóng mà không có yêu cầu hay lý do gì thì ai mà tin cho được.