Chương 127: Gặp lại Ruby
Ngay từ những lời giảng đầu tiên của giáo sư snape, Đạt đã thấy có dấu hiệu say tàu, đau đầu, chóng mặt rồi.
Mỗi từ mỗi chữ đều hiểu nhưng gắn kết lại thành câu thì Đạt thực sự không hiểu mô tê chi rứa.
– Thật không rõ các sinh viên đang ngồi kia chịu đựng tra tấn kiểu gì?
Đạt phải dựa đầu vào tường, bịt tai lại cho bớt bị nhiễm độc chứ chịu không nổi, bản thân cậu thực sự không phải là người giỏi về mang chính trị.
Cũng may, tiết học cũng đã đến lúc kết thúc, giáo sư Snape đi ra ngoài và Đạt vội vàng theo sau.
– Xin chào giáo sư!
Giáo sư Snape quay đầu lại nhìn vào khuôn mặt lạ lẫm người châu á với ánh mắt nghi ngờ.
– Có chuyện gì vậy?
Đạt lúc này cũng âm thầm đánh giá ông ấy.
Snape là một người châu âu điển hình, da trắng, tóc đen, mắt đen, mũi cao nhưng thái độ có phần lạnh lùng và dị dị.
– Thưa giáo sư, tôi xin tự giới thiệu, tôi là chủ tịch của tập đoàn Đ&T.
– Tôi nghe giáo sư giảng bài, cảm thấy rất khâm phục kiến thức uyên bác nên muốn mời ngài về làm cố vấn quan hệ quốc tế.
Vừa nói, Đạt vừa đưa danh thiếp cho giáo sư Snape.
Ông ấy cũng không nghi ngờ gì, dù sao trong Harvard đa phần là tài phiệt, thêm một ông chủ tịch không lạ.
– Cậu nghe bài giảng của tôi?
Nhưng thứ ông ấy để ý không phải tiền hay thân phận mà việc bài giảng.
– Dạ vâng!
– Vậy cậu nói xem, bỏ con cá vào trong nồi nước rồi bật lửa lên, cho nó tự do lựa chọn việc bơi ra ngoài hoặc trở thành món canh cá có được gọi là chủ nghĩa tự do không?
– …
Đạt thật sự muốn cạn lời.
– Không trả lời được à?
– Vậy thì đổi, một tòa nhà có 20 căn phòng ở ghép giữa, trong đó có 19 phòng là ở chung với phụ nữ, một phòng ở chung với đàn ông, cậu được tự do lựa chọn bất kỳ phòng nào trong 20 phòng đó, như thế đủ tự do chưa?
-…
Đạt tiếp tục im lặng.
Câu hỏi này nghe có vẻ dễ chọn nhưng vấn đề tới, nếu chọn phòng ở đàn ông thì “tại sao cậu lại chọn ở chung với đàn ông khi có tới 19 người phụ nữ ở đấy? Cậu gay à.”
Nếu chọn ở với phụ nữ: “Đàn ông lại đòi ở chung với phụ nữ, đồ dâm tiện”.
Nếu chọn đòi ở riêng một phòng: “Đồ độc tài, muốn ở đâu là quyền tự do của người ta, anh lấy gì đuổi người ta ra để được ở riêng.”
Nếu chọn không ở trong tòa nhà: “Cậu tự bỏ quyền lựa chọn của mình, xem ra cậu không thích tự do.”
Hiển nhiên, đây không phải là thứ mà một đứa bịt tai cả buổi có thể trả lời.
– Tôi không có thành kiến với những người giàu như cậu, nhưng tốt nhất cậu đừng làm ô uế tình thần học thuật của tôi bằng việc mượn danh đi làm xằng làm bậy.
– Cậu về đi!
Rất dứt khoát, giáo sư Snape từ chối thẳng thừng dù biết người trước mặt mình là tỷ phú, tài phiệt bởi vì ông ấy chắc chắn Đạt không hiểu gì về bài giảng vừa rồi.
Ở Hoa Kỳ, danh tiếng và quyền lực của giáo sư rất lớn, nhiều doanh nhân âm thầm dụ dỗ lấy tên của họ đi lừa đảo người thường, để lại tiếng xấu nên cảnh giác cũng đúng.
Tuy vậy, thường thì người ta sẽ khéo léo chứ không thẳng thừng làm phật ý tài phiệt như vậy.
“Quả nhiên là tính tình quái dị.”
“Nhưng mà thường quái dị mới làm nên thiên tài.”
Đạt thầm nghĩ trong lòng, vội vàng tiến lên:
– Giáo sư khoan đã, có lẽ ngài hiểu lầm rồi.
– Tôi thật sự nể phục trí tuệ của ngài, thậm chí mời ngài về để cố vấn không cần mượn danh mà chỉ cần trí tuệ của ngài thôi.
– Năng lực chính trị, triết học của tôi có hạn nhưng ít nhất tôi hiểu giáo sư thực sự là bậc đại trí tuệ.
Câu nói này khiến giáo sư dừng chân một chút:
– Thật sao?
– Đúng vậy!
Đạt vội vàng:
– Tôi có thể bổ sung quỹ học bổng tài trợ cho tất cả học sinh mà ngài yêu quý.
– Tôi chỉ cần trí tuệ của ngài thôi.
Đối với một người làm ngành học thuật, việc thèm muốn trí thức của họ đồng nghĩa với sự tôn trọng rất lớn.
Giáo sư Snape dịu xuống, cầm thấy danh thiếp rồi nói:
– Tôi sẽ suy nghĩ, khi nào xác định sẽ gọi cho cậu.
Nói xong, giáo sư rời đi chứ không trả lời Đạt ngay, quả nhiên rất có cá tính.
– Anh Đạt!
Đột nhiên, một cảm giác mềm mại chạm vào cánh tay.
Đạt quay sang thì thấy Ruby với đôi mắt long lanh đang nhìn mình.
Hôm nay, cô ấy mặc bộ váy caro trắng hồng và áo sơ mi trắng khá đáng yêu, khiến Đạt rạo rực khi nhớ lại đêm tiêu hồn hôm ấy, không biết đã bắn hết bao nhiêu băng đạn.
Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở suy nghĩ thoáng qua mà thôi, Đạt giữ khoảng cách cười đáp:
– Em hôm nay có lớp học à?
– Dạ vâng! Lớp học em xong rồi, đang chờ chồng em một chút, chắc anh ấy cũng sắp xong.
Đúng vậy, Ruby đã lấy chồng, dù chưa chính thức làm lễ cưới nhưng hai bên đã thống nhất, chờ thời điểm thích hợp thôi.
Bởi vì đã xác định quan hệ nên cô ấy giờ chỉ xem Đạt là bạn, sẽ không đi quá giới hạn.
Đối với con gái châu âu thì bung xõa khi đang độc thân khác với việc phản bội người yêu của mình trong quan hệ chính thức.
Tất nhiên con người ở đâu cũng có kiểu này kiểu kia nhưng Ruby là kiểu sẽ tuân thủ quy tắc nên dù Đạt có thèm cũng chỉ đứng nhìn thôi.
Cậu lại bắt đầu thấy tiếc sáng hôm ấy không tận dụng nốt cơ hội cuối, con người chính là vậy, thứ gì càng ngoài tầm với thì càng thèm khát.
Thấy Đạt có vẻ trầm tư, Ruby chủ động đến sát anh và nói:
– Nói thật với anh điều này, chồng em “yếu” hơn anh nhiều lắm, anh có thể tự hào về năng lực của mình, em chấm cho tận 9 điểm.
Nói xong, Ruby che miệng cười khiến Đạt càng thêm xấu hổ:
– Con quỷ nhỏ này, không biết giữ mồm giữ miệng gì cả.
– Lỡ chồng em nghe thấy thì sao?
Mặc dù mắng như vậy nhưng Đạt biết Ruby tự do, phóng khoáng như vậy vì cô ấy không có vương vấn gì cả, thoải mái bước tiếp trên cuộc sống hạnh phúc của mình.
– Có gì phải giữ? Không lẽ anh là loại đàn ông nhỏ mọn tới mức đi nói xấu em?
– Cái này thì không, em nghĩ anh là ai?
– Vậy xong rồi, em cũng không ngốc tự làm chồng mình khó chịu.
– À mà đúng, em có lưu bức ảnh kỷ niệm nè.
Ruby lấy từ trong ba lô màu hồng xinh xinh đằng sau một tấm ảnh đen trắng.
– Đây là ảnh chụp lại em với một gia đình người Việt.
– Cậu bé ở giữa tên là Tèo, con thứ ba của gia đình bốn anh chị em.
– Gia đình cậu ấy sống ở Hải Phòng, từng bị máy bay Mỹ ném bom bay mất cái nhà, được hỗ trợ xây lại.
– Thấy ngôi nhà đằng sau không, có công sức của em đấy nha?
Đạt cầm tấm ảnh, bên trong có một gia đình sáu người, bố mẹ và bốn đứa con.
Mặc dù thân hình có phần gầy gò nhưng nụ cười tươi và quần áo tươm tất có vẻ hạnh phúc vì có nhà mới.
Riêng mỗi đứa trẻ nhỏ nhất đang được người mẹ bế trên tây là chim cò lộ hết ra ngoài, trông rất buồn cười.
– Cô chụp như thế này là vi phạm quyền trẻ em đấy nhé.
Ruby khinh thường:
– Anh đừng có lòe tôi.
– Ở Việt Nam, trẻ em thả rông tắm mưa là bình thường nhé.
Ở Hoa Kỳ, người ta đặt ra khá nhiều những điều luật củ chuối, phá bỏ tuổi thơ của trẻ em nhưng ở Việt Nam thì khá thoải mái.
Đạt bật cười:
– Đi mấy bữa bị việt hóa rồi hả?
– Kệ tui.
– Đây, tặng cho anh mấy tấm hình, đằng sau có ghi địa chỉ, khi nào về Việt Nam nhớ đi thăm giùm tui nha.
Nói đoạn, Ruby liếc mắt thấy chồng đi ra, vội vàng cáo từ Đạt và lao đến người đấy.
Đạt liếc nhìn đôi vợ chồng hạnh phúc, âm thầm chúc phúc cho hai người rồi đi đón vợ yêu của mình.